- Đây là làm trái với luật lệ của Mạc Phủ! Tùng Phổ Long Tín mất đi tự tại càng tăng thêm giọng điệu.
- Xin hỏi trái với luật lệ gì nào? Chu Phác lập tức hỏi ngược lại.- Mạc Phủ cấp cho thương nhân Đại Hán chúng ta Chu Ấn trạng, để chúng tôi tiến hành giao dịch với thương nhân quý quốc, chúng tôi tới thu mua đồng có tội tình gì nào? Mạc Phủ nói là bởi vì cần tăng cường xuất khẩu với người Hà Lan, cho nên tạm thời đã không còn tồn trữ trong kho, cho nên không cách nào tiếp tục xuất khẩu với nước tôi… Cũng không có văn bản nào nói rõ ràng cấm tuyệt xuất khẩu đồng cả nước phải không? Bên trong kho phủ của Mạc Phủ tìm không thấy, thương nhân chúng tôi từ nơi khác tìm thấy, tại sao không được chuyển vào trong nước tôi? Nếu là như vậy, thương nhân chúng tôi nắm lấy mấu chốt buôn bán này kiếm lời, vốn là không có gì đáng trách phải không?
Y một bộ lý lẽ này nói ra đúng lý hợp tình, ngược lại khiến Tùng Phổ Long Tín có chút chần chừ.
- Đây là già mồm át lẽ phải, Mạc Phủ bên kia chắc sẽ không tán đồng.
- Mặc kệ Mạc Phủ tán thành hay không tán thành, mấu chốt là phiên chủ có muốn nắm lấy cơ hội buôn bán này không? Chu Phác cũng không có bị thái độ của đối phương hù dọa sợ.- Cơ hội mất rồi sẽ không trở lại. Bên phía Mạc Phủ tuy rằng nói tạm thời dừng xuất khẩu đồng đối với Đại Hán, nhưng rốt cuộc sẽ không cấm mãi, trải qua không bao lâu sẽ khôi phục. Khi đó giá đồng sẽ không phải là dáng vẻ hiện giờ rồi, cơ hội kiếm một món tiền lớn sẽ liền không còn nữa a.
- Ngươi thật đúng là thương nhân chân chính. Tùng Phổ Long Tín mắt thấy y không ngờ to gan lớn mật như thế, ngược lại sinh ra mấy phần khâm phục.- Ngươi thật không sợ bởi vì xúc phạm lệnh cấm, bị Mạc Phủ xử phạt sao?
- Phiên chủ nếu như không muốn thông thương với chúng tôi, e rằng liền sẽ không đồng ý tiếp kiến chúng tôi phải không? Chu Phác lập tức hỏi lại.- Quý phiên không muốn thu vào thương phẩm chúng tôi, vậy dĩ nhiên liền phải tìm thương phẩm đưa ra cho chúng tôi rồi. Hiện giờ đồng rất có lợi đáng kể, cho nên chúng tôi liền muốn từ nơi phiên chủ nhập khẩu đồng, đợi cho cơ hội buôn bán lần này đi qua, chúng tôi lại thu mua thương phẩm khác.
- Các ông muốn Trường Khi và chúng tôi duy trì mậu dịch sao?
Tùng Phổ Long Tín hơi nhíu lông mày, thoạt nhìn không quá hiểu rõ.
- Nếu phiên chủ đồng ý, chúng tôi nguyện ý mãi cùng với quý phiên duy trì mậu dịch tới lui. Chu Phác trả lời ngay.- Trường Khi tuy rằng tốt, nhưng dù sao cũng là dưới quản chế của Mạc Phủ, có đôi lúc liền không quá dễ dàng, còn phải dựa vào con đường mòn khác.
- Các ngươi… đúng là thương nhân có lề lối riêng biệt. Vẻ mặt của Tùng Phổ Long Tín càng thêm ngưng trọng, ông ta nhìn chằm chằm Chu Phác.- Ở Đại Hán các ngươi cũng có lề lối sao?
- Muốn nói có cũng là có a. Chu Phác không nhận cũng không chối từ.- Phiên chủ nếu như chịu làm một món làm ăn với chúng tôi trước, về sau chúng ta thiết nghĩ còn rất nhiều cơ hội làm ăn cùng.
Tiếp đó, trong phòng đột nhiên sa vào trong im lặng, Tùng Phổ Long Tín nhắm hai mắt lại, giống như đang tư lự đại sự gì.
- Tốt… Ta giúp đỡ các ông đi tìm đồng, giúp các ông thu mua từ trong cảng Bình Hộ. Sau một hồi lâu, ông ta đột nhiên một lần nữa mở mắt ra, sau đó nhìn Chu Phác.- Nhưng tương ứng, để giữ gìn loại giao dịch này, các ông cũng phải đưa vào một loại thương phẩm tới nơi chúng tôi.
- Phiên chủ… muốn từ chỗ chúng tôi nhập khẩu thương phẩm sao? Chu Phác một hồi kinh ngạc, vị phiên chủ này không phải vừa rồi còn đang nói muốn từ Đại Hán thu vào thương phẩm sao, tại sao đột nhiên liền sửa miệng rồi.
- Ừ, ta thật sự là muốn từ nơi các ngươi thu mua thương phẩm.
Tung Phổ Long Tín không động thanh sắc.- Hơn nữa là chỉ có thương nhân có lề lối giống như các ngươi mới đủ thương phẩm kinh thương.
- Phiên chủ là chỉ cái gì? Chu Phác vẫn là hết sức khó hiểu.
- Súng hỏa mai của Đại Hán các ngươi, uy lực vô cùng kinh người, vả lại làm ra tinh xảo, độ chính xác rất cao. Tùng Phổ Long Tính lấy một loại giọng điệu vô cùng trầm ổn.- Ta muốn từ nơi các ngươi nhập vào một loạt súng hỏa mai, phí dụng liền từ trong đồng cắt xén ra.
- Cái gì? Chu Phác càng lúc càng kinh ngạc quá đỗi.- Phiên chủ muốn súng hỏa mai, đây chính là thương phẩm Mạc Phủ cấm Đại Danh bình thường nhập vào đó?
Hỏa khí Đại Hán vô cùng hoàn mỹ, vả lại bởi vì làm ra rất lớn, đường xá gần, cho nên giá bán so với hỏa khí của Tây Dương cũng vô cùng rẻ, đây cũng thành là thương phẩm trên dưới Nhật Bổn có bao nhiêu mua bấy nhiêu, tuy nhiên vì phòng ngừa Đại Danh khắp nơi mượn cái này khuếch trương, Mạc Phủ cũng nghiêm cấm Đại Danh mua vào hỏa khí. Chu Phác không ngờ rằng vừa rồi Tùng Phổ Long Tín còn đối với lệnh cấm của Mạc Phủ làm thành thật như vậy, quay đầu đã muốn vũ khí từ mình.
- Đúng, ta muốn súng hỏa mai. Tùng Phổ Long Tín vẫn bất động thanh sắc như cũ.- Các ngươi đều là thương nhân đến từ Trung thổ, đến Nhật Bổn cũng là vì tiền, không có nhiều kiêng dè như vậy chứ.
- Muốn nói kiêng kỵ, quả thật là có, tuy nhiên.. Nếu như phiên chủ dám cần có, chúng ta thật cũng không phải không nghĩ ra cách. Sau khi trải qua chốc lát, Chu Phác chần chừ trả lời, giống như vô cùng kiêng dè.- Nhưng, số lượng sẽ không quá nhiều, vả lại phải đợi một thời gian ngắn, dù sao chúng tôi cần có thì giờ để trù bị.
Tuy rằng ở ngoài mặt vô cùng khó xử, nhưng trong lòng y đã vui như hoa nở, không ngờ tới lần bái phòng này lại so với trong dự đoán còn thuận lợi hơn. Tùng Phổ Long Tín đáp ứng phối hợp buôn lậu đồng, còn muốn thu mua hỏa khí của Đại Hán, cũng thấy được đối với Mạc Phủ cũng không có loại lo sợ từ trong đáy lòng kia. Tới lúc muốn sách động bọn họ cũng giống như Đảo Tân gia phản đối Mạc Phủ, hẳn cũng là rất có hy vọng.
- Tốt lắm, ta liền đợi tới lúc nhìn thấy thành ý của các ông. Tùng Phổ Long Tín bỗng nhiên đứng dậy.
- Thế nhưng các ông trước phải cho chúng tôi tiền đặt cọc, chúng tôi cũng không được không công làm việc một trận.
- Nếu như tiền đặt cọc, chúng tôi rất nhanh liền sẽ đưa tới quý phiên. Chu Phác trả lời ngay.
- Tốt lắm, các ngươi trở về sửa soạn tiền đặt cọc đi. Tùng Phổ Long Tín đứng lên bước đi, sau đó cũng không quay đầu lại rời khỏi phòng.
*****************
Sau giờ ngọ hoàng hôn buông xuống, đám người Chu Phác rời khỏi Thiên Thủ các của thành Bình Hộ, một lần nữa ngồi trên thương thuyền của người Hà Lan, sửa soạn chạy về Trường Khi.
- Không biết đại nhân đối với Tùng Phủ thị vì cái gì khách khí như vậy? Chính ngay thời điểm bọn họ sắp về tới Trường Khi, Đông Hương Trọng Phương đứng ở bên cạnh Chu Phác không kìm lòng nổi hỏi.- Tùng Phổ thị chẳng qua là một phiên nhỏ, trong lãnh địa không có bao nhiêu võ sĩ, cho dù là cộng thêm một phía này của chúng tôi, tới cuối cùng cũng giúp được bao nhiêu. Đại nhân và bọn chúng cùng một tuyến, chỉ sẽ vô duyên vô cớ tăng thêm cho chúng ta mạo hiểm phải đối mặt mà thôi.