Những lời phía trước là khách sao, những lời phía sau mới là ý tứ chính thức, Nội Đằng Trọng Trung tất nhiên hiểu được, nhưng mục tiêu này quả thực quá áp bức người khác, cho nên cho dù sợ hãi Đại Lão, y vẫn không nhịn được kháng nghị. Mấy câu nói liền đẩy hết nhiệm vụ lên đầu mình, điều này quá không hợp tình hợp lý rồi.
- Điều kiện này chỉ e Đại Hán khó mà đồng ý... hiện giờ thương mại giữa hai nước đã lớn hơn lúc bắt đầu mấy lần, lập ức thu nhỏ lượng xuất ra mấy lần chỉ e sẽ gây ra chấn động rất lớn trong triều đường Đại Hán, vẫn là thư thả một chút đi.
- Vàng bạc là sản vật dưới đất, không phải là gạo, sau khi đào lên sẽ không có cách nào sinh sôi nữa, hiện giờ chúng ta không tiết kiệm, đợi đến đời con cháu, bọn chúng sẽ dùng cái gì để lập thân lập mệnh chứ? Bởi vì vẫn ủng hộ phe hạn chế thương mại, cho nên thái độ của Tửu Tỉnh Trung Thắng cũng vô cùng gượng gạo.- Vẫn là vì Nhật Bổn mà hãy mong suy tính kỹ hơn.
- Ta đương nhiên cũng muốn vì hậu thế suy xét, chỉ là... Đại Hán hiện giờ khí thế hưng thịnh, chỉ sợ sẽ không đáp ứng các điều kiện quá mức khắc khe này. Nội Đằng Trung Trọng vốn cũng có điều cố kỵ với Tửu Tỉnh Trung Thắng, nhưng hiện tại cũng bất chấp nhiều như vậy.
- Hơn nữa, cách làm như vậy cũng gây thương tổn thật lớn cho Nhật Bổn. Những thứ khác không nói đến, nghề tơ lụa tại kinh đô chính là dựa vào tơ sống được nhập khẩu từ Đại Hán đến duy trì sản nghiệp, tơ sống trong nước Nhật Bổn hàng năm chỉ thỏa mãn một nửa đòi hỏi thôi. Nếu co rút giảm xuống số lượng mậu dịch hai nước mà nói, các xưởng tơ lụa tại kinh đô khẳng định khó giữ gìn được. Đến lúc đó nếu như trăm nghề tiêu điều mà nói, chỉ sợ sẽ gây tổn hại đến Nhật Bổn.
Biện hộ của gã tuy rằng không mấy phù hợp với quy tắc nghị sự thường ngày, nhưng là vì rất có đạo lý, cho nên người bên cạnh cũng không có so đo với thái độ của gã, ngược lại một lần nữa sa vào đến trong trầm ngâm.
- Ngươi nói được cũng là có đạo lý. Tỉnh Y Trực Hiếu gật gật đầu, không chút tiếng động đi ngăn lại tranh luận giữa hai Lão Trung.- Quả thật cũng phải suy xét đến tình huống trong nước, không được tùy tiện hạn chế mậu dịch hai nước đến quá khắt khe. Như vậy đi, vẫn là giao cho ngươi tới toàn bộ suy xét, có nghĩ ra được cách nào thì sau đó làm bảng báo cáo cho chúng ta là được rồi.
- Vâng, chúng ta sẽ mau chóng thương thảo ra phương án cụ thể. Mắt thấy đòi hỏi không hợp tình lý bị triệt tiêu rồi, Nội Đằng Trung Trọng cuối cùng yên tâm trở lại.
- Còn có người nào có ý kiến gì khác không? Giếng Y Trực Hiếu dùng ngón tay nhẹ nhàng gõ lên cái bàn trước mặt mình, đây là động tác thành thói quen của gã, tỏ vẻ mình đã làm ra quyết định.
Không ai lên tiếng nữa rồi, mặc dù cái phương án này vẫn có không ít tỳ vết, nhưng rất hiển nhiên Đại Lão đã có khuynh hướng giống nhau rồi, không ai muốn công khai đi tranh chấp tiếp với Đại Lão, hơn nữa cũng không ai đề xuất ra phương án nào tốt hơn.
- Được rồi, vậy cứ dựa theo như vậy đi xử lý đi. Tỉnh Y Trực Hiếu phất phất tay, chuyện này cũng đã trở thành định luận.
Tuy rằng sau này phải viết thành công văn giao cho tướng quân Đức Xuyên Gia Quang đi ngự phê, nhưng lấy uy vọng của gã, tướng quân bình thường cũng sẽ thẳng thừng phê chuẩn đó.
Sau khi thương thảo xong một chuyện quan trọng như vậy, trong điện phủ lập tức lại khôi phục yên tĩnh trở lại.
Không ai đề xuất rời khỏi, nhưng cũng không có ai tiếp tục đi nói chuyện, dường như mọi người đều ở đây cùng nhau ngồi thiền vậy. Tất cả mọi người đều hiểu được, chuyện kế tiếp thật ra mới là trọng điểm phải thương thảo của bọn họ trong suốt đêm nay, lúc trước lui tới ngoại giao với Minh quốc mặc dù trọng yếu, nhưng chỉ là lý do mà thôi.
Nhưng chính là vì can hệ thực sự đến quá trọng đại, cho nên trong lúc nhất thời không ai chịu mở miệng.
Sau khi loại im lặng quỷ dị này không biết giằng co được bao lâu, trong điện phủ yên tĩnh đột nhiên vang lên tiếng ho khan, từng tiếng ho khan phát ra từ trong miệng của Đạo Diệp Chính Thắng, nghe ra đang mắc bệnh nặng nguy kịch suy yếu.
- Đan Hậu Thủ có cần phải đi về nghỉ ngơi trước một chút không?
Tỉnh Y Trực Hiếu có chút thân thiết đi nhìn đối phương một cái.- Hôm nay đã trễ như vậy, vẫn cần phải bảo trọng lấy thân thể trước đã...
Mạc Phủ mặc dù có hệ thống chức quan của mình, nhưng dù sao chức quan Mạc Phủ không nằm trong chế độ pháp lệnh, không có phẩm chất cấp độ chính thức tại triều đình, cho nên các trọng thần Mạc Phủ bình thường đều chiếm hữu chức quan triều đình, Đan Hậu Thủ là chức quan triều đình hiện tại đang lãnh của Đạo Diệp Chính Thắng, cấp độ phẩm chất là tòng ngũ vị hạ, đây chỉ là một danh hiệu quan tước mà thôi, cũng không cần y thật sự đi Đan Hậu quốc đảm nhiệm Quốc Thủ.
Tướng quân Mạc Phủ Đức Xuyên Gia Quang bây giờ là tòng nhất vị Tả đại thần kiêm nhiệm Tả cận vệ đại tướng, vừa có được quan chức cực cao, cũng ở trên danh nghĩa chiếm cứ được một trong những quan chức tối cao quân sự triều đình. Mà thân là quan lại chủ tọa Mạc Phủ, Tỉnh Y Trực Chính bây giờ là Tả cận vệ trung tướng chính tứ vị thượng.
- Đa tạ... Đa tạ... Đạo Diệp Chính Thắng lắc la lắc lư nói lời cảm tạ, tuy nhiên bởi vì thật sự là uể oải mệt mỏi, cho nên y nói đến rung rẩy gập ghềnh, nhìn thấy thật sự làm cho người ta có chút sinh lòng trắc ẩn.
Người thanh niên này, quả thật sống không được bao lâu rồi, trong lòng mỗi người gần như đều đã hiện lên cái suy nghĩ này.
Nhưng, y cũng không muốn vì thân thể của mình mà bỏ xuống dự định của hôm nay.- Nhưng... Quốc gia đại sự, không được... Không được bởi vì cơ thể của ta mà chậm trễ được, kính xin... Kính xin hãy tiếp tục.
Vừa nói, y một bên nhìn về phía Tùng Bình Tín Cương vẫn giữ im lặng, gần như khiến cho người ta không cảm giác được gã đang tồn tại vậy, và so sánh với thân thể suy nhược, ánh mắt của y kiên định rất nhiều, dường như đặt ra rất nhiều quyết tâm vậy.
Nhìn dáng vẻ của Đạo Diệp Chính Thắng như thế, trong lòng rầu rĩ nhất cũng chính là Tùng Bình Tín Cương rồi. Gã ở thời thiếu niên đã được chỉ định làm người hầu cho Đức Xuyên Gia Quang lúc ấy tuổi còn khá nhỏ, cùng với Đạo Diệp Chính Thắng phụng dưỡng ở bên người Gia Quang, giữa hai người cũng có cảm tình thâm hậu. Sau khi Gia Quang lên đài, hai người bọn họ cũng được lên làm thân tín, cùng được Gia Quang đưa lên đại vị Lão Trung.
Gã lớn hơn một tuổi so với Đạo Diệp Chính Thắng, kết quả bây giờ lại phải trơ mắt đi nhìn đối phương qua đời, loại cảm giác này thực sự làm cho người ta có chút khó chịu.
Tuy nhiên, chính bởi vì khó chịu, y càng cảm nhận được tâm trạng của đối phương.
Y hơi hơi lấy lên tay phải được giấu ở dưới bàn nhỏ trước mặt, khiến cảm giác đau đớn đi kích thích lại thần kinh của mình bởi vì mệt nhọc đã hơi có chút tê dại, sau đó gã ngẩng đầu lên, nhìn về phía Đại Lão Tỉnh Y Trực Hiếu.
- Đại nhân, gần đây chỗ của chúng ta vẫn luôn nhận được rất nhiều báo cáo làm cho người ta lo lắng... Tầm mắt của y vô cùng kiên định.- Là liên quan đến cho Thượng Dã Đại Nạp Ngôn đại nhân.