Quân Liêu Đông thời gian qua vô cùng đoàn kết, đương nhiên sẽ không coi chuyện y xuất ngũ là xong. Để giải quyết cuộc sống xế chiều của y sau khi xuất ngũ, bên trên còn cố ý tìm một chức vị tùy y lựa chọn. Sau khi y suy tính, liền lựa chọn đảm nhiệm chức Thống chế đảo Giang Hoa.
Y cảm thấy đảo Giang Hoa có khí hậu dễ chịu, quan Thống chế lại giám sát dân chính quân chính, là một chức vụ vừa có lợi ích thực sự lại vừa cao quý. Hơn nữa bởi vì xuất thân là quan quân của quân Liêu Đông, lại có quân công trong người, cho nên trên dưới đều rất phục y, mấy năm qua mọi người chung sống vô cùng hòa hợp. Liêu Huy có được một chức quan vừa nhàn nhã vừa được đại ngộ hậu hĩnh, mà đối với triều đình mà nói cũng xem như là đã tìm được một người Thống chế tốt, vẹn cả đôi đường.
Tuy nhiên, sau khi thái tử điện hạ giá lâm, cuộc sống thanh nhàn của Liêu Huy không cách nào tiếp tục. Sáng sớm y đã đến quân cảng tiếp đón thái tử, sau đó nơm nớp lo sợ lê cái chân tàn phế lên chiếc Tung Sơn, chờ thái tử sai phái.
Bình thường y là thổ hoàng đế một phương, nhưng trước mặt thái tử và hai vị đại lão lục hải quân, y làm sao dám lên tiếng? Chỉ đành im lặng đứng một bên, chờ thái tử gọi tới tên.
Chờ một lúc lâu, thái tử rốt cuộc đã gọi đến tên mình. Liêu Huy cũng không dám chậm trễ, vội vàng giải thích với thái tử.
- Nghênh phụng đại thần của triều đình Cao Ly đêm hôm trước đã đến đây rồi ạ, là phò chính đại thần Kim Tẫn Quốc.
Bởi vì trước đó đã chịu thống trị của sứ đoàn Đại Hán, nên triều đình Cao ly đại thể biết hành trình của thái tử đến Liêu Đông và Cao Ly. Bọn họ đương nhiên không dám chậm trễ, đã sớm phái đoàn thay mặt nghênh phụng thái tử điện hạ của triều Trung Hoa. Kim Tẫn Quốc là phò chính đại thần làm chủ triều đình hiện tại. Phái đoàn y dẫn theo, quả thật là người được tuyển chọn duy nhất.
Thái tử thở dài.
- Bọn họ cung kính, tiếp theo sợ là sẽ có phiền phức.
Nếu đã là tuần duyệt Liêu Đông và Cao Ly, thì quốc đô của Cao Ly không đi không được. Nó nhất định phải theo đoàn nghênh phụng của Cao Ly đi đến Hán Thành tiếp kiến quốc chủ Cao Ly, không thiếu được mấy chuyện mang tính lễ tiết rườm rà, ngẫm lại quả thật khiến người ta đau đầu, nhưng lại không được không làm.
- Được rồi, vậy thì đừng để bọn họ chờ đợi lâu, chúng ta xuống thuyền đi.
Sau khi định thần, thái tử đứng dậy.
Trong cơn gió biển buổi sớm, thái tử cùng hai vị tướng lĩnh Thái Đức, Triệu Tùng đi xuống chiếc Tung Sơn.
Khác với thành Kim Châu, diện tích của đảo Giang Hoa rất nhỏ, nên quân cảng cũng không lớn, càng không có dịch quán để tiếp đãi nó. Tuy nhiên, nó thân là thái tử chi tôn, đương nhiên sẽ được tiếp đãi tốt nhất. Thống chế đảo Giang Hoa Liêu Huy cố ý lấy quan thự của mình ra, để thái tử cư ngụ. May mà Thái Tử chỉ nán lại đảo Giang Hoa một ngày thì sẽ khởi hành đi Hán Thành, bằng không không biết sẽ còn gây thêm bao nhiêu phiền toái cho bọn họ.
Bởi vì trong lòng biết mình đã không còn công dụng gì nhiều, nên Liêu Huy cũng vô cùng biết điều, vừa xuống thuyền liền bắt đầu tuần tra các nơi của quân cảng, đốc thúc quan viên và quân trú đóng cẩn thận làm việc, còn nhường lại quan thự của mình cho đám người của thái tử.
Dựa theo lễ tiết, thái tử đầu tiên phải tiếp kiến những đại thần Cao Ly đến nghênh phụng mình. Tuy nhiên nó lại không làm điều này đầu tiên, mà là gọi đoàn trưởng sứ đoàn của Đại Hán trú đóng tại Cao Ly đã theo mình đến Cao Ly trước đó.
- Thi đoàn trưởng, chuyến này vất vả cho ngươi rồi.
Vừa nhìn thấy đối phương, thái tử liền thản nhiên hỏi thăm đối phương một tiếng.
Từ sau lần khiển trách đó, nó vẫn chưa có cơ hội nói chuyện một mình với đối phương. Lần này khởi hành đi Cao Ly, nó cũng không sắp xếp Thi Cao Nghệ ngồi chung chiếc Tung Sơn với mình, chỉ là để y ngồi một chiếc chiến thuyền khác đồng hành mà thôi. Thái tử muốn dùng cách này để tỏ vẻ lạnh nhạt với đối phương, khiến y hiểu rằng mình đã có hiềm khích với y, đừng có làm trò lừa dối nữa.
Dù sao Thi Cao Nghệ cũng đã lăn lộn trong quan trường nhiều năm như vậy, đương nhiên hiểu điều đó. Y cũng không dám quấy rầy thái tử, đợi đến khi được triệu gọi mới đến bên cạnh thái tử. Y cũng không dám nói nhiều, chỉ đứng yên một chỗ, khiến cho thái tử có chút không nhẫn tâm.
- Tạ thái tử.
Sau khi nghe câu hỏi của thái tử, Thi Cao Nghệ liền cung kính trả lời.
- Thần đi thuyền dọc đường, cũng không vất vả lắm, chỉ hận không được phân ưu cùng thái tử.
- Lúc trước ở trên biển, ngươi không phân ưu được, nhưng hiện tại đã đến Cao Ly, là lúc phải cần ngươi phân ưu rồi.
Thái tử khoát tay.
- Hiện giờ chúng ta đã đến đảo Giang Hoa rồi, tiếp đó sẽ đi gặp quân thần Cao Ly. Hôm trước triều đình Cao Ly đã phái đoàn nghênh phụng, người dẫn đầu chính là phò chính đại thần Kim Tẫn Quốc. Thi đoàn trưởng ở Cao Ly đã giao tế với y mấy năm rồi, Kim Tẫn Quốc này rốt cuộc là người thế nào?
- Bẩm thái tử điện hạ, Kim Tẫn Quốc là người giả dối gian xảo, xin cẩn thận ứng đối, tuyệt không được để y mê hoặc.
Thi Cao Nghệ lập tức đáp lời.
Có lẽ cảm thấy ánh mắt thái tử nhìn mình có chút kỳ lạ, y vội vàng giải thích.
- Điện hạ chớ có hiểu lầm. Thần cũng không phải là có thù oán cá nhân mà ác ý bịa đặt hãm hại Kim Tẫn Quốc. Thật sự là vị đại thần Cao Ly này quá mức đáng ghét.
- Rốt cuộc y đáng ghét chỗ nào?
Thái tử cũng không sốt ruột, ung dung hỏi.
- Người này lúc trước trong triều đình của phế vương Lý Tông, chỉ xem là buồn bực bất đắc chí. Nhưng sau khi Lý Hồn phục quốc, nhất thời gặp may, được tiến cử, trở thành cánh tay phải của Lý Hồn. Thân làm phò chính đại thần, tay nắm quyền bính của Cao Ly, hợp tác với chúng thần, củng cố bang giao hai nước. Nhưng y lại có ý bằng mặt mà không bằng lòng, trong miệng tuyên bố thần phục Trung Hoa, nhưng lại ngầm cản trở. Chuyện sứ đoàn giao cho y làm hoặc là không làm, hoặc là xử lý lề mề, khiến cho sứ đoàn chúng thần ngậm đắng nuốt cay. Hơn nữa… chính y thầm xui khiến Lý Hồn lạnh nhạt với sứ đoàn Đại Hán chúng ta, nói cái gì mà “Chuyện của nội bộ Cao Ly theo lý phải do người Cao Ly tự giải quyết, không phải chịu quản chế của Đại Hán”. Y Kích động trên dưới quân thần Cao Ly xa rời chúng thần. Nếu như không… nếu như không có lời ly gián của y trong đó, quốc chủ Cao Ly cũng không tỏ ra cứng rắn với chúng ta như vậy.
Nói đến đây, bản thân y cũng cảm thấy có chút đau xót. Theo y nói, Cao Ly sóng yên biển lặng, trước giờ đều ngoan ngoãn thần phục Đại Hán là tốt nhất. Nếu như Lý Hồn thật sự đối với sứ đoàn nói gì nghe nấy, thì làm sao dẫn tới nhiều chuyện như vậy xuất hiện được? Cho nên hiện tại y không chỉ bất mãn đối với Lý Hồn, mà còn có vài phần hận ý đối với Kim Tẫn Quốc.
- Nói như vậy, hai nước xảy ra phong ba như hiện tại, Kim Tẫn Quốc cũng khó chối được tội này…
Mắt thấy Thi Cao Nghệ nói thống thiết như vậy, thái tử cũng tin tưởng hơn mấy phần.
- Kính mong thái tử minh xét sự việc, tuyệt đối đừng để đám tiểu nhân kia đắc kế!
Thi Cao Nghệ vừa nói, vừa khom người thật sâu.