Theo thiên hạ dần dần bình định, cương thổ Đại Hán đã trở nên rộng lớn trước đó chưa từng có, kẻ thù chung quanh cũng bị đánh cho chạy trốn tan tác, hoặc là mai danh ẩn tích hoặc là kéo dài hơi tàn của mình, ai cũng không mang tới uy hiếp cho Đại Hán. Đây đương nhiên là chuyện tốt, nhưng đối với quân đội mà nói, vẫn luôn hưởng thụ thái bình không có kẻ địch đáng đánh vậy liền sẽ bại hoại. Việc xưa sống không âu lo chết trong yên vui ai ai cũng đều biết, bởi vậy hoàng đế Đại Hán và bọn tướng quân trọng thần của hắn cũng không muốn đừng lại bước chân chiến tranh, bọn họ một trận tiếp một trận đánh, chính là vì tiếp tục giữ vững lực chiến đấu và chuyên tâm của quân đội, cũng khiến cho chiến kỹ quân sự mãi luôn được coi trọng và khích lệ.
- Bệ hạ thiên bẩm thánh thông, là thánh nhân ngàn năm mới có, chúng ta chỉ cần cúi đầu nghe lệnh, liền quét ngang bát hoang. Lê Hoàng Hà đầy cõi lòng sùng kính nói.- Bệ hạ chỉ nơi nào, chúng ta liền đánh nơi ấy, nếu như già làm không được, vậy bảo con của tôi đi, cháu của con đi, mãi đến khi khiến cho toàn bộ thiên hạ đều biến thành vương thổ của Đại Hán chúng ta mới thôi.
- Có lòng dạ như vậy rất tốt, tuy nhiên chỉ biết cúi đầu nghe lệnh là không được, đánh giặc còn phải dựa vào đầu óc của mình. Triệu Tùng lại là cười, sau đó giơ roi ngựa lên, hung hăng quất cho con bạch mã đang cưỡi dưới háng một cái.
- Tốt lắm, mau vào đi thôi, điện hạ đang ở phía trên nhìn đấy.
Thái tử điện hạ xét duyệt, mấy vị sĩ quan cao cấp nhất giá lâm, càng làm cho khí thế của đám kị binh đứng trong cốc càng cao thêm, bọn họ không để ý đến mệt nhọc của mình và ngựa, thúc dục sức ngựa tiếp tục nhanh chóng di chuyển, cho ngựa xung phong ở trong cốc, giống như một cơn lốc xoáy màu đỏ đang xoay tròn với tốc độ cao, dường như đem tất cả những thứ trước mặt xé nát.
Đúng lúc này, ở mấy lối ra của sơn cốc, thân ảnh của từng đội bộ binh đã như ẩn như hiện. Bọn họ cũng đều mặc quân phục màu đỏ, bước chân đều nhịp theo nhịp trống di chuyển về phía trước. Theo khẩu lệnh của quan quân, bọn họ thỉnh thoảng lại biến hóa trận hình.
Suất lĩnh đội hình đi đầu chính là đoàn trực thuộc do quân Liêu Đông phái ra, thân hình của bọn họ cũng cao lớn nhất, quân phục cũng sáng màu nhất, trước ngực không ít người còn treo các loại huân chương đạt được qua nhiều lần tác chiến. Bởi vì xưa nay thường thấy cảnh tượng kị binh lao nhanh, cho nên mặc dù cục diện vô cùng rung động, nhưng mà bọn họ vẫn duy trì được điềm tĩnh, cước bộ của đội quân vẫn giữ vững đều nhịp, theo vờn quanh của kị binh đi tới giữa cốc.
Tiếp theo, binh lính đến từ những bộ đội khác theo dẫn dắt của các trưởng quan cũng theo chân người dẫn đường đi đến bên trong cốc. Bọn họ tụ tập vào bên trong phương trận của đoàn Liêu Đông, giống như một nhánh sông màu đỏ chảy về đại dương vậy, khiến cho phương trận màu đỏ càng lúc càng lớn, cuối cùng biến thành một mảnh chấm đỏ vô cùng chói mắt.
Kỵ binh mạnh mẽ, bộ binh trầm ổn, Kiều Bản Thực Thôn đang cầm kính viễn vọng vẫn luôn đang dốc lòng quan sát ở trên núi đã quên xấu hổ lúc trước, nhìn xem mà vô cùng rung động.
- Sứ giả, ngươi cảm thấy quân đội của Đại Hán chúng ta như thế nào?
- Kỵ binh lao nhanh tựa như gió, bộ binh bước tiến vững như rừng, trước kia ta từng đọc được ở binh thư một số miêu tả về cường đại của quân binh, hiện tại vừa thấy, mới biết được rốt cuộc là chỉ cái gì! Kiều Bản Thực Thôn tán thưởng từ tận đáy lòng.
Thái tử hơi nhíu nhíu mày, nó vốn cho là đối phương sau khi nhìn đến trận diễn luyện như thế sẽ so sánh binh sĩ của hai nước một chút, sau đó sẽ bình phán ưu và khuyết điểm, lại không nghĩ rằng nó chỉ nhận được mấy lời tuyên bố ít ỏi vô cùng hời hợt kia. Tuy nhiên, công khanh Nhật Bổn không học binh sự đã có lịch sử mấy trăm năm, cũng quả thật không đòi hỏi quá nhiều đối với bọn họ được, đọc được mấy câu binh thư cũng đã coi như là không tồi rồi.
- Đa tạ sứ giả khen ngợi. Nó lãnh đạm trả lời lại, sau đó giơ tay chỉ hướng những binh lính đang đứng ở dưới cốc, nói.- Kế tiếp còn có càng kịch liệt.
Giống như lời nó nói, sau khi Triệu Tùng và vài vị đoàn trưởng cùng đi đến quân trận của bộ binh, kỵ binh chậm rãi đều ngừng lại, sau đó tập kết binh lưc một lần nữa tại sườn phía sau quân trận, một bên nghỉ ngơi và chỉnh đốn khôi phục sức ngựa, một bên chờ đợi mệnh lệnh tiếp theo.
Mà bộ binh theo thúc giục của các trưởng quan đã nhanh chóng xếp thành quân trận.
Quân đội Đại Hán từ lúc lập nghiệp năm đó đã cực kì chú trọng việc huấn luyện trận hình, sau khi đoạt quốc xong cũng không có buông tha cho truyền thống ấy mà vẫn đem quân trận trở thành một khóa diễn luyện thường xuyên được tổ chức, bởi vậy thân thể đám binh sĩ lao dịch nhiều năm cũng đã tạo thành thói quen, dễ dàng đều bày trận.
Tuy nhiên, bởi vì phân chia các vùng đất và địa hình tác chiến khác nhau cho nên các quân đoàn của quân đội Đại Hán đều phát triển nên phương thức tác chiến và chiến thuật độc đáo của riêng mình, trận hình cũng có một ít tinh tế bất đồng. Sau khi bước đầu tập kết kết thúc, Triệu Tùng vô cùng chú trọng vấn đề thống nhất chỉ huy, sau khi trưng cầu được đồng ý của hai vị đoàn chính kia, gã hạ lệnh lấy chiến thuật và trận hình của quân Liêu Đông làm ưu tiên, đòi hỏi hai đoàn còn lại thích ứng những điểm quan trọng của diễn luyện thao luyện của bọn họ, để làm cho cả lữ đoàn đều dựa theo phương thức đã thống nhất đánh giặc, phát huy ra uy lực lớn nhất.
Tuy nhiên, bởi vì thời gian giao lưu còn không quá lâu, cho nên phối hợp của hai đoàn khác còn có chút trúc trắc, lúc bày trận còn có một chút hỗn loạn nho nhỏ, làm trễ nải một chút thời giờ. Tuy nhiên theo Triệu Tùng thì phối hợp như hiện tại cũng đã xem như rất tốt, thấy được hai vị đầu lĩnh trẻ tuổi kia huấn luyện vẫn rất có hiệu quả.
Triệu Tùng cưỡi ngựa, không chút hoang mang từ từ đi đến mảnh đất trống ở giữa. Gã một thân nhung trang, trước ngực ngân quang lóng lánh, khuôn mặt vô cùng nghiêm túc, vừa thấy đã có phong phạm của một vị đại tướng.
Gã giục ngựa dạo một vòng tại nguyên vị trí, nhìn quân trận hai bên một chút, bất kể bên nào cũng đều là trận địa sẵn sàng đón quân địch, giống như là đang lúc lâm chiến vậy.
Gã phất phất tay, những lính truyền lệnh ở các nơi giữa quân trận lập tức giục ngựa chạy tới bên cạnh gã. Những lính truyền lệnh đó đều hết sức trẻ tuổi, đều là những học trò ưu tú của võ bị học đường.
Quân đội của Đại Hán quân kỷ nghiêm minh, chú ý nhất chính là kỷ luật nghiêm minh, bởi vậy vị trí quan truyền lệnh liền trở nên vô cùng quan trọng. Hơn nữa quan truyền lệnh bình thường vẫn đi theo bên cạnh quan chỉ huy và đại tướng cầm binh, lấy phương thức thuận tiện nhất để học tập những phương pháy chỉ huy của những tướng lĩnh này, hơn nữa rèn luyện bản thân trên chiến trường thật sự, tích lũy kinh nghiệm của mình, cho nên truyền thống của quân đội Đại Hán chính là đem những học sinh ưu tú của võ bị học đường đặt ở bên cạnh các tướng lĩnh, tốc độ thăng chức của bọn họ cũng rất nhanh.