- Cho dù ông ta cố chấp không linh hoạt đến cỡ nào, lần này vẫn là không trốn thoát được, ta nhất định phải khiến cho ông ta bổ nhiệm Lý Kha làm Khánh Thượng Đạo quan sát sứ. Vẻ mặt thái tử bình tĩnh, nhưng hiển nhiên đã hạ quyết tâm.- Hơn nữa không được để cho ông ta một mực chối từ, nhất định phải mau chóng đạt thành! Quyết không được làm chậm trễ đại sự bên ta.
Cao Ly nhiều nhân tài như vậy, nó cũng không phải chỉ có khiến cho Lý Kha lên cầm quyền Khánh Thượng Đạo mới giúp đỡ nổi đại sự, nhưng chuyện này hiện giờ theo thái tử, đã trở thành một loại phương pháp đi trắc nghiệm độ trung thành của Lý Hồn đối với Đại Hán, theo tình hình một mực chối từ của Lý Hồn, càng nhất định phải khiến cho ông ta xử trí theo quyết định của mình mới được, khiến cho ông ta, khiến cho quần thần Cao Ly đều hiểu được hiện giờ thế đạo đã không giống với lúc trước thời đại Đại Minh rồi.
- Thái tử điện hạ nói đúng, đại sự không để cho chậm trễ. Triệu Tùng bên cạnh cũng lập tức phụ họa theo.- Hiện giờ đại quân đã bắt đầu tụ tập ở hải ngoại Cao Ly, không chấp nhận được trì hoãn nữa.
Theo máy móc quân sự Đại Hán bắt đầu vận chuyển, dự định quân đoàn tiến công Nhật Bổn cũng bắt đầu tập kết xuất phát tới Cao Ly rồi, phái đoàn lệ thuộc Triệu Tùng là theo chân y cùng đi đến Cao Ly, hiện tại một bộ phận ở lại trên đảo Thái Bình, một bộ phận đã bắt đầu tụ tập ở Phủ Sơn rồi.
Đại quân tề tụ, công việc bảo đảm lương thảo vô cùng trọng yếu, đồng thời bí mật về quân đội tập kết cũng cần phải được bảo vệ, hai hạng công việc này đều rất cần đến quan phủ khắp chốn Cao Ly đi phối hợp. Tuy rằng sứ đoàn Đại Hán trú ở Cao Ly đã phái người vào cảng Phủ Sơn, gánh vác phối hợp đốc xúc tại Đông Lai Đô Hộ Phủ, nhưng dù sao vẫn còn kém một tầng, khiến quan văn cao cấp Cao Ly đến gánh vác phối hợp đã rất cấp bách rồi.
- Mấy ngày nay ta sẽ khiến cho bọn họ hạ lệnh, sau đó mang theo Lý Kha đi đến phía nam Cao Ly nhậm chức, Triệu lữ chính chớ có nóng vội. Thái Tử khoát tay.- Tuy nhiên, kính xin lữ trưởng giữ truyền đưa tin tức một chút với hải quân, khiến cho bọn họ hỗ trợ lục quân tập kết, không đến mức để lộ tin tức ra.
- Hải quân đã phong tỏa hết tin tức trên mặt biển rồi. Triệu Tùng trả lời ngay.- Tuy nhiên, điện hạ, đại quân tụ tập, muốn hoàn toàn giữ bí mật là rất khó làm được, dù sao cảng Phủ Sơn và xung quanh đều có thương thuyền ngang qua... Cũng may thương thuyền đại đa số là của nước ta, vẫn còn nghĩ ra cách khiến cho bọn họ hiệp trợ giữ bí mật.
Vì giữ gìn chính sách đóng cửa biên giới, Mạc Phủ Nhật Bổn nỗ lực thực hiện cấm hải, vài lần ban bố ra lệnh đóng cửa biên giới, trong đó ngoại trừ điều khoản hạn chế đối tượng hải mậu ra, còn có một khoản là cấm người Nhật Bổn rời bến, tuyên bố người Nhật Bổn ở trên biển rời bến năm năm trở lên sẽ bị cấm về nước, cho nên rất nhiều người Nhật Bổn ở thời đại Chiến quốc lưu lạc bên ngoài không cách nào trở về quê nhà, mà bổn quốc Nhật Bổn cũng cực ít có người ra biển.
Cũng tạo thành một hiện tượng rất kỳ quái, rõ ràng Nhật Bổn là đại quốc mậu dịch trọng yếu hiện giờ, hàng năm đều với Trung Quốc cùng với người Hà Lan có được lượng giao dịch thật lớn, nhưng lại cực ít có thương thuyền Nhật Bổn tới lui tuần tra bên ngoài biển, chỉ là khiến cho thuyền ngoại quốc đến Nhật Bổn giao dịch mà thôi.
Tuy nhiên, cách thức mậu dịch này, nhưng thật ra vô cùng có lợi cho quân sự Đại Hán tập kết ở Cao Ly, Đại Hán chỉ cần khiến cho thương thuyền của Trung Quốc tận lực tránh hướng đi qua hải vực cùng loại, là thực hiện giữ được bí mật.
Đương nhiên, phải hoàn toàn giữ bí mật là không cách nào, Triệu Tùng cũng không có đem hy vọng đặt ở chỗ này. Y phán đoán chính là Mạc Phủ ở Giang Hộ Quan Đông, tin tức qua lại với bên Quan Tây không có tiện lắm, cho dù có nhận được tin tức như vậy, cũng khó làm ra được phản ứng ra sức kịp thời, mà khi chờ đến bọn hắn biết rõ ràng ý đồ của Đại Hán, quân đội dưới tay y đã bắt đầu tiến quân về phía Cửu Châu Nhật Bản rồi.
- Vâng phải vất vả hải quân một chút, vận chuyển và phong tỏa đều cần đến bọn họ giúp sức. Thái tử gật gật đầu.- Ngươi lại truyền ra một tin tức cho hải quân đi, từ bây giờ bắt đầu, quân binh, đạn dược và lương thảo cấp dưỡng mỗi ngày thông qua trên biển chuyển vận đều phải lập thành sổ sách, sau đó cùng nhau đưa đến nơi ta, ta cũng cần nắm giữ cụ thể tình hình thật sự, để tránh đến lúc đó luống cuống tay chân.
- Được, điện hạ, thần hôm nay sẽ viết thư đến đảo Giang Hoa. Triệu Tùng vội vàng trả lời.
Đúng lúc này, cửa phòng đột nhiên nhẹ nhàng mà vang lên, mấy người bên trong lập tức dừng nói ngay.
- Chuyện gì? Thái tử thấp giọng hỏi.
- Điện hạ, đại thần Lĩnh nghị chính sự và Tĩnh Thành Quân cầu kiến điện hạ. Ngoài cửa vang lên âm thanh của một vị người hầu.
Kim Tẫn quốc và Lý Kha đến cầu kiến ta? Thái tử hơi có chút giật mình, nhưng nó lập tức khôi phục bình tĩnh.- Gọi bọn họ hiện tại chờ ở bên ngoài, ta hiện tại có việc!
- Vâng. Người hầu lên tiếng lập tức thối lui.
- Triệu lữ trưởng, một khi đã như vậy, việc này không nên chậm trễ, ngươi mau chóng tiến đến Phủ Sơn trước, cai quản chuyện ở nơi đó trước đã, để cho các quân lính tập kết đến Phủ Sơn ít nhất thoải mái mà nghỉ ngơi tiếp. Sau khi đợi người rời khỏi, thái tử tiếp tục đề tài lúc nãy.- Ta còn phải nấn ná ở trong này thêm vài ngày nữa, có rất nhiều chuyện lễ nghi phiền phức cần phải hoàn thành.
Triệu Tùng đứng lên.- Thần xin tuân mệnh. Thần ngày mai sẽ rời khỏi Hán Thành, đi đến đảo Giang Hoa, sau đó ngồi thuyền tới Phủ Sơn.
Thái tử đồng ý kế hoạch của đối phương, sau đó quay đầu nhìn về phía Phó sứ Đại Hán Trương Đạo Ngạn bên cạnh.- Như thế rất tốt. Trương phó sứ, ngươi đến lúc đó cũng theo Triệu lữ trưởng cùng đi đễn Phủ Sơn, ngươi sống ở Cao Ly nhiều năm như vậy, tóm lại là quen biết không ít người từ trên xuống dưới Cao Ly, ngươi tới hỗ trợ Triệu lữ trưởng mà nói, nói vậy khiến cho hắn thoải mái không ít.
- Thần xin tuân lệnh! Trương Đạo Ngạn vui mừng quá đỗi, vội vàng cúi đầu lĩnh mệnh.
Y biết rằng Huỳnh Dương Bá Triệu Tùng là tướng lĩnh trọng yếu của triều đình, lại là dòng họ hoàng thất, sau này nhất định sẽ tiếp tục tiến lên phía trước, phụ giúp cho gã, vậy thật là cơ hội khó có được.
Sau khi tiếp tục dặn dò vài câu với những người này, thái tử kêu mọi người đi đến phòng bên cạnh nghỉ ngơi trước, sau đó lại kêu hai người vẫn đang chờ ở bên ngoài đi vào.
- Kim nghị chính, Lý đại sứ, không biết hai vị cùng nhau tới thăm viếng, có chuyện gì không? Sau khi hai người bọn họ thi lễ xong, thái tử hơi có chút tò mò đi hỏi.
Nó hiện tại thân ở trong vương cung Cao Ly, cho dù Kim Tẫn Quốc thân phận là đại thần Lĩnh nghị chính, cũng không có tùy ý tiến vào, huống chi còn mang theo tên Lý Kha này, hai người nhất định là có chuyện quan trọng mới vào trong này được, mà chuyện quan trọng này rốt cuộc là cái gì, nó cũng đã đoán ra được đại khái rồi.
- Thần nghe nói, thái tử điện hạ suy tính để cho Tĩnh Thành Quân đảm nhiệm chức vị Khánh Thượng Đạo quan sát sứ của tệ quốc, không biết xác thực có chuyện như vậy không? Kim Tẫn Quốc ngẩng đầu lên hỏi.