- Kim nghị chính, mời ngồi, bây giờ là hội đàm lén lút, ngươi không cần lại gò bó như vừa mới rồi nữa. Ta cũng không thích người khác ở trước mặt ta nơm nớp lo sợ. Thái tử tùy tiện tìm một chỗ ngồi xuống, sau đó chỉ một chỗ ngồi ra hiệu Kim Tẫn Quốc cũng cùng ngồi xuống.- Thiết nghĩ ngươi cũng biết ta lần này là vì sự tình gì tới Cao Ly a.
- Chúng thần ngược lại có nghe thấy, điện hạ là vì việc Đại Hán chinh phạt Nhật Bổn, mà tới trước trấn thủ hậu phương. Kim Tẫn Quốc cẩn thận dè dặt trả lời.
- Quả thật như thế! Thái tử gật đầu.- Được nghe Mạc Phủ của Nhật Bổn tước quyền quốc quân Nhật Bổn, kỷ cương bại hoại, xem như cùng làm chủ của cả thiên hạ, phụ hoàng quyết định phỏng theo lệ của Cao Ly, xuất binh thảo phạt loạn thần tặc tử, khôi phục kỷ cương thiên hạ.
Mặc dù hai người có mặt tại đây đều biết Đại Hán xuất binh Nhật Bổn vốn dĩ không có khả năng chỉ là vì khôi phục kỷ cương mà thôi, nhưng thái tử vẫn như cũ nói được có nề nếp, mười phần nghiêm túc thật sự, hoàng đế Đại Hán tự cho mình địa vị làm chủ cả thiên hạ, lấy đại kỳ giữ gìn kỷ cương can thiệp vào các nước láng giềng bốn phía xung quanh, công phu mặt mũi vẫn là làm đầy đủ.
- Nhật Bổn kỷ cương bại hoại, quân phiệt nội đấu không ngừng, làm ác không chịu hối cãi, còn từng nhiều lần xuất binh tập kích quấy rối tệ quốc. Đại Hán phái ra thiên binh thảo nghịch, nhất định đủ quét sạch sào huyện, khiến loạn thần tặc tử thành hư không! Kim Tẫn Quốc cũng mười phần phối hợp, vẻ mặt nghiêm túc phập phồng.
- Chinh phạt Nhật Bổn, là sau khi phụ hoàng và bọn đại thần triều thần hợp mưu hợp sức làm ra quyết sách. Ông ấy chỉ phái ta trấn thủ hậu phương, nói thật ta là vô cùng kinh sợ, sợ rằng bản thân làm không được tốt, phụ lòng phụ hoàng và triều đình mong chờ. Thái tử khẽ ngẩng đầu lên.- Ta nếu như trấn thủ Cao Ly để gánh vác phía sau đại quân, vậy thì không thiếu được phải phối hợp với phía quan lại Cao Ly, Kim nghị chính là đại thần Thủ phụ của Cao Ly, về sau kính xin hỗ trợ nhiều hơn nữa.
- Thân là đại thần Cao Ly, Đại Hán có lệnh, thần dĩ nhiên dốc hết toàn lực đi làm. Điện hạ thật có chỉ bảo, thần muôn lần chết không chối từ. Kim Tẫn Quốc vẫn là sôi sục cả mặt.
Đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên vang lên tiếng đập cửa nhẹ nhàng.
Sắc mặt Kim Tẫn Quốc nhanh chóng trầm xuống, còn thái tử lại không có để ý sắc mặt của y, quay đầu nhìn về phía cửa ra vào.
- Vào đây!
Cửa bị nhẹ nhàng đẩy ra, đoàn trưởng sứ đoàn Đại Hán trú ở Cao Ly Thi Cao Nghệ mang theo nụ cười thản nhiên, không chút hoang mang đi vào, sau đó hướng thái tử khom hạ thân mình.- Thần Thi Cao Nghệ, bái kiến thái tử điện hạ.
Sau đó, y thẳng người lên, cung kính đứng qua một bên, giống như không nhìn thấy Kim Tẫn Quốc sắc mặt cứng đờ.
- Thi đoàn trưởng, chúng ta vừa rồi thật hay nói tới việc chinh phạt Nhật Bổn, Kim nghị chính đã tỏ thái độ nói phải đem hết toàn lực trợ giúp chúng ta. Thái tử không nhanh không chậm nói.- Ngươi ở Cao Ly làm sứ nhiều năm, quen thuộc sự vụ Cao Ly, về sau cũng phải phụ tá cho ta nhiều hơn nữa, để khiến cho chiến sự của triều đình thuận lợi kết thúc. Sứ đoàn Cao Ly cũng giống như vậy, ai cũng không cho phép có điều buông lỏng.
- Thần nhất định cúc cung tận tụy! Thi Cao Nghệ lại lần nữa khom người lĩnh mệnh.
Y là dõng dạc sôi sục, Kim Tẫn Quốc bên cạnh lại nghe thấy lạnh lưng phát hoảng. Trước kia quần thần Cao Ly thông qua Lý Kha sứ tiết trú tại kinh thành Đại Hán tố cáo hình trạng Thi Cao Nghệ và sứ đoàn trú ở Cao Ly ở Đại Hán, chỉ trích bọn họ hoàng hành ương ngạnh, bọn họ vốn cho là Đại Hán cho dfu không có trách phạt những sứ thần này, vì làm ra chút công phu mặt mũi cũng sẽ khiển trách sứ đoàn mấy câu, điều nhiệm mấy vị quan viên trọng yếu, không ngờ tới ý của thái tử Đại Hán lại là một người cũng không xử trí, chuyện này đã bị đè ép xuống rồi.
Sứ đoàn bên này không xử trí, vậy Cao Ly bên này thì sao? Triều Trung Hoa rốt cuộc tính toán xử trí quần thần Cao Ly thế nào? Tuy rằng mặt ngoài y vẫn gắng gượng giữ vững bình tĩnh, nhưng trong lòng đã bất an cực độ, thế cho nên trên trán cũng xuất hiện tầng mồ hôi nhỏ giọt.
Từ trong thái độ bình tĩnh của Thi Cao Nghệ, y dường như cảm thấy được nhìn thấy một tia đắc ý ẩn giấu, loại đắc ý này rốt cuộc thay mặt cái gì, y không có cách nhìn quá lạc quan.
- Kim nghị chính, sứ đoàn trước kia dường như nảy sinh một chút không thoải mái với quý quốc, kéo ra chuyện lợi hại, còn cáo trạng tới kinh thành, náo ra phong ba thật lớn. Vào thời điểm rời kinh phụ hoàng còn cố ý nhắc chuyện này với ta, thật là lắm âu lo… Chính trong lúc y còn đang kinh hoảng, thái tử lại nhìn về hướng y.- Ta hỏi phụ hoàng làm sao giải quyết, phụ hoàng nói ông không đích thân giám sát cả một dãy, chỉ đành giao cho ta tới làm thay… Tuy nhiên ông ấy cũng nói cho ta biết hiện giờ chính là thời buổi rối loạn, mọi người lý nên chân thành đoàn kết, cùng nhau giải quyết khón khăn, tốt nhất không nên cãi vã lẫn nhau, gây ra mâu thuẫn. Cho nên theo ta trông thấy, sứ đoàn và triều đình quý quốc đều tự có nỗi khổ của mình, bản ý của mọi người đều vẫn là tốt, đều là vì khiến cho hai nước quốc thái dân an, vốn dĩ không cần náo tới lợi hại như thế. Không bằng mọi người đều thối lui một bước, ta sẽ trói buộc sứ đoàn Cao Ly, về sau bọn họ làm việc phải càng thêm trầm ổn, phải lễ kính triều đình quý quốc, càng thêm không được bất kính với triều đình quý quốc. Triều dình quý quốc cũng phải hiểu cho nỗi khổ của sứ đoàn, tận lực phối hợp sứ đoàn, không bao giờ náo ra chuyện cáo trạng tới kinh thành như vậy nữa, truyền ra ngoài đối với bên nào cũng không phải chuyện tốt gì.
Kim Tẫn Quốc chỉ cảm thấy trong miệng một hồi khô khốc chua chát, y há hốc mồm, lại lời gì cũng không nói ra ngoài.
Lời nói này của thái tử triều Trung Hoa, nhìn như công bằng, thật sự ra đã thiên vị sứ đoàn rồi, ngài thừa nhận trước kia sứ đoàn Đại Hán có chỗ không đúng, nhưng lại chỉ định rằng thái độ nóng vội, không để ý tới cách thức, cách làm, sơ lược liền bỏ qua như vậy, ý tứ rằng chuyện cũ bỏ qua không nói nữa về sau cũng chỉ là nói thu liễm một chút thái độ mà thôi, cái nên làm vẫn là sẽ làm. Thậm chí, ngài còn ám chỉ chỉ trích triều đình Cao Ly chạy tới kinh thành cáo trạng, rước lấy phong ba quá lớn.
Một quyết định cân nhắc như vậy, thật sự là khó phục người, nhưng ngài là thái tử triều Trung hoa, nói gần nói xa còn kéo ra hoàng đế Trung Hoa làm tấm da hổ, lại nào có cơ hội cho mình không phục?
- Điện hạ… Điện hạ nói không sai, hiện giờ chinh phạt Cao Ly mới là sự việc cần giải quyết của hai nước, thật sự không được trong ngấm ngầm tranh chấp. Trước đây bọn thần và sứ đoàn tranh luận, quả thật hẳn nên nhanh chóng giải quyết, không được kéo dài tiếp nữa. Bởi vì trong lòng có chút không cam tâm, cho nên y ngoại trừ tán đồng ý kiến đối phương, vẫn là không nhịn được nhắc tới một chút ý kiến.- Sứ đoàn có lòng tùng quyền, thần vô cùng hiểu rõ, dù sao cũng là có trọng trách trên mình, về sau bọn thần nhất định sẽ tận hết sức phối hợp sứ đoàn, gắng đạt tới không để cho phát sinh phong ba giống như lần này nữa… Thế nhưng, thần cho rằng về sau sứ đoàn hẳn nên ở một chỗ không nên làm gì, lấy giám sát và đốc thúc làm việc chính, không nên can thiệp thẳng thừng vào sự vụ trong nước Cao Ly, để tránh lại lần nữa rước lấy xung đột. Trước đây một số đồ đảng vô phát dùng danh nghĩ sứ đoàn, cũng nên mau chóng quét sạch, để tránh bọn họ hoành hành không hợp phép, ngược lại làm hư hại danh dự Đại Hán.