Nhưng mà, gã vừa mở miệng, Nội Đằng Trung Trọng đã lớn tiếng cắt lời gã.
- Đừng nói nữa! Vừa rồi lúc ta hỏi ngươi, ngươi không nói gì. Tửu yến đã lâu như vậy ngươi vẫn không nói. Nếu đã như vậy, hiện tại ta không còn muốn nghe những lời giảo biện của ngươi nữa, ngươi đáng tội.
- Đại nhân xin bỏ qua cho tiểu nhân đi!
Trúc Trung Trọng Nghĩa bất chấp thể diện, theo chứng kiến của mọi người rời khỏi chiếu, sau đó quỳ xuống trước mặt Nội Đằng Trung Trọng.
- Tiểu nhân tiểu nhân chỉ là nhất thời hồ đồ. Tiểu nhân tuyệt đối sẽ không tái phạm nữa! Xin hãy xin hãy nể tình mấy đời nhà tiểu nhân đều cung phụng gia tộc Đức Xuyên mà bỏ qua cho tiểu nhân!
- Bỏ qua hay không bỏ qua cho ngươi, chỉ có Tướng quân đại nhân mới định đoạt.
Nội Đằng Trung Trọng hoàn toàn không xem lời cầu xin của gã ra gì.
- Ta chỉ đưa ngươi đi Giang Hộ (Edo) chờ xử phạt.
- Chờ xử phạt là xử phạt gì đây?
Trúc Trung Trọng Nghĩa cảm thấy toàn thân vô lực, không còn chút khí lực nào nữa. Tính tình của Đức Xuyên Gia Quang (Tokugawa Iemitsu) gã biết rõ. Nếu như để ông ta xử phạt, vậy thì tuyệt đối sẽ không có kết cục tốt.
- Nếu tất cả đều là thật, ngươi, phải mổ bụng, con trai trưởng của ngươi cũng tham dự vào chuyện này, cũng phải mổ bụng.
Dường như sợ gã vẫn chưa đủ tuyệt vọng, Nội Đằng Trung Trọng nói thẳng ra ý của Đức Xuyên Gia Quang.
- Lãnh địa của cả nhà các ngươi cũng đều sẽ bị tịch thu, sẽ thay đổi lại hết.
- A!
Không chỉ Trúc Trung Trọng Nghĩa kêu lên một tiếng thảm thiết, ngay cả tất cả những người ngồi ở đây, chỉ cần nghe hiểu tiếng Nhật, đều gần như không hẹn mà kinh hô.
Trúc Trung Trọng Nghĩa được phong phiên chủ của phiên Phủ Nội nước Phong Hậu. Phụ thân của gã vì theo Đức Xuyên Gia Khang giành thiên hạ mà được phong đến nơi này, sau đó do gã kế thừa. Phủ Nội phiên tuy rằng không phải là phiên chủ to tát gì, chỉ có thạch cao hai vạn thạch, nhưng dù sao cũng là gia nghiệp mấy đời truyền lại, hơn nữa tước vị Đại Danh (Daimyo), cũng là thân phận cao quý mà bá tánh không tài nào sánh bằng, hiện giờ sắp phải biến mất.
Bản thân Trúc Trung Trọng Nghĩa và con trai trưởng phải mổ bụng tạ tội, mà ngay cả lãnh địa cũng bị tịch thu. Đây là xử phạt hiếm thấy, thật sự là quá mức nghiêm khắc, nhưng thấy được Tướng quân rốt cuộc phẫn nộ cỡ nào về chuyện này.
Tuy nhiên Tướng quân phẫn nộ cũng là dễ hiểu. Gã làm vậy không chỉ là sai lầm về kinh tế, hơn nữa còn là sai lầm cực kỳ lớn trong chính trị. Mạc Phủ thiết lập chế độ chu ấn trạng chính là vì khống chế ngoại thương của Nhật Bổn, từ đó thu lại lợi ích tài chính. Hơn nữa còn mượn điều này để cấm tuyệt đối các phiên chủ lớn mạnh hơn mình. Đây chính là quốc sách. Việc Trúc Trung Trọng Nghĩa làm không chỉ làm tổn hại nguồn thu của Mạc Phủ, hơn nữa còn khiến một số lượng lớn thương thuyền nằm ngoài tầm khống chế của Mạc Phủ. Việc này có nghĩa là đã động thẳng đến căn cơ của quốc sách. Bất kể như thế nào cũng không dễ dàng khoan dung với kết quả này được.
Kỳ thực thanh danh của người này sớm đã truyền khắp Mạc Phủ. Tướng quân Đức Xuyên Gia Quang cũng sớm đã bất mãn với những gì mà thế tập ở Trường Khi làm. Chỉ có điều gặp trở ngại ở chỗ gã là thân tín trung nghĩa của phụ thân Tú Trung (Hidetada), nên vẫn chưa động thủ. Sau khi Tú Trung chết, Đức Xuyên Gia Quang cũng quan sát khoảng một năm trời, kết quả phát hiện Trúc Trung Trọng Nghĩa vẫn không hề hối cải. Nên sẽ không khoan hồng gì với kẻ này nữa, vừa lúc mượn gã để thanh trừng thế lực lão thần lưu lại từ thời của phụ thân.
Trong hội nghị của những Lão Trung lần trước, Nội Đằng Trung Trọng tiếp nhận lệnh đến Cửu Châu chủ trì.
Theo đả kích mạnh mẽ như vậy, Trúc Trung Trọng Nghĩa đã trở nên ngây dại, há hốc mồm nói không nên lời. Không biết sau bao lâu, gã mới hồi tỉnh lại, sau đó vừa lăn vừa bò về phía Nội Đằng Trung Trọng.
- Đại nhân, xin ngài cầu tình cho tiểu nhân Đại nhân, xin ngài cầu tình cho tiểu nhân!
Gã vừa lao lên vừa hét to, đôi mắt cũng không tự chủ được mà chảy nước mắt.
- Hãy xin Tướng Quân đại nhân khoan thứ cho tiểu nhân! Ngài muốn tiểu nhân làm gì cũng được, hãy cầu tình cho tiểu nhân đi! Van xin ngài!
Nhưng mà, vẫn chưa xông đến trước mặt Nội Đằng Trung Trọng, gã đã bị hộ vệ mà Lão Trung dẫn theo ngăn cản không chút lưu tình.
Gã liên tục cầu xin, Nội Đằng Trung Trọng căn bản thờ ơ không quan tâm, giống như không nghe thấy, lão phất tay.
- Dẫn hắn đi, ngày mai áp giải đi Giang Hộ! Còn nữa, con trai của hắn cũng phải bắt lại, tuyệt đối không được để chạy thoát!
- Vâng!
Đám hộ vệ vừa đáp lời, vừa cưỡng chế lôi Trúc Trung Trọng Nghĩa còn đang liên tục cầu xin đi.
Trong đại sảnh vẫn im lặng như tờ, chỉ có tiếng kêu la vang vọng ngày càng xa.
Bữa cơm này, ăn thật là thú vị. Lưu Tĩnh từ đầu đến cuối không nói lời nào, thầm nghĩ trước mặt nhiều người như vậy mà xử lý một quan viên như Thừa hành Trường Khi, xem ra là có ý muốn lập uy.
Thừa hành Trường Khi Trúc Trung Trọng Nghĩa, kê luôn tác oai tác quái ở Trường Khi, khiến mỗi một thương nhân ngoại quốc ở Trường Khi đều rất là đau đầu, sau khi Lão Trung giá lâm, cứ như mà cáo biệt một cách đột ngột.. Tuy rằng bề ngoài nói là muốn để Tướng quân thẩm tra và cân nhắc quyết định, nhưng rất rõ ràng, không chỉ chức vị của gã không bảo đảm mà ngay cả tính mạng của gã cũng sắp mất.
Trong yên tĩnh dị thường này, Nội Đằng Trung Trọng lại tỏ ra vô cùng ung dung. Lão phất tay, ra hiệu cho tùy tùng và hạ nhân mau chóng thu thập chỗ bị Trúc Trung Trọng Nghĩa làm ô uế.
Lão cảm nhận được sợ hãi từ những người khác, từ sự sợ hãi này lão cũng thật sự cảm hận được mùi vị ngọt ngào của quyền lực. Lúc ở Mạc Phủ, lão chỉ là một Lão Trung xếp gần cuối, tuy rằng địa vị rất cao nhưng cũng không khiến người ta coi trọng, còn luôn luôn phải chịu tiết chế của đám người đại lão Tỉnh Y Trực Hiếu (Ii Naotaka). Nhưng đến Trường Khi thì khác. Lão hiện tại là quan viên cao cấp nhất của Mạc Phủ ở Cửu Châu thậm chí là toàn bộ khu vực Quan Tây (Kansai, ngoài ra có khu vực Quan Đông Kanto), nói thế nào thì là thế ấy. Sau khi dùng thế sét đánh bắt giữ Thừa hành Trường Khi, hiện tại các quan viên của Trường Khi, cùng với thương nhân của các nước đều cúi đầu trước mặt mình, sợ đến nỗi không dám thở mạnh. Cảnh tượng này thật khiến người ta khoái chí.
- Thật có lỗi. Chuyện của Mạc Phủ đã kinh động mọi người, khiến chư vị chê cười.
Đột nhiên lão lại nở nụ cười, sau đó vẻ mặt ôn hòa nhìn về phía những thương nhân này, nói.
- Trúc Trung Trọng Nghĩa là người lòng tham không đáy, chắc hẳn trước đây các vị luôn phải chịu ức hiếp bóc lột của hắn phải không. May mà có Tướng quân đại nhân nhìn rõ mọi việc, đã cách chức điều tra hắn. Về sau hắn không tài nào làm khó các vị được nữa. Ngoài ra, nếu mọi người đã nhìn thấy, cũng đã hiểu chúng ta phải thay đổi chu ấn trạng phải không? Suy nghĩ kỹ thì đây cũng là để tốt cho các vị. Nói cách khác, sẽ có rất nhiều thuyền buôn không rõ lai lịch cạnh tranh với các vị, các vị xem có phải như vậy không?
Lão vừa cười, vừa chăm chú nhìn các quan viên và thương nhân ngồi bên dưới, chỉ có lác đác đồng tình. Mọi người vẫn còn sợ hãi về tất cả những chuyện vừa xảy ra, nào còn tâm tình để nói chuyện. Đặc biệt là các quan viên, không ít còn là tâm phúc của Trúc Trung Trọng Nghĩa. Mắt thấy chỗ dựa vững chắc đã rơi vào tình trạng như thế này, bọn họ càng thêm run sợ trong lòng.
Nhưng, theo ánh mắt chăm chú của Nội Đằng Trung Trọng, mọi người dần phục hồi tinh thần, cũng đã hiệu tình hình và hoàn cảnh hiện tại, rất nhanh tiếng phụ họa càng lúc càng vang lên, sau cùng ta lan tỏa ra toàn bộ đại sảnh. Đặc biệt là quan viên Nhật Bổn đang ngồi, càng gật đầu lia lịa, kính cẩn nghe đến cùng.
Sau khi nhìn thấy hành động của mình đã đạt đến hiệu quả trong dự đoán, Nội Đằng Trung Trọng cũng vô cùng hài lòng. Trúc Trung Trọng Nghĩa đã ở Trường Khi mấy năm, thân tín gã cất nhắc không ít, hiện tại gã bị xử lý, những quan viên này nhất định dao động nhân tâm. Lão cần phải ổn định nhân tâm trước sau đó mới thanh trừng từng tên.
Về phần đám thương nhân gian xảo này, càng phải trấn an một chút. Những người trước đây có qua lại với Trúc Trung Trọng Nghĩa, tặng không ít tiền hối lộ, thậm chí còn có người từng mua chu ấn trạng của gã, hiện tại nhất định cũng thấp thỏm lo âu. Ngoại thương vô cùng quan trọng đối với Mạc Phủ, không được truy cứu quá sâu gây ảnh hưởng đến việc buôn bán, chỉ cần hù dọa một chút là được.
- Được rồi, trời đã tối, chư vị chắc hẳn còn có khá nhiều việc quan trọng phải làm. Yến hội hôm này cũng đến hồi kết thúc thôi. Để bù lại chuyện gấp gáp triệu tập các vị đến đây, ta đã chuẩn bị không ít lễ vật. Tuy rằng không phải là vật phẩm gì quý giá, nhưng cũng là tâm ý, hy vọng các vị nhận lấy, vui vẻ quay về.
Nội Đằng Trung Trọng tiếp tục cười tươi nói chuyện với đám thương nhân. Sau đó ánh mắt của lão dừng lên trên người Lưu Tĩnh.
- Lưu sứ giả, ta còn một số chuyện muốn nói với ngài. Nếu như thuận tiện thì ngài lưu lại một chút được không?
Tuy rằng không rõ vì sao đối phương muốn giữ mình lại, nhưng Lưu Tĩnh không có lựa chọn nào khác, lập tức gật đầu đáp ứng.
- Đại nhân có lệnh, tại hạ nàm dám không tòng mệnh.
- Tốt, rất tốt.
Nội Đằng Trung Trọng cầm quạt xếp trên án vung mấy cái, ra hiệu cho yến hội này chấm dứt.
- Các vị về trước đi!
Theo dẫn đường của đám tùy tùng, những thương nhân và quan viên đều lần lượt rời khỏi sảnh đường. Cảnh tượng kinh tâm động phách vừa rồi đã trở thành hồi ức mãi mãi không quên của bọn họ, mà gian phòng vốn dĩ ồn ào cũng đã yên tĩnh trở lại.
Lưu Tĩnh chiếu theo đòi hoi ở lại của vị Lão Trung Mạc Phủ kia, trong lòng y thoáng có chút bất an, nhưng cũng đã loại trừ được nỗi lo chuyện bị bại lộ. Chỉ có điều y không biết rốt cuộc đối phương muốn nói chuyện gì với mình.
Nội Đằng Trung Trọng dường như không sốt ruột chút nào. Lão không nhanh không chậm rót rượu cho mình, sau đó đứng lên, đi đến trước mặt Lưu Tĩnh.
- Vừa rồi chúng ta thanh lý thứ cặn bã, khiến sứ giả một phen sợ hãi, xin thứ tội.
Lão đặt một chén rượu lên án trước mặt Lưu Tĩnh.
- Có lẽ Trúc Trung Trọng Nghĩa lúc trước nhất định gây không ít phiền phức cho sứ giả phải không?
- Quả thật là có thêm không ít phiền phức. Không dám dối gạt ngài, Trúc Trung Thừa hành lúc trước mấy lần mượn cơ hội đòi hối lộ, hơn nữa còn gây phiền phức cho thương nhân của chúng tôi rất nhiều. Chúng tôi quả thật thầm có chút oán hận đối với ông ta.
Lưu Tĩnh gật gật đầu.
- Tuy nhiên tại hạ cũng phải nói thật. Trúc Trung Thừa hành vẫn xem như khách khí đối với chúng tôi, cũng giúp đỡ không ít. Mấy năm nay luôn mở rộng buôn bán giữa hai nước, cũng đã được quốc nội khen ngợi
- Sứ giả quả nhiên là người chính trực. Lúc này vẫn không ném đá xuống giếng.
Nội Đằng Trung Trọng khen một tiếng, sau đó cầm chén rượu trong tay đưa về phía y.
- Quả nhiên là quan viên của triều đình Trung Quốc, rốt cuộc vẫn đáng tin cậy hơn thương nhân. Đám thương nhân nam man kia, tên nào cũng xảo quyệt giả dối, chỉ muốn kiếm lời từ nước ta. Trúc Trung Trọng Nghĩa phát chu ấn trạng giả, đại bộ phận đều bị đám thương nhân nam man kia mua hết rồi, sau đó lén bán lại, không xem Mạc Phủ chúng tôi vào mắt! Sau khi chúng tôi điều tra rõ ràng, có cực kỳ ít thương nhân Trung Quốc tham gia trong đó. Chung quy là người man di, tuyệt đối không giữ chữ tín như người Trung Quốc!
Thương nhân Trung Quốc quả thật không ai mua chu ấn trạng này, nhưng cũng phải là vì không ai thèm muốn món lãi kếch sù ở Nhật Bổn, mà là vì Trúc Trung Trọng Nghĩa kiêng dè Trung Quốc ở quá gần, sợ thương nhân thường xuyên lui tới sẽ dễ dàng bại lộ, cho nên cố ý không bán chu ấn trạng cho thương nhân Trung Quốc.
Lưu Tĩnh sớm đã biết tin đồn này, nhưng vì mình mang thân phận là quan phủ, nên từ đầu đến cuối đều không đàm luận vấn đề này với Trúc Trung Trọng Nghĩa. Dù sao thông thương bằng phương thức của quan phủ đã mang về cho triều đình món lãi cuồn cuộn rồi, cấp trên cũng không đòi hỏi y thêm nữa.
- Đại nhân quá khen rồi.
Lưu Tĩnh cười rồi trả lời, đồng thời giơ chén rượu của mình lên, hai người cùng uống.
- Tại hạ đã được phó thác của triều đình. Không chỉ là phải mở rộng việc buôn bán hai nước, hơn nữa còn phải khiến cho mối quan hệ giữa hay nước càng trở nên tốt đẹp hơn. Làm xằng bậy theo Trúc Trung Trọng Nghĩa, cho dù giành được lợi ích về mặt thương nghiệp, nhưng tuyệt đối sẽ tổn hại mối quan hệ giữa hai nước. Tại hạ tuyệt đối sẽ không làm.
- Sứ giả nói vậy thì tốt quá! Đó là chuyện nên làm!
Nội Đằng Trung Trọng nhẹ nhàng phất tay.
- Chỉ có dựa vào quan viên nghiêm túc như sứ giả gánh vác, hai nước chúng ta mới giữ được mối quan hệ tốt đẹp. Vất vả lắm chúng ta mới bắt đầu bước vào thái bình trị thế, việc buôn bán sẽ vẫn tiếp tục được duy trì
Đối phương nhiệt tình như vậy, Lưu Tĩnh thì chỉ khúm núm. Chỉ có điều y cảm nhận được Nội Đằng Trung Trọng đang cố ý lấy lòng mình, nên y quyết định tùy cơ ứng biến, xem thử rốt cuộc đối phương định làm gì.
- Vốn dĩ hai nước chúng ta trước giờ đều giao hảo rất tốt, chỉ có điều gần đây lại xảy ra không ít phong ba, nói ra thì thật là khiến người ta cảm thấy đáng tiếc.
Đúng lúc này, Nội Đằng Trung Trọng đột nhiên thở dài.
- Gần đây chắc hẳn sứ giả cũng chịu không ít lời khiển trách từ trong nước phải không?
Ta chịu áp lực từ trong nước? Lưu Tĩnh trong chốc lát vẫn chưa lấy lại tinh thần.
Sau dó, trong đầu y đột nhiên lóe lên suy nghĩ. Đúng rồi, hiện tại Mạc Phụ vẫn đang dừng việc xuất khẩu đồng, theo lý mà nói, triều đình trong nước hẳn đã rất sốt ruột, mấy lần khiển trách mình mới đúng.
Nhưng mà, tình hình hiện tại vô cùng khác thường. Đại Hán đã hạ quyết tâm chinh phạt Nhật Bổn, bất kể là bộ Thương nghiệp hay là ti Ngoại vụ, lại không ai vì chuyện này mà thúc giục y. Cho nên Lưu Tĩnh mãi đến bây giờ vẫn chưa nghĩ ra. Một lời nhắc nhở của Nội Đằng Trung Trọng, y mới phát hiện mình đã sai sót một vấn đề vô cùng trọng đại.
Sau ta lại quên cái chuyện nhỏ nhặt này? Bất hòa nghiêm trọng như vậy, mình lại giống như không sốt ruột, cũng không sốt sắng can thiệp như Mạc Phủ. Như thế sẽ bị người có tâm tư nhìn ra tuyệt đối là một chuyện vô cùng không bình thường, khó tránh khỏi hiềm nghi. Mà nếu như bị Lão Trung đại nhân này nhìn ra vấn đề, tuyệt đối sẽ hỏng bét.
Nghĩ đến đây, y thầm rùng mình. Tuy nhiên, có lẽ là vì lúc trước từng buôn bán nhiều năm, Lưu Tĩnh đã rất thông thạo chuyện khống chế cảm xúc. Y rất nhanh đã trầm mặt xuống, bày cái bộ mặt đau khổ ra.
- Đại nhân Ôi không dám giấu gì đại nhân. Gần đây tại hạ quả thật là sứt đầu mẻ trán!
Y thở một hơi thật dài, sau đó lại rót cho mình một chén rượu, tỏ vẻ vô cùng sầu não.
- Trước đó quý quốc cũng không có lên tiếng, dừng hẳn xuất khẩu đồng cho nước tôi. Tuy rằng không biết vì sao lại đưa ra quyết định như vậy, nhưng điều này thật sự là làm khó người ta! Đại nhân cũng biết đó, đồng vẫn luôn là hàng chủ lực trong thương phẩm nhập khẩu từ quý quốc đối với nước tôi, hơn nữa nước tôi cũng cực kỳ cần nhập khẩu đồng. Quý quốc cũng không cho chúng tôi chuẩn bị trước mà đơn phương dừng xuất khẩu. Nghĩ cũng biết triều đình nước tôi rất phẫn nộ. Cấp trên của tại hạ đã nhiều lần gửi công văn chất vấn tại hạ, cứ mãi khiển trách tại hạ, cho rằng chính là vì tại hạ làm việc không tốt, nên mới xuất hiện tình trạng như thế. Lại còn đòi hỏi tại hạ nhanh chóng giải quyết, bằng không ôi, bằng không chức vị của tại hạ cũng khó giữ!
Y than vắn thở dài, dường như đã lấy được thông cảm của Nội Đằng Trung Trọng.
- Sứ giả quả thật là không dễ dàng.
- Không dễ dàng, quá là không dễ dàng!
Lưu Tĩnh lắc lắc đầu.
- Khoảng thời gian gần đây mấy lần tại hạ từng hỏi Trúc Trung Thừa hành và những quan viên Mạc Phủ khác. Nhưng câu trả lời của họ đều không được rõ ràng, cũng không nói lúc nào mới khôi phục việc xuất khẩu đồng. Điều này khiến tại hạ buồn rầu lắm, cũng không biết làm sao mới giải quyết được
- Ôi, sứ giả nói như vậy, thật khiến tôi cảm thấy hổ thẹn. Là chúng tôi gây phiền phức cho sứ giả rồi.
Nội Đằng Trung Trọng như đang nở một nụ cười tạ lỗi.
- Kỳ thực chuyện này cũng là do chúng tôi gấp gáp quyết định. Bởi vì nhiều nguyên nhân, lúc đưa ra quyết định, trong Mạc Phủ chúng tôi cũng đã trải qua tranh luận rất lớn. Sau cùng bất đắc dĩ chỉ đành đưa ra hạ sách này.
- Thống trị một nước đương nhiên sẽ có nhiều chỗ khó xử. Tại hạ cũng hiểu được. Hơn nữa nói thật thì tại hạ cũng không cách nào thay đổi được gì.
Lưu Tĩnh cau mày, hiển nhiên vẫn là nét mặt hết sức buồn rầu.
- Tuy nhiên, tại hạ vẫn muốn thỉnh đại nhân cho một tin tức chính xác. Hãy cho tại hạ biết rốt cuộc là lúc nào mới khôi phục việc xuất khẩu vậy? Ít nhất cũng để tại hạ có một cái gì đó báo cáo cho trong nước, để không đến nỗi tại hạ không biết làm gì. Tốt nhất tốt nhất là nhanh chóng. Bởi vì trong nước đã mấy tháng ngưng nhập khẩu rồi, khắp nơi đều đang cần đồng.
- Tâm tình của sứ giả ta rất hiểu. Đối với hai bên chúng ta mà nói, mau chóng giải quyết tranh cãi trong buôn bán, khôi phục tất cả lại bình thường là chuyện quan trọng nhất.
Nội Đằng Trung Trọng vẻ mặt nghiêm túc.
- Sứ giả cảm thấy, nếu như tháng sau khôi phục xuất khẩu, khiến sứ giả hài lòng không, khiến quý quốc hài lòng không?
- Tháng sau khôi phục?
Sau khi nghe lời của lão, Lưu Tĩnh không khỏi kinh hãi.
Đột nhiên Mạc Phủ dừng xuất khẩu đồng cho Đại Hán, đã gây ra rối loạn cực kỳ lớn. Bộ Thương nghiệp Đại Hán đã mấy lần nghiêm khắc trách móc thay mặt của Mạc Phủ ở Đại Hán. Nếu như trong tình huống bình thường, phản ứng này sẽ còn kịch liệt hơn vài phần.
Trải qua điều tra tỉ mỉ của Lưu Tĩnh Chu Phác. Tuy rằng người Hà Lan tăng nhập khẩu đồng rất nhiều, nhưng không đột nhiên tăng mạnh đến mức khiến Mạc Phủ không lo cho Trung Quốc nổi. Mạc Phủ đột nhiên gián đoạn xuất khẩu nhất định là có mục đích gì khác. Nếu như đã có mục đích gì khác, vậy thì bọn họ chắc hẳn sẽ không dễ dàng giải trừ lệnh cấm.