- Nước tôi cũng là một quốc gia thương nghiệp phồn thịnh, bên trong bá tánh bình dân cũng rất nhiều thầy thợ giỏi, thương phẩm chuyển ra ngoài buôn bán vẫn là rất nhiều. Chỉ cần bọn thương nhân chính thật đáp ứng rồi, hẳn vẫn là có được lợi. Nội Đằng Trung Trọng cũng không có cho ra đáp án khiến Lưu Tĩnh tin phục.- Tóm lại, mặc kệ thế nào, lập trường của nước tôi đã vô cùng rõ ràng rồi, mậu dịch giữa hai nước ngoại trừ phải cân bằng, chảy ra của vàng bạc cần phải khống chế, kính xin sứ giả thông cảm một chút khổ tâm của chúng tôi.
- Nếu nói khổ tâm… tại hạ ngược lại cũng lý giải được. Tuy nhiên tại hạ chỉ là một người mà thôi, là kẻ không thay mặt được triều đình. Triều đình tiếp nhận được ý kiến của quý quốc hay không, chỉ sợ còn cần thời giờ thảo luận nhất định. Lưu Tĩnh ngẫm nghi một chút, không cố gắng giữ ý kiến mình nữa, chỉ là lưu lại một phúc đáp lập lờ nước đôi.- Bên phía ta chỉ bảo đảm được với đại nhân, ta nhất định sẽ lập tức biên thư, đem nguyên hết mấy điểm đòi hỏi này của đại nhân chuyển cáo cho trong nước, để triều đình tuần tự phán đoán, đến lúc đó lại chuyển cáo cho đại nhân.
- Như thế rất tốt.
Nội Đằng Trung Trọng gật đầu.- Sứ giả nếu như đủ chu toàn chuyện này, lại là vì giao tình của hai nước chúng ta lập được một công lớn a! Ta ở nơi này chậm rãi chờ đợi tin tức tốt của sứ giả, nếu như thật sự đủ làm thành, ta phải cảm tạ thật tốt ơn của sứ giả.
- Hổ thẹn không dám nhận, đây chỉ là chức trách trên mình mà thôi. Lưu Tĩnh chắp tay với Nội Đằng Trung Trọng, sau đó lựa chọn cáo từ rời khỏi.
Y tuy rằng ngoài miệng phụ diễn đối phương, đáp ứng chuyển cáo về trong nước, kỳ thật trong lòng y đã làm ra phán đoán, trong nước là loại kết quả sẽ không tiếp nhận.
Nếu như vốn dĩ Đại Hán không sửa soạn tiến hành chiến tranh với Nhật Bổn, sau khi thu được tin tức mình chuyển tới, khả năng cũng sẽ sửa soạn chiến tranh rồi. Đại Hán hiện giờ thế nước hùng mạnh, lại tay nắm một đội sức mạnh trên biển cường đại như thế, sao sẽ bỏ qua Nhật Bổn hạn chế chảy ra vàng bạc của mình.
Nếu như mậu dịch đã không tiếp tục đánh mở cổng lớn của Nhật Bổn, khiến vàng bạc tiếp tục tầm vóc càng lớn hơn chảy vào Trung Quốc, vậy cũng chỉ đành dùng súng pháo tới nói chuyện.
Sau khi trở về nơi ở của mình, Lưu Tĩnh đem điều mắt thấy tai nghe của mình tối nay đều nói cho Chu Phác nghe, Chu Phác trước tiên là đối với Nội Đằng Trung Trọng tới đây, cùng với kết cục của Trúc Trung Trọng Nghĩa thoáng hơi khiếp sợ, nhưng rất nhanh đã bị sự tình đằng sau dẫn dụ đi sức chú ý.
- Những người Oa này kỳ thật đầu óc còn rất linh quang a! Ngay sau khi nghe xong kể lại của Lưu Tĩnh, Chu Phác thở dài một tiếng.- Bọn họ ngược lại cũng biết không được miệng ăn núi lở phải năng nhặt chặt bị.
- Hiện giờ Nhật Bổn là Mạc Phủ nắm quyền, Lão Trung lại là một trong quan viên tầng cao nhất của Mạc Phủ, cho nên lão lớn nhỏ cũng là Tể tướng rồi. Người đủ để làm Tể tướng một nước lại làm sao có khả năng đầu óc mất đi linh quang nào? Lưu Tĩnh thở dài.- A, thật không ngờ rằng, trong bọn họ là đánh ra cách nghĩ muốn áp chế Đại Hán a. Khó trách đột nhiên liền đình chỉ xuất khẩu đồng, hóa ra là vì lớn tiếng dọa người lấy uy thế xuống ngựa a!
- Tuy nhiên, muốn nói rất linh quang cũng chưa chắc a… Chu Phác đột nhiên lắc đầu.- Đại Hán hiện giờ thế nước hùng mạnh như thế, binh uy lừng lẫy như thế, bọn họ không ngờ cũng không cân nhắc thật tốt một chút liền làm ra quyết định như vậy, nói thật ra ta cảm thấy khá vô mưu.
- Cũng không trách được toàn bộ bọn họ vô mưu. Trong nước Nhật Bổn phong kính ngàn năm, ngoại trừ người Mông Cổ năm đó, lại có ai chủ động xâm lấn qua họ đâu nào? Bọn họ đương nhiên không nghĩ ra sẽ có sự tình như vậy nảy sinh. Lưu Tĩnh cười.- Vị Lão Trung đó còn tính đi Trung Quốc áp chế chủ ý của triều đình a, đợi tới ngày đó, bọn họ sẽ chấn động phải không?
- Đó dĩ nhiên là phải kinh sợ bọn họ một chút.
Chu Phác cũng mỉm cười.- Đám người kia ếch ngồi đáy giếng, tự cho là muốn làm một chút khôn vặt liền trấn trụ thiên tử và Đại Hán chúng ta, thật là si tâm vọng tưởng, đến lúc đó bọn họ liền sẽ biết khổ sở.
- Bất kể thế nào, đòi hỏi của bọn họ chúng ta phải chuyển đạt cho triều đình. Trước lúc giao chiến, chúng ta phải bày ra dáng vẻ mọi việc như thường, không được khiến cho bọn họ nhìn ra manh mối. Lưu Tĩnh nói tiếp.- Cái tên Nội Đằng Trung Trọng này thật là hạng người lợi hại, đại nhân ngài gần đây phải cẩn thận đó.
- Cái này ta dĩ nhiên sẽ cẩn thận. Thế nhưng… hiện giờ Trúc Trung Trọng Nghĩa vừa mới bị bọn họ dọn sạch rồi, kế tiếp khẳng định còn sẽ tiếp tục dọn dẹp những tâm phúc kia của gã. Hiện giờ quan viên Mạc Phủ ở nơi này khẳng định là ai nấy đều cảm thấy bất an, e rằng cũng không màn tới được người ngoài. Cho dù Nội Đằng Trung Trọng lợi hại hơn nữa, không có tai mắt cũng là kẻ mù mà thôi. Ta cảm thấy hiện giờ ngược lại là thời cơ đại hảo ta hành sự. Chu Phác ngược lại tràn đầy lòng tin.- Chỉ cần qua được khoản tháng ngày này, trù bị liền không nhiều nữa rồi.
- Đại nhân nói thật có lý, tuy nhiên phàm là việc vẫn nên cẩn thận là hơn. Lưu Tĩnh đồng ý cách nhìn của y.
- Đúng rồi, ta có một ý nghĩ. Chu Phác giống như đột nhiên nghĩ tới cái gì.
- Đại nhân mời nói!
- Chúng ta không phải muốn nghĩ cách đưa sứ giả triều đình Nhật Bổn kia tới đại lục sao? Dứt khoát như vầy đi. Lưu đại nhân ngươi mấy ngày nay liền lấy lý do truyền đưa tin tức với trong nước sửa soạn một chiếc thuyền, sau đó ngươi liền phái người về nước, người này cũng bỏ ở trên thuyền. Ngươi gánh vác sứ mệnh trọng đại như vậy, Mạc Phủ nhất định không nghiêm khắc kiểm tra, ngược lại sẽ dùng lễ đưa ra ngoài địa phận… Chu Phác nghĩ tới đây đột nhiên mỉm cười.- Vị Lão Trung đại nhân này thế nào cũng sẽ không nghĩ rằng, sẽ có sứ giả Nhật Bổn muốn xuất phát trước so với ông ta phải không?
- Đại nhân… Kế này rất hay! Lưu Tĩnh nghĩ một chút, lập tức cũng tán đồng cách nhìn của đối phương.- Đám người kia thích mưu mẹo nham hiểm, chúng ta cũng cho chúng một chiêu ám độ Trần Thương!
Tiếp đó hai người liền cùng nhau phá lên cười.
***************
Trải qua mấy ngày giằng xóc, thái tử và một đoàn người tùy tùng của nó tới được Phủ Sơn.
Lúc trước nhưng gì nó làm ở trong Hán Thành sớm đã truyền khắp toàn địa phận Cao Ly, chấn động triều dã sĩ dân, thế nhưng bởi vì duyên cớ Lý Hồn cũng không được nhân tâm, sĩ dân Cao Ly cũng không phải toàn bộ phản đối việc nó làm, chỉ là cảm thấy hành sự của triều Trung Hoa quá mức hống hách mà thôi.
Từ sau khi được thái tử lập làm người thừa tự, Lý Hồn tiếp tục đảm nhiệm quốc chủ, tuy nhiên bởi vì duyên cớ tuổi tác đã cao thân có tật bệnh đã không nắm giữ được thực quyền nữa, chỉ là ở ẩn trong Cảnh Phúc cung mà thôi, chính sự tạm thời do phủ Nghị chính của Kim Tẫn Quốc dẫn dắt gánh vác, tông thất khác và sự vụ lễ nghĩ bình thường thì do cha đẻ của con thừa tự Khánh Bình Quân Lý Lặc tới tạm thời gánh vác.