- Vì hạn chế mỏ quặng vàng bạc không ngừng chảy ra, đòi hỏi hạn chế mức giao dịch ở trong phương viên tiếp nhận được. Ý của đại nhân là như vậy phải không?
- Tổng kết như vậy tuy rằng có chút cứng ngắc, nhưng từ bản chất là không có gì sai. Xem như là bản ý của chúng tôi. Nếu như đã nói tới chỗ này rồi, Nội Đằng Trung Trọng cũng không muốn che giấu nữa.- Sứ giả, không dối gạt ngươi, kỳ thật vào hai ba năm trước đã có người đòi hỏi làm ra hạn chế đối với mậu dịch hai nước rồi, bởi vì tốc độ vàng bạc chảy ra càng lúc càng nhanh. Trước khi Đại Hán dựng nước, chúng ta đã dựng lên thương hành buôn bán với quý quốc lập nên tới lui mậu dịch, lượng mậu dịch lúc đó đã là rất cao, trải qua một khoảng những thứ đó không nhắc tới. Chỉ là trong vòng không tới tám năm sau khi Đại Hán lập quốc, hai nước chúng ta chính thức đặt tới lui thông thương, số lượng vàng bạc chảy ra tốc độ gia tăng vô cùng kinh người. Trước đây tam năm, chúng tôi chảy ra năm trăm ba mươi lượng vàng, hai ngàn ba trăm quan bạc (quan là đơn vị thường dùng của Nhật Bổn cổ đại để tính toán trọng lượng bạc, Nhật chế ra một quan, ước lượng tương đương mười sáu lượng bạc trắng). Mà chỉ một năm ngoái, chúng tôi chảy ra bốn ngàn bảy trăm lượng vàng, bạc gần xấp xỉ hai vạn một ngàn quan. Con số gần như tăng lên gấp mười lần! Về phần đồng, vậy thì càng nhiều hơn rồi, trong vòng tám năm chúng tôi tổng cộng xuất khẩu vượt quá một ngàn năm trăm vạn cân. Đương nhiên, hiện tại cái con số này kỳ thật còn đang trong phương viên chúng tôi tiếp nhận được, nhưng thật sự nếu không đi gia tăng hạn chế, chỉ sợ qua tiếp mười năm nữa, số lượng vàng bạc chảy ra liền sẽ khiến nước tôi khó chấp nhận được nữa…
- Đại nhân, nếu như là muốn chủ động hạn chế mậu dịch hai nước, e rằng… e rằng không quá dễ dàng để triều đình chúng tôi tiếp nhận được a. Sau khi trầm ngâm chốc lát, Lưu Tĩnh hơi có chút khó xử.
Kỳ thật ở trong nội tâm của y, là thừa nhận lời của đối phương có lý lẽ, những năm vừa qua y gánh vác mậu dịch đối với Nhật Bổn, vấn đề vị Lão Trung đại nhân này nói ra, y dĩ nhiên là vẫn luôn có tính toán trong lòng. Lượng nhập khẩu của Mạc Phủ đối với Trung Quốc cực lớn, thương phẩm xuất khẩu xa xa bù đắp không được cần thiết của nhập khẩu, cho nên mỗi năm tất nhiên sẽ đại lượng vàng bạc tiền tệ chảy ra. Vàng bạc là mạch máu tài chính quốc gia, đứng về phía lập trường của Mạc Phủ, thiết nghĩ tiến hành đối với mậu dịch không ngừng mất máu như vậy cai quản khống chế mức độ nhất định cũng không có gì đáng trách.
Nhưng mà y không phải người Nhật Bổn, y là quan viên Đại Hán, y hẳn nên chiếu theo lập trường của Đại Hán đối đãi vấn đề. Với góc độ của Đại Hán, loại mậu dịch không cân bằng này cực kỳ có lợi. Đại Hán hiện giờ đang trăm nghề hưng phát, vì khuếch trương sản xuất, bản thân liền cần vàng bạc và kim loại quý bù đắp bồi bổ thị trường, đồng thời hiện giờ trong nước cũng đang tiến hành sửa đổi về tiền tệ, đương nhiên sẽ hi vọng vàng bạc chảy vào càng nhiều càng tốt.
- Ta cũng biết đòi hỏi của chúng tôi sẽ khiến quý quốc có chút khó xử, nhưng bản ý và nỗi khổ của chúng tôi tin tưởng triều đình quý quốc đủ hiểu rõ được. Nội Đằng Trung Trọng biết đối phương tiếp nhận được không phải dễ dàng như vậy, cho nên vẻ mặt vẫn ôn hòa như trước.- Vàng bạc không ngừng chảy ra, đối với nước tôi không chỉ là chuyện đơn giản như giảm bớt mỏ quặng như thế… Vàng bạc ở nước tôi cũng được xem là tiền tệ để dùng, không ngừng chảy ra liền sẽ khiến tiền tệ trong nước bổn quốc trở nên thắt chặt. Sau đó giá hàng sẽ dao động thật lớn, cũng sẽ khiến thương nghiệp trở nên tiêu điều. Loại tình hình này là chúng tôi bất kể như thế nào đều cần xoay sở và tránh đi.
Chế độ kinh tế của Mạc Phủ bản thân chính là dựng lên về cơ sở chế độ thạch cao, nói được giá gạo chính là tảng đá tồn tại cả Mạc Phủ, vàng bạc không ngừng chảy ra sẽ tạo thành giá gạo không ngừng dao động kịch liệt, không nghi ngờ cũng sẽ ảnh hưởng tới thống trị của Mạc Phủ, cũng chính bởi vì suy xét như vậy, cho nên Mạc Phủ mới không màn phản đối của triều Trung Hoa, cưỡng ép bắt đầu thi hành chính sách cân bằng mậu dịch của bọn họ.
- Vậy quý quốc rốt cuộc tính toán phải khống chế mậu dịch như thế nào đây? Lưu Tĩnh lại hỏi.- Vàng bạc mỗi năm chảy ra phải là bao nhiêu, quý quốc mới tiếp nhận được?
- Đây phải đàm phán cụ thể, chỉ cần đàm phán ra một kết quả đôi bên đều tiếp nhận được thì tốt rồi. Nội Đằng Trung Trọng hơi mỉm cười, dường như là muốn hòa hoãn tình cảnh.
- Thế nhưng, chính cá nhân ta trông thấy, lượng chảy ra hằng năm phải thấp hơn một chút so với năm ngoái mới được. Với lượng chảy ra năm ngoái kia, cứ thế mãi nước ta cũng sẽ cảm thấy nuốt không trôi.
- So với năm ngoái còn phải ít đi? Lưu Tĩnh theo đó nhíu mày, hiển nhiên là rơi vào khó xử.- Cái này… cũng quá ít rồi, sợ rằng triều đình sẽ khó mà tiếp nhận a. Hơn nữa, nếu như khống chế lượng mậu dịch, nhập vào của quý quốc e rằng cũng sẽ gặp phải trở ngại, buôn bán trong lúc nhất thời cũng sẽ chịu phải tấn công kịch liệt?
- Sứ giả chớ nên lý giải sai lầm. Hạn chế chảy ra của vàng bạc cũng chẳng phải hạn chế mậu dịch, thật sự ra chúng tôi ngược lại hi vọng mậu dịch của hai nước càng thêm phát triển sôi trào hơn. Nội Đằng Trung Trọng lắc đầu.
- Đại nhân đây là ý gì? Lưu Tĩnh lại bị lão nói hồ đồ rồi.
- Đại lượng vàng bạc chảy ra, về bản chất kỳ thật là một vấn đề, đó chính là vấn đề mậu dịch của hai nước vô cùng không cân bằng. Nhật Bổn nhập từ Trung Quốc vào nhiều thứ, còn Trung Quốc nhập từ Nhật Bổn vào quá ít. Trong hai khoản này có chênh lệch cực lớn về sau. Chảy ra của vàng bạc cũng khó tránh khỏi.
Nội Đằng Trung Trọng hơi nâng cao giọng, để khiến cho đối phương càng thêm nghe rõ ràng.- Cho nên, để giải quyết vấn đề chân chính, chúng tôi muốn chính là đủ khiến mậu dịch giữa hai nước khôi phục trạng thái cân bằng nhất định, xuất khẩu không được nhỏ hơn nhập khẩu quá nhiều. Cho nên… Nếu như quý quốc đủ rộng mở đối với nhập khẩu của nước tôi, thật sự xuất khẩu của quý quốc cũng sẽ không chịu phải tổn thương.
- Nói cách khác quý quốc kỳ thật cũng hi vọng nước tôi tăng mạnh nhập khẩu từ quý quốc có đúng không? Lưu Tĩnh ngẫm nghĩ, hoàn toàn thuận theo ý của đối phương.- Nhưng, nước tôi là khích lệ mậu dịch, nếu như thương nhân tử quý quốc nhập vào thương phẩm tiêu thụ được ở nước tôi, chúng tôi cũng sẽ không hạn chế… Nhưng qua nhiều năm như vậy con số nước tôi nhập khẩu từ quý quốc vẫn là rất thấp, thấy được thương nhân bán không được đồ của quý quốc… Mậu dịch chung quy là phải tự nguyện, cũng không được khiến cho thương nhân chúng tôi cưỡng ép mua một chút đồ không dùng tới phải không?
Từ Nhật Bổn tới Trung Quốc, buôn bán trên biển chung quy là phí tổn vận chuyển phải cực lớn, cho nên bọn hải thương đều theo đuổi hàng hóa lợi nhuận cao, sẽ không đi mua vào một số hàng hóa bán không ra giá trở về buôn bán. Hiện giờ đồ vật Nhật Bổn xuất khẩu tới Trung Quốc, chẳng qua là một số quạt xếp, đồ gốm, đồ sơn vân vân, muốn dựa vào chúng để cân bằng mậu dịch thật sự là không có khả năng.