Kim Tẫn Quốc không trả lời, chỉ cau mày sa sầm mặt rời khỏi. Sau khi y đi rồi Lý Hồn vẫn cười không dứt.
Mà lúc này thái tử đang tiếp kiến quần thần ở Khánh Hội lầu. Quan viên sứ đoàn cùng quan quân Đại Hán hôm nay đã tề tụ đông đủ, giống như biến nơi này thành triều đình Cao Ly thật sự.
Khác với Triệu Tùng gần như thức trắng đêm cùng các quan viên văn võ trong sứ quán. Đêm nay nó ngủ rất sâu, mãi đến lúc trời đã sáng tỏ mới tỉnh dậy, sau đó lập tức được người hầu xung quanh bẩm tấu, báo rằng Triệu Tùng suất lĩnh quân Đại Hán đóng quân ở Cao Ly, đã tiến vào vương cung khống chế toàn bộ Hán Thành.
Đối với kết quả đã nằm trong dự liệu, thái tử cũng không cảm thấy vui mừng, ngược lại vô cùng bình tĩnh. Bất kể là bẩm tấu từ người khác, hay là quan sát của mình, nó đều tin rằng quân Đại Hán tuyệt đối ưu việt hơn đám binh Cao Ly vô dụng kia. Hơn nữa bọn họ tuyệt đối sẽ không có quyết tâm vì Lý Hồn phản kháng đến cùng.
- Triệu lữ trưởng quả nhiên là anh hùng.
Lúc quần thần tụ tập trong lầu các, thái tử trước tiên khen ngợi Triệu Tùng.
- Nghe nói lần này là người đầu tiên xông vào Cảnh Phúc cung, quả nhiên là dũng tướng số một của Đại Hán ta!
- Thái tử khen nhầm rồi, thần hổ thẹn không dám nhận.
Triệu Tùng cúi đầu thi lễ với thái tử.
- Lúc thần ở Liêu Đông thường lấy thân làm gương cho binh sỹ, sớm đã quen. Ngoài ra, vừa nghĩ đến thái tử điện hạ còn ở trong Cảnh Phúc cung, thần cũng không dám chậm trễ, chỉ muốn mau chóng đến bên cạnh điện hạ, bảo vệ điện hạ an toàn.
- Ta ở trong này có gì mà không an toàn?
Thái tử không nhịn nổi cười phá lên.
- Đây đâu phải là đánh trận, không cần phải làm như gặp phải đại địch vậy. Lúc đánh trận, lữ trưởng ngàn vạn lần không được làm như vầy. Lúc trước lữ trưởng là chiến tướng, đương nhiên lấy dũng mãnh làm đầu, làm gương cho binh sỹ, cổ vũ sý khí của tướng sỹ dưới trướng. Nhưng bây giờ thì khác, lữ trưởng là chủ tướng một phương, thân mang họa phúc của toàn quân, tuyệt đối không được dấn thân vào nơi hung hiểm. Chuyện làm gương cho binh sỹ, hãy giao cho quan quân dưới trướng làm đi.
- Thần đã rõ, tạ ơn thái tử nhắc nhở!
Triệu Tùng cũng biết thái tử nói rất đúng, nên lập tức đồng ý.
- Đã qua một buổi sáng rồi, các nơi của Hán Thành có xảy ra nhiễu loạn gì không?
Thái tử dời tầm mắt, tiếp tục hỏi những người khác.
- Khải bẩm điện hạ, triều thần sỹ phu Cao Ly không có dị động.
Người đầu tiên lên tiếng trả lời chính là đại sứ Cao Ly Thi Cao Nghệ.
- Chúng thần đã có tai mắt trong nhà triều thần Cao Ly giữ chức vụ quan trọng, bọn họ đều không có gì khác thường.
- Xem ra Kim Tẫn Quốc thực sự có chút năng lực. Những đại thần này hoặc là đồng đảng của y, hoặc là đã bị y làm kinh sợ rồi.
Thái tử gật gật đầu, sau đó nhìn về phía phó sứ Trương Đạo Ngạn.
- Trong thành Cao Ly đều yên tĩnh cả sao?
Trương Đạo Ngạn lập tức trả lời.
- Khải bẩm điện hạ, tất cả đều yên tĩnh. Cuộc sống của sỹ dân đều bình thường, cũng không có ai bàn luận chuyện này. Các cửa hiệu trong thành đều buôn bán như thường lệ, binh sỹ vào thành đã nhận được mệnh lệnh, tuyệt đối không được phép quấy nhiễu cửa hiệu làm ăn. Về phần những tên tặc tử thừa dịp làm loạn, đều bị nghiêm trị.
- Vậy ngoài thành Hán Thành thì sao?
Thái tử hỏi tiếp.
- Khải bẩm điện hạ, ngoài thành Hán Thành cũng đều bình thường, không có dị động.
Lần này người mở miệng là Vương Vận gánh vác trông coi ngoài thành Hán Thành.
- Tuy rằng vừa rồi nghe nói trong thành ầm ĩ có mấy đội quân Cao Ly dao động quân tâm, nhưng sau khi chúng thần giải thích tình hình cụ thể thì đều lựa chọn án binh bất động. Quân binh này mấy năm trước lúc Lý Hồn phục vị đều bị quân ta đánh tơi bời. Mấy năm nay việc huấn luyện cũng đều do quân ta gánh vác, cho nên bọn họ đối với chúng ta trong lòng còn sợ hãi, không dám dễ dàng hành động.
Trong thành không có dị dộng, ngoài thành cũng không. Tuy rằng tin tức trôi qua không lâu nhất định sẽ truyền đến các nơi gây xôn xao, nhưng có chiếu thư của Lý Hồn, chắc chắn không có kẻ nào có gan làm loạn. Cho dù là có, thì chỉ chờ quân binh Đại Hán đến đánh thành tro bụi mà thôi. Thái tử tin rằng hai doanh trú quân đã đàn áp quốc nội Cao Ly rồi, huống hồ trên biển còn có quân đội không ngừng tràn vào.
Sau khi đưa ra quyết định này, thái tử liền bố trí công việc rõ ràng rành mạch cho các quan viên văn võ, đồng thời còn viết một tấu thư đưa về kinh thành.tuy nhiên, để nắm bắt thời gian, nó cũng không chờ hồi âm của quốc nội mà thẳng tay hạ lệnh đồng thủ.
Giờ nghĩ lại, tất cả đều thuận lợi hơn mình tưởng tượng rất nhiều.
Lần đầu làm đại sự dựa theo phán đoán của mình, thì lập tức nhận được kết quả hài lòng vừa ý như vậy, khiến trong lòng thái tử rất vui mừng và kích động, chỉ là duy trì phong thái trước mặt mọi người, mới miễn cưỡng không phát tiết ra ngoài.
Đúng vào lúc này, một người hầu đi đến, sau đó nói nhỏ bên tai của thái tử truyền lời cầu kiến của Kim Tẫn Quốc.
- Quốc chủ muốn gặp ta?
Sau khi nghe xong lời bẩm báo của gã, thái tử giật mình.
Cục diện đã đến như vậy, theo y thấy Lý Hồn hẳn là hoảng sợ không chịu nổi một ngày mới phải, không ngờ còn chủ động cầu kiến mình.
- Điện hạ, chuyện đến nước này, không cần gặp ông ta chứ?
Thi Cao Nghệ vẫn còn ghi hận với Lý Hồn liền góp lời.
- Lúc này đại cục đã định, cho dù y không hợp tác thì cũng không còn đường nào khác để đi, gặp mặt y có ý nghĩa gì? Chỉ khiến người buồn phiền mà thôi.
Thái tử không lập tức từ chối, ngược lại trầm ngâm một chút, cuối cùng đưa ra kết luận trái ngược.
- Cũng được, cứ để ông ta đến gặp ta một lần đi.
- Điện hạ?
Thi Cao Nghệ có chút giật mình, sợ đến bước này Lý Hồn lại tìm được đường sống trong cõi chết.
- Hiện tại hà tất phải gặp ông ta chứ? Nếu như ông ta bày ra cái trò hề khóc lóc thì lại làm hỏng tâm tình của điện hạ.
Thái tử bất mãn nhìn y
- Cảnh Phúc cung này vốn dĩ là nơi của nhà ông ta, ta đã dồn ông ta vào bước đường này rồi, gặp ông ta một chút thì đã sao? Chuyện đã đến nước này, bất kể là ông ta nói gì kết quả cũng sẽ không thay đổi nữa. Chẳng lẽ Thi đại sứ cho rằng ta là một đứa con nít làm theo ý mình, thay đổi thất thường?
- Thần không dám
Thi Cao Nghệ bị dọa đến không dám nói thêm câu nào. Những người khác cũng không lên tiếng nữa, cũng không ai tỏ vẻ nghi ngờ.
Sau khi thái tử đến Cao ly, khoảng tháng ngày này đã tạo nên uy tín trong quan viên văn võ, không còn ai dám can đảm coi nó là một đứa con nít nữa. Bây giờ trước khi nó đưa ra quyết định còn nói mấy câu, sau khi quyết định cũng chỉ tuân mệnh mà thôi.
- Cho ông ta vào đi.
Sau khi nhận được mệnh lệnh của thái tử, không lâu sau Kim Tẫn Quốc đã tìm được Lý Hồn, sau đó ông ta được tùy tùng dẫn vào lầu Khánh Hội. Ngoại trừ hai hộ vệ ra, những quan viên văn võ khác đều tránh sang hai bên.
Lúc Lý Hồn đi đến lầu hai, thái tử ngồi bên cửa sổ, một lời cũng không nói, nhìn đối phương. Ánh mặt trời sau lưng cùng sơn phong và sắc thủy nhập vào người nó, dường như nó mới là chủ nhân của hoàng cung này.
- Thần tham kiến thái tử điện hạ.
Được tùy tùng dìu dắt, Lý Hồn đi đến trước mặt thái tử.
- Không cần quỳ, mời ngồi.
Không đợi ông ta cung kính hành lễ, thái tử liền lên tiếng.
Tùy tùng bên cạnh Lý Hồn không nói lời nào, cưỡng ép đỡ ông ta dậy, sau đó đặt ông ta ngồi bên cạnh thái tử. Hành động dường như không nói tình cảm này, lại nhìn thấy được khác biệt giữa hai người lúc này.
Dường như đang suy nghĩ phải mở lời như thế nào, mãi vẫn chưa nói gì.
- Quốc chủ, hiện tại e là ngài phải nghe theo sắp xếp của ta rồi.
Sau khi Lý Hồn an tọa, thái tử tiếp tục nói.
- Nếu chúng ta đã làm ầm ĩ như vậy, thì hiện tại ngài hẳn đã hiểu, chuyện không cách nào quay đầu được nữa. Ta bảo Lĩnh nghị chính đại thần của quý quốc đến tìm ngài viết chiếu thư, là vì để hai bên chúng ta còn mặt mũi, xin ngài hãy làm theo lời y nói.
- Điện hạ, hôm nay thần đến đây, không phải cầu xin điện hạ. Thần biết chuyện đến nước này mà muốn điện hạ hồi tâm chuyển ý là chuyện không thể. Chuyện không còn cách nào quay lại được. Cho nên thái tử điện hạ xin yên tâm. Thần sẽ không làm trò, khiến mọi người khó xử đâu.
Lý Hồn lại cúi đầu, cho thái tử một câu trả lời đầy bất ngờ.
- Xin điện hạ yên tâm, trước khi đến đây thần đã giao quốc tỷ cho Kim nghị chính rồi. Ông ta đã truyền chiếu thư ra ngoài cung rồi, rất nhanh truyền khắp cả nước. Đến lúc đó mọi người đều biết Cao Ly ta có người nối dõi rồi
Tuy rằng ông ta cố gắng nói rất bình tĩnh, nhưng thái tử cũng nghe ra mất mát và sợ hãi sâu trong lòng của đối phương. Nó cũng hiểu tâm tình của đối phương, cho nên cố ý dùng giọng điệu chậm rãi.
- Cứ như vậy là tốt nhất. Cũng xin quốc chủ yên tâm. Chúng ta chỉ là vì yên ổn của quý quốc mới làm vậy, không có ý hãm hại quốc chủ. Chỉ cần quốc chủ làm theo ý ta, vậy thì tuyệt đối sẽ không ai uy hiếp đến an toàn của quốc chủ. Quốc chủ tiếp tục ở trong cung an hưởng tuổi già. Cho dù là thân phụ của người thừa tự thậm chí là Kim nghị chính, chúng tôi cũng không cho phép bọn họ bất kính với ngài.
Đây vốn dĩ là phương châm của nó. Sở dĩ nó ra mặt can thiệp vào chuyện quốc chủ Cao Ly, đích thân chỉ định người thừa tự cho Cao Ly, một là vì làm theo tâm nguyện của thuộc hạ, đồng thời giải quyết vấn đề của Cao Ly, nhưng điều quan trọng hơn là vì lập uy trong triều đình Cao Ly, thậm chí là trước mặt quan viên văn võ của Đại Hán, để cho bọn họ biết được quyền lực và ý chí của mình, chứ không để bọn họ xem mình là một đứa con nít không hiểu chuyện.
Hiện tại hai mục đích đều đã đạt được, các quan viên văn võ cũng đã kiêng kỵ nó vài phần, mà triều đình Cao Ly càng chỉ biết tuân lệnh. Về sau lúc nó tọa trấn Phủ Sơn hành sự sẽ vô cùng tiện lợi, cũng không còn ai cản trở nữa.
Nếu mục đích của mình đã đạt được, nó cũng không định làm khó Lý Hồn nữa. Một lão nhân gần đất xa trời, để lão chết già trong cung cũng không có gì.
- Thần đa tạ ân trọng của điện hạ.
Lý Hồn lại lần nữa khấu đầu tỏ vẻ cảm tạ với thái tử.
- Thần đã đến cái tuổi này, tinh lực không còn, cho dù muốn thần xử lý chính sự thần cũng không làm nổi, sau này thoát khỏi hỗn tạp này, thật sự phải cảm tạ điện hạ.
Ông ta cứ không ngừng cảm tạ, ngược lại khiến thái tử cảm thấy có chút không tự tại, thậm chí hoài nghi đối phương dùng phương thức này để châm biếm mình, phát tiết nỗi oán hận trong lòng.
- Quốc chủ không cẩn phải cảm tạ ta, ta làm vậy quả thật cảm thấy có chút có lỗi với ngài. Nhưng chuyện đã đến nước này, ta cũng sẽ không vì áy náy mà thay đổi chủ ý.
Mặt nó hơi trầm xuống, muốn dùng phương thức này để nói cho đối phương biết đây đã là kết quả tốt nhất mà đối phương có được rồi.
- Tuy nhiên, nước ta năm xưa xuất binh trợ giúp quốc chủ phục quốc, khiến quốc chủ ngồi lên vương vị trong tình trạng chán nản nhiều năm như vậy, hẳn là đã đối đãi không tốt với quốc chủ rồi phải không?
- Thần tuyệt đối không có ý châm chọc điện hạ, xin điện hạ hiểu cho.
Lý Hồn đột nhiên cười khổ.
- Thật sự, theo thần thấy, kết cục hôm nay tuy rằng khiến người ta có chút tiếc nuối, nhưng cũng xem như là một giải thoát. Thần tuyệt đối không có ý oán hận với điện hạ. Nếu như nói oán hận, cũng chỉ oán hận chính mình mà thôi
- Oán hận chính mình?
Thái tử cảm thấy khó hiểu.
- Đúng vậy. Đến nông nỗi này, chỉ trách chính mình
Lý Hồn vừa cười khổ vừa đưa tay vuốt mặt mình, sờ đến hốc mắt máu thịt lẫn lộn.
- Nhiều năm trước thần hẳn đã trở thành cô hồn dã quỷ rồi, bây giờ lại gặp may, làm quốc quân một lần nữa, còn oán hận gì? Điện hạ, thần chỉ muốn hỏi ngài một vấn đề, xin ngài nể tình ta cung phụng Đại Hán nhiều năm, đừng giấu diếm, cứ thành thật trả lời đi.
- Vấn đề gì?
Thái tử không cho câu trả lời.
- Hiện tại quân đội Đại Hán có lẽ đã khống chế xung quanh cả quốc đô rồi phải không? Với cường binh của điện hạ, sẽ không có sơ hở, thần chỉ muốn hỏi. Ngày này đến, có triều thần nào biện bạch cho thần, hoặc là có sỹ dân nào lên tiếng bất bình vì thần, cho dù là giấu trong lòng mà thôi? Điện hạ không cần lo lắng, thần tuyệt đối không có ý cầu may, tất cả đều đã xác định, thần chỉ muốn hỏi một chút mà thôi.
- Không có, một người cũng không. Ít nhất là cho đến bây giờ.
Thái tử trả lời không cần nghĩ ngợi.
- Ta cũng không lừa ngài.
- Một người cũng không
Lý Hồn cười, có chút sầu thảm.
- Quả nhiên là một người cũng không có.
- Tại sao lại có kết quả này, có lẽ quốc chủ đã biết rõ trong lòng.
Thái tử bình tĩnh trả lời.
- Nếu không có bạo ngược của quốc chủ trước đây, làm bại hoại nhân tâm, làm sao bị hạ thần phát động cung biến lật đổ? Nếu năm đó không có ai lên tiếng, thì hôm nay càng sẽ không có ai.
- Bại hoại nhân tâm Quả thật là như thế, quả thật là như thế.
Lý Hồn cười khổ.
- Sai một li, đi một dặm. Kết quả không quay đầu lại nữa. Nhưng mà, điện hạ, thiên hạ này nào có một quốc quân ban đầu muốn bại hoại nhân tâm đâu? Lúc mới làm quốc chủ, thần cũng muốn thống trị quốc gia cho tốt, để cho sĩ dân thiên hạ ca tụng! Chỉ tiếc chỉ tiếc Ôi
Ông ta đột nhiên lắc đầu ủ rũ, đau đớn khôn nguôi, mà thái tử cũng không nói gì, cứ mặc cho đối phương than vắn thở dài.
Sau một hồi, Lý Hồn cuối cùng cũng bình tĩnh trở lại.
- Căn nguyên của mọi chuyện, đều là do thần không phải đích tử. Lúc còn trẻ thần chính là người kế thừa được bồi dưỡng, văn học võ lược đều học qua, nhưng lúc thần trưởng thành phụ vương của thần và vương hậu mới phong lại hạ sinh một đích tử. Khác biệt giữa đích thứ, chính là khác nhau một trời một vực. Cho dù phụ vương cho thần đăng vị, nhưng vẫn có vô số tiểu nhân, muốn mượn tên đích tử kia mượn tên đích tử kia để lập công, giống như Kim nghị chính hôm nay vậy.
- Cho nên ngài đã giết đệ đệ?
Thái tử lạnh lùng hỏi.
- Đúng vậy. Thần sợ, sau đó giết chết đệ đệ. Ngồi vào cái ghế đó, không ai không sợ, nằm mơ cũng sợ mình bị vuột mất quyền lực khỏi tay, rơi vào vực sâu vạn trượng. Không chịu được chút uy hiếp nào, chỉ cần có một chút uy hiếp, sẽ diệt trù, dập tắt, giết sạch Lúc ấy thần chỉ nghĩ như vậy.
Lý Hồn dùng thái độ lãnh đạm kể lại chuyện cũ, nhưng lại mang theo một chút hàn khí không tự tại, khiến thái tử sởn cả tóc gáy.
Sau đó, Lý Hồn lại bình tĩnh trở lại, rồi nở nụ cười khổ.
- Vì quyền vị, phải tàn sát huynh đệ, thái tử điện hạ nhất định rất khó tưởng tượng phải không? Nhưng trong lịch sử của nước ta lại không ít. Cho dù qua nhiều thế hệ, cũng không thiếu, không có nguyên nhân nào khác. Đến ngôi vị đó rồi, thì không phải do người quyết định nữa. Cho nên, điện hạ ta thật sự hâm mộ ngài. Ngài là đích trưởng tử, là người thừa tự trời sinh, lại được lập làm thái tử từ đầu, không cần xử tử ai, chỉ cần còn sống một ngày thì có ngày kế vị bình an, khiến cho người ta hâm mộ, thật là khiến người ta hâm mộ!
Thái tử cũng không cảm thấy vui, ngược lại nó cảm thấy trong lòng có chút buồn bã.
Lý Kiến Thành cũng là trưởng tử, cũng là thái tử, y có kế vị hay không? Trong đầu của nó đột nhiên nảy ra suy nghĩ kỳ lạ này.
Vốn dĩ chuyện huynh đệ trong nhà quân vương xung đột, đối với nó chỉ là câu chữ buồn tẻ trong sử sách mà thôi, nhưng thật sự chạm tới, nghe đương sự ở trước mặt mình thuật lại với vẻ mặt bình tĩnh, nó mới phát hiện chuyện này rốt cuộc còn cách mình gần đến mức nào.
Trước quyền vị, có mấy người giữ được thân tình. Bỗng dưng nó đột nhiên hiểu thêm một chút về lão nhân tiều tụy ở trước mặt.
- Sau khi giết đệ đệ, lòng người đại loạn, mỗi người đều cảm thấy thần là bạo quân. Nhưng chính là vì thế, vì để ép buộc bọn họ, thần nhất định phải càng nghiêm khắc, thậm chí tàn bạo, mãi đến sau cùng khiến lòng người lạnh nhạt. Lúc đó Đại Minh gọi thần hỗ trợ đánh Kiến Nô, nhưng thần vừa nhìn đã biết Đại Minh đánh không nổi, cho nên không muốn phối hợp, càng khiến cho phái phản đối trong nước lấy cớ.
Lý Hồn bình tĩnh tiếp tục nói.
- Sau cùng chính là cung biến, không còn gì để nói. Đấy là thần gieo gió gặt bão, nếu thần làm tốt hơn một chút, có lẽ sẽ không có kết quả như vậy.
Sau đó, ông ta lại thở dài một hơi.
- Bây giờ nói điều này đã muộn rồi, cũng không còn nghĩa lý gì nữa. Hôm nay thần đến tìm điện hạ, chẳng qua là muốn nói những lời trong lòng. Thật sự, chỉ là nói ra lời trong lòng mà thôi. Thần chỉ muốn cho điện hạ biết, ban đầu thần cũng không phải là một quân vương tàn bạo hoa mắt ù tai, mà là thật tâm muốn thống trị quốc gia thật tốt, trở thành một đời minh quân, trở thành hình mẫu của đời sau. Bởi vì thần thấy, có lẽ người hiểu rõ thần cũng chỉ có một mình điện hạ thôi. Thần thần không còn sống dược mấy năm nữa, thần thật sự không muốn đến lúc chết, mọi người vẫn coi thần là kẻ điên, là tên cuồng đồ khát máu. Cho dù chỉ có một người không nghĩ vậy cũng được. Đương nhiên, đây có lẽ là thần nghĩ ngợi lung tung cũng không chừng.
Sau khi im lặng hồi lâu, thái tử đột nhiên nói.
- Nếu như là ta, ta tuyệt đối sẽ không động thủ với đệ đệ của mình, bất kể là bào đệ hay là thứ đệ. Sỏ dĩ, chúng ta khác nhau, ta trở thành một đời minh chủ, thừa kế đại nghiệp của phụ hoàng, mà ngài chỉ được như bây giờ mà thôi.