Y nói đến khẩn thiết dõng dạc như thế, cũng làm cho Kim Tẫn Quốc có chút nghẹn lời rồi.
- Suy nghĩ của Tĩnh Thành Quân thật ra cũng không phải là không có lý. Một lát sau, gã khẽ thở dài một cái.- Chỉ có điều Tĩnh Thành Quân, ngươi suy nghĩ một chút đi, nếu một khi mở ra tiền lệ rồi, lại là tiền lệ của một chức đạo Quan sát sứ, sau này Đại Hán tùy ý can thiệp vào bổ nhiệm quan viên của nước ta? Nếu Tĩnh Thành Quân thật sự vì quốc gia suy nghĩ mà nói, nên chối từ cái bổ nhiệm này đi, muốn trợ giúp quốc gia không đến mức bị gây hại, cách thức có rất nhiều loại, không cần thiết nhất định phải dùng cách thức xử trí xấu nhất.
Lý Kha lắc lắc đầu, có vẻ có chút suy sụp.- Chẳng lẽ không mở tiền lệ này, sau này triều Trung Hoa sẽ không can thiệp vào nội chính Cao Ly sao? Kim đại nhân, ngươi là đại thần Lĩnh nghị chính, ngươi đương nhiên là không muốn những chuyện tương tự như vậy phát sinh, nhưng trong lòng tự hỏi, chẳng lẽ hiện giờ Đại Hán không phải đã tùy ý đi sắp xếp nước ta sao?
- Ngươi... Đây là ý gì? Vẻ mặt Kim Tẫn Quốc biến sắc ngay, không ngờ đối phương lại nói ra những lời này.
- Ta chối từ chức quan này, cố nhiên là thoải mái, có lẽ thật sự chối từ được, nhưng nếu thái tử điện hạ đã hạ quyết tâm, cho dù ta kiên quyết không đi làm, chẳng lẽ nó sẽ tìm không ra được người nào đồng ý đi làm hay sao? Lý Kha vẫn gượng cười.- Đến cuối cùng, còn không phải sẽ đi theo tâm ý của nó, chẳng lẽ còn có ai so với ta càng thêm kết nối được hai nước, lại càng có người được chọn nào toàn tâm toàn ý đóng góp vì nước như ta? Theo ta thấy, còn không bằng do bản thân ta đi làm càng tốt hơn. Chỉ cần để cho ta bảo tồn thêm một tí máu xương của đất nước ta. Cho dù vác lên một chút bêu danh ta cũng sẽ không tiếc nuối.
Lời nói này này của y cũng không có khiến cho Kim Tẫn Quốc xúc động, ngược lại khiến cho trong lòng của gã đột nhiên dấy lên lửa giận.
Nói ra thật là dễ nghe, đến cuối cùng vẫn là không nỡ bỏ đi chút quyền vị kia?
- Tĩnh Thành Quân, tuy rằng ngươi kiên quyết chối từ, không nhất định thay đổi được chủ ý của điện hạ, nhưng ít nhất cố gắng một chút, nếu thử cũng không thử, vậy làm sao thể hiện ra được tấm lòng thành vì nước của ngươi?
Kim Tẫn Quốc mở to hai mắt đi nhìn, trong vẻ mất tự tại lại mang một tí đe dọa.- Hơn nữa, cho dù là kết quả Tĩnh Thành Quân ngươi cũng không thay đổi được, thái tử điện hạ khiến cho những người khác đảm đương Khánh thượng đạo quan sát sứ, vậy cũng so với ngươi một tôn thất này thẳng thừng đi đảm nhiệm còn tốt hơn rất nhiều? Ác lệ cũng có chia ra đại ác và tiểu ác đấy, kính xin Tĩnh Thành Quân hãy suy nghĩ kỹ lại!
- Kim đại nhân, dùng cái gì thấy được ta đây chính là đại ác, còn những người khác chính là tiểu ác? Lý Kha cũng có chút nổi giận, lập tức hỏi lại.- Chẳng lẽ là ta vì nước cống hiến đóng góp nhiều năm như thế, kết quả lại trở thành đại gian đại ác rồi sao? Không sai, ta là tôn thất, nhưng tôn thất không được đền đáp quốc gia sao? Ta thân là tôn thất Lý triều, đáng lý nên so với những người khác càng thêm vui lòng đi giữ gìn lợi ích của Cao Ly mới đúng, vì sao quốc chủ và đại nhân lại đi nghi kỵ ta? Đã nhiều năm như vậy, ta vẫn luôn bị triều đình xem thành kẻ phản tặc để phòng bị, chẳng lẽ đây là hợp tình hợp lý sao? Ta chỉ là một tôn thất xa xôi thôi, chưa bao giờ hưởng thụ qua lợi ích của tông phiên, nói đến thiệt thòi thì đã chịu đựng không ít rồi, cuộc sống nhàn vân dã hạc, cho tới bây giờ cũng chưa từng có qua cái suy nghĩ nào không an phận, chẳng lẽ quốc chủ và đại nhân còn hoài nghi ta có dã tâm gì khác sao?
Mới nói đến không được chốc lát, hai người tranh cãi đến có chút cứng rắn, âm thanh ầm ĩ cũng bay tới phía ngoài, tuy nhiên Lý Kha lúc ở nhà rất là nghiêm khắc, cho nên cũng không có người nào dám chạy tới.
Mắt thấy đối phương tức giận như thế, Kim Tẩn Quốc cũng không khỏi phải hạ thấp thái độ.
- Tĩnh Thành Quân thân là tôn thất, quả thật cũng nên vì nước cống hiến đóng góp, tuy nhiên cống hiến sức lực cũng có rất nhiều cách? Tĩnh Thành Quân trung thành vì nước vì quốc chủ, ta là không có nghi ngờ, chúa thượng cũng không có nghi ngờ, chỉ có điều những chuyện tình ngay lý gian kiểu này nhiều lắm, khó tránh khỏi sẽ bị người ta trách móc... Hơn nữa, Tĩnh Thành Quân trung thành và tận tâm, nếu lên nắm quyền, khó tránh khỏi sẽ có tiểu nhân ngầm châm ngòi thổi gió, vùi lấp ngươi vào nơi bất nghĩa, hơn nữa tiền lệ một khi mở ra, sau này tôn thất cũng muốn mưu đoạt quyền vị thì nên như thế nào? Cuối cùng chẳng lẽ không có một cái tôn thất nào không hề có dã tâm sao?
Lý Kha gượng cười.- Cho nên Kim đại nhân là thế nào cũng không chịu ủng hộ ta đi làm Quan sát sứ này? Chẳng lẽ ta chỉ rảnh rỗi ở lại trong nhà, trong lòng đầy ngập nhiệt huyết lại không chỗ nào được phát huy, trơ mắt đi nhìn thực lực quốc gia từng bước một suy yếu sao? Xin thứ lỗi cho ta khó mà tòng mệnh. Kim đại nhân nếu là tự mình khiến cho thái tử điện hạ hồi tâm chuyển ý, ta đây không lời nào để nói, nhưng muốn kêu ta tự mình kiên quyết đi chối từ, ta vẫn là khó đi tòng mệnh! Ta... Ta không bởi vì sợ ý kiến của mọi người, là mặc kệ dân chúng Cao Ly không thèm quan tâm nữa.
- Đừng nói đến như trách trời hận đất vậy, Tĩnh Thành Quân... Kim Tẩn Quốc đột nhiên từ từ mỉm cười, trong giọng nói nhiều thêm vài phần châm biếm.- Nếu là luyến tiếc chút danh lợi ấy, bản quan cũng sẽ không làm gì được Tĩnh Thành Quân rồi. Dù sao hiện tại Tĩnh Thành Quân đang dựa dẫm vào Thái Tử triều Trung Hoa rồi.
Lý Kha bởi vì tức giận, sắc mặt có chút đỏ lên rồi.- Bản nhân một mảnh thành tâm, Kim đại nhân nếu không tin, thì thôi đi. Đại nhân cũng không đừng có ở chỗ này của ta tức giận nữa, hãy suy nghĩ cách nào thuyết phục được thái tử điện hạ thay đổi chủ ý đi.
- Nếu nói cũng đã nói đến nơi phần trên này rồi, bản quan cần gì phải lại đi đến chỗ thái tử điện hạ làm chuyện rủi ro chứ? Kim Tẫn Quốc vẫn là đầy mặt tươi cười.- Xem ra là chỉ đành trơ mắt đi nhìn Tĩnh Thành Quân đạt được ước muốn, trở thành Khánh thượng đạo quan sát sứ. Kính mong Tĩnh Thành Quân sau này không quên bản tâm của mình, ở trước mặt Đại Hán bảo hộ được nhiều thêm nguyên khí sĩ dân Cao Ly.
- Kim đại nhân... ? Do Kim Tẩn Quốc đột nhiên chuyển biến từ phẫn nộ qua bình tĩnh, khiến Lý Kha vốn cho là phải chịu đựng một chút mưa rền gió dữ lập tức cũng có chút không biết phải làm sao.- Kim đại nhân nói như vậy là ý gì?
- Đây là không có cách nào khác, chỉ phải thừa nhận sự thật thôi, còn có ý gì? Kim Tẫn Quốc một bên mỉm cười, một bên chậm rãi từ từ uống thêm một ngụm trà, không hề không hài lòng phẩy tay áo bỏ đi.- Lý đại nhân cũng không cần phải sợ hãi, bản quan cũng không phải đang cố ý châm chọc ngươi, cũng không phải dự tính sau này sẽ tính sổ ngươi, mà là căn cứ đồng liêu chi nghị kính chúc đại nhân, dù sao sau này mọi người đều là quan đồng liêu, vẫn cần phải chân thành đi hợp tác.