Nhưng y im lặng, cũng không khiến cho mọi người bên cạnh Tướng quân vừa lòng.
- Không biết đại nhân đối với chuyện này có cách nhìn như thế nào? Tùng Bình Tín Cương rũ bỏ im lặng và lãnh đạm của lúc nãy, trực diện tỏ rõ thái độ tới hỏi Tỉnh Y Trực Hiếu, giống như là muốn y lập tức cho ra một quyết định vậy.
- Việc này sự tình liên quan trọng đại... Đại Nạp Ngôn đại nhân là thân phiên Đức Xuyên, chúng ta vẫn là không nên dễ dàng đi bình luận là thỏa đáng nhất. Tỉnh Y Trực Hiếu do dự một lát sau, vẫn là quyết định tránh nặng lấy nhẹ.
- Chính là bởi vì... Chính là bởi vì Đại Nạp Ngôn đại nhân... Thân phận là tôn quý, cho nên... Cho nên như vậy... Thì càng thêm không khoan hồng... Nếu không... Đạo Diệp Chính Thắng đột nhiên lại ho khan lên, nhưng vẫn là giãy dụa đi nói cho hết lời.- Nếu... Nếu như ngay cả thân phiên đều không đứng ra làm gương mẫu mà nói, vậy... Sau này còn có ai thật lòng phục tùng kỷ cương Mạc Phủ?
Sau khi nói xong, gã lại kịch liệt ho khan, sau đó khi lấy ra khăn lau, còn để lại không ít vết máu.
Mọi người xem ra đã hiểu rồi, Đạo Diệp Chính Thắng này chỉ sợ là một lòng muốn trước khi mình chết đi mang theo tính mạng của Đức Xuyên Trung Trường, vì quận chúa của mình phân ưu.
- Lời nói của Đan Hậu Thủ rất có đạo lý. Tùng Bình Tín Cương lập tức tiếp lời, tiếp tục làm lớn mạnh thanh thế bên mình.- Thần quân khi còn tại thế đã từng nói qua, vì để cho thiên hạ tránh khỏi xuất hiện loạn lớn như Chiến Quốc, Mạc Phủ nhất định phải xây dựng lại kỷ cương thiên hạ, và phải liều lĩnh đi giữ gìn kỷ cương. Đại Nạp Ngôn đại nhân thân là trực hệ Đức Xuyên, có nghĩa vụ vì thiên hạ đứng ra làm gương mẫu. Nói cách khác... Nếu phá hủy kỷ cương, vậy Đại Nạp Ngôn cũng sẽ bị xử lý tương ứng, để tránh làm trái ý của Thần quân.
Gã là một trong các Lão Trung xuất thân từ Tùng Bình gia, như thế đi tỏ thái độ không khác gì tỏ vẻ dòng họ cũng không tính can thiệp vào dự định xử lý Trung Trường của tướng quân, cũng càng tạo thêm nhiều áp lực cho những người không tỏ thái độ tại đây.
- Đại Nạp Ngôn nhiều năm qua làm việc không đúng đắn, trong mắt không có tôn trưởng, tướng quân đại nhân đã tha thứ nhiều lần rồi, lần này cho gã yên tĩnh đi suy nghĩ lại việc làm của mình xem hiệu quả sau này như thế nào, vốn đã là thiên đại ân huệ rồi... Không ngờ gã lại còn không biết hối cải, đây thật là khiến cho người ta đau lòng. Nội Đằng Trung Trọng lập tức đi theo bày tỏ thái độ của mình rồi, hơn nữa lời nói ra cũng không khách sáo.- Gây rối như thế, quả thật hẳn là phải bị xử lý thật nặng.
- Lời của Y Đậu Thủ đúng là có lý. Vì thiên hạ yên ổn, Mạc Phủ hẳn là phải giữ gìn kỷ cương, không được vì bất cứ thân phận của kẻ nào mà có chỗ cố kỵ. Lúc này, Tửu Tỉnh Trung Thế cũng lên tiếng.
- Tuy nhiên, Đại Nạp Ngôn dù sao cũng là quan lớn trong triều, hơn nữa thân là thân phiên Đức Xuyên, cho nên vẫn là thận trọng đi làm tốt hơn... Tốt nhất phải nghiêm tra một phen, tra rõ những chuyện Đại Nạp Ngôn đại nhân từ khi lưu đày đến thành Cao Kỳ, để tránh có người cố ý vu cáo ly gián. Ngoài ra, sự tình hành tích gây rối của Đại Nạp Ngôn liên quan trọng đại, để Tướng quân tự mình phái người riêng biệt đến tra hạch là tốt nhất.
Lời của gã sóng yên biển lặng, ai cũng không đắc tội, tuy nhiên cũng âm thầm tỏ ra không muốn tham gia vào chuyện nhà của Tướng quân, nên là do bản thân tướng quân đến giải quyết lập trường. Vậy không khác gì chính là tỏ vẻ chính mình cũng không định tham dự vào chuyện xử lý Trung Trường, nhưng ngồi xem tướng quân tùy ý đi quyết định.
- Ta cũng có cách nhìn như thế. Gã vừa mới dừng lại, Tửu Giếng Trung Thắng lập tức tiếp lời rồi, hơn nữa thái độ càng thêm rõ ràng hơn rất nhiều.- Đại Nạp Ngôn đại nhân năm đó đã không có kính trọng với Tướng quân đại nhân rồi, hơn nữa tính cách của hắn vô cùng bướng bỉnh, rất có khả năng sau khi lưu đày quả thật còn có hành động gây rối. Nếu xác nhận đây là sự thật, tăng thêm xử phạt cũng không quá đáng...
Tửu Tỉnh gia là một trong Đại Danh gia phổ đại có địa vị tối cao, mặc kệ ai đi làm Tướng quân, đều là đại thần phụ tá trọng yếu của Mạc Phủ, cho nên lập trường của bọn họ phải siêu nhiên nhiều lắm, cũng không muốn tham dự đến trong chuyện gia tộc báo thù của Tướng quân. Tuy nhiên, bọn họ hiện tại dù sao cũng là hạ thần của Đức Xuyên Gia Quang, cho nên dứt khoát phải lấy chủ ý của bản thân gã làm chuẩn, để tránh làm trái ý của gã.
Đám Lão Trung đều tỏ thái độ rồi, hơn nữa thái độ lại nhất trí như nhau, áp lực lại thêm vào trên người Tỉnh Y Trực Hiếu rồi, càng thêm khiến gã cảm thấy toàn thân đều không thoải mái.
Gã không muốn vi phạm di nguyện trước khi qua đời của Đại Ngự sở, trơ mắt đi nhìn Đại Nạp Ngôn cứ như vậy chết ở dưới tay huynh trưởng, nhưng một mình đến chống cự ý chí của tướng quân và toàn thể đám Lão Trung, áp lực hiện tại quả là quá lớn.
Tại đây dưới áp lực nặng nề làm người ta khó chịu, trên trán gã xuất hiện mồ hôi hiếm thấy. Nếu không là bởi vì chuyện này thật sự quan hệ trọng đại mà nói, gã lại làm sao kiên trì đến loại tình trạng này.
- Sự tình liên quan trọng đại, quả thật hẳn là phải đi điều tra tỉ mỉ, quyết không buông thả, nhưng cũng quyết không có oan uổng. Dù sao, Đại Nạp Ngôn đại nhân cũng là thân phiên Đức Xuyên, còn là em trai duy nhất của tướng quân nữa... Như vậy đi, ta tự mình đi thẩm tra, nếu Đại Nạp Ngôn đại nhân quả thật có tội lỗi mà nói, đến lúc đó mới bàn luận tiếp xử phạt như thế nào.
Gã biết rằng các chuyện lên án Trung Trường đa số là không có căn cứ gì cả, cho nên kiên trì tự mình đến thẩm tra khẳng định trợ giúp y cởi tội, ít nhất có thể khiến cho y không bị thêm tội. Đồng thời, lấy thân phận của gã, tự mình đi thẩm tra Trung Trường cũng là danh chính ngôn thuận.
Ngoài ra, gã còn nói một câu —— Trung Trường là đệ đệ duy nhất của Gia Quang (tuy rằng Tướng quân đời trước còn có một đứa con riêng Bảo Khoa Chính Chi, nhưng cũng không có được nhập vào trong gia phả Đức Xuyên, cho nên ở trên tông pháp không phải huynh đệ của Tướng quân.), Tướng quân hiện tại lại không có con nối dõi, nếu chẳng may y xảy ra điều gì bất trắc, Trung Trường nên lưu lại tiếp nhận vị trí tướng quân, để tránh dẫn phát đại loạn của nội bộ Mạc Phủ.
Nhưng mà, chính là vì nguyên nhân như vậy, Gia Quang và đám tâm phúc của gã mới phải nghĩ cách đi giết chết đứa đệ đệ này. Nội Đằng Trung Trọng là thầy dạy học của Gia Quang, Đạo Diệp Chính Thắng, Tùng Bình Tín Cương là người hầu lúc nhỏ đến giờ của gã, ba người đều là nhân vật trung lưu trong tập đoàn Gia Quang, sớm đã trở thành đối thủ một mất một còn của thế lực bên Trung Trường, bọn họ làm sao chịu đồng ý cho Trung Trường được sống sót, lưu lại một người kế thừa ngôi vị Tướng quân được?
- Đại Lão nói ra cũng có lý, nhưng Đại Lão sâm phụng chính sách quan trọng, mỗi ngày phải xử trí sự vụ không đếm hết được, những chuyện nhỏ nhặt này chỉ sợ cũng không cần phải tự mình đích thân đi làm rồi. Hãy để cho tại hạ đến tự mình gánh vác việc này đi. Vừa nghe đến gã nói như vậy, Tùng Bình Tín Cương nhanh chóng thay đổi sắc mặt, y thân là một trong các thân phiên, quả thật có đủ sức mạnh không mấy khách sáo với Đại Lão.