"" Sắc mặt Đông Hương Trọng Phương đột nhiên biến đổi.
Y là gia thần của Đảo Tân gia, hơn nữa bên ngoài cũng có không ít người biết mặt y, nếu sự việc thật sự bị bại lộ, cho dù y có tự sát thì Đảo Tân gia cũng sẽ bị liên lụy truy cứu, nhưng khi đó phiên chủ cũng đem hết trách nhiệm đổ lên người y, tuyên bố y tư thông với Đại Hán, bảo vệ căn cơ cuối cùng cho Đảo Tân gia. Có lẽ không lâu sau khi chính mình tự sát, phiên chủ cũng sẽ tự mình mổ bụng tạ tội.
Y hiểu được, phiên chủ đã có chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.
Tiếp đó, trên bờ vai như là có gánh nặng nghìn cân đè lên, y hơi hơi khom người cúi xuống.
- Vâng.
Đảo Tân Trung Hằng không nói gì thêm, chầm chậm cưỡi ngựa đi về nơi các gia thần đang đứng đợi.
Khi Chu Phác và Đảo Tân Trung Hằng trở lại nơi gặp mặt lần đầu, đám tùy tùng Chu Phác mang đến đều khẽ thở phào. Khi gã bị Đảo Tân Trung Hằng mang đi, các gia thần của Đảo Tân Trung Hằng cũng mơ hồ đem bọn họ bao vây lại, dường như chỉ cần nhận được mệnh lệnh liền động thủ, bọn họ ngoài cảnh giác hơn rất nhiều cũng đều hy vọng Chu Phác thuận lợi hoàn thành mục tiêu dự định.
- Đại nhân, tình hình thế nào? Một vị quan trong thương quán dè dặt hỏi Chu Phác.
- Tất cả đều thuận lợi, cuối cùng ta cũng không phụ đất nước. Bởi vì tâm trạng vô cùng tốt, cho nên mặt mày Chu Phác hiện tại vô cùng hớn hở.
Sau đó, gã quay lại chỉ hai vị gia thần của Đảo Tân đứng phía sau mình.- Hai vị này được Phiên chủ phái tới phối hợp hỗ trợ với chúng ta, từ nay về sau đều đi theo bên cạnh ta, bọn họ hiểu rõ tình hình Cửu Châu hơn ai hết, trợ giúp được ta. Mặt khác, các ngươi cùng với y tìm cách, đưa tất cả vũ khí trong thương quán chuyển đến cho Tát Ma Phiên.
- Vâng. Vị quan này lập tức hưng phấn giống hệt Chu Phác.
Sau khi giới thiệu Giang Hạ Minh Nhàn và Đông Hương Trọng Phương cho tùy tùng của mình, Chu Phác liền cáo từ Đảo Tân Trung Hằng. Đảo Tân Trung Hằng cũng không tiếp tục làm khó dễ bọn họ, liền thả bọn họ đi về.
Khi bọn họ rời đi hẳn, khuôn mặt Đảo Tân Trung Hằng vô cùng ngưng trọng, không còn vẻ thoải mái như trước.
- Phiên sĩ trong phiên đã tập trung lại hết chưa? Ông ta thấp giọng hỏi một vị gia thần lớn tuổi bên cạnh.
- Đã bắt đầu bí mật triệu tập, tuy nhiên để giữ bí mật, hiện tại chỉ mới triệu tập các phiên sĩ trung thành tin cậy nhất, còn một vài người không hoàn toàn tin cậy vẫn không triệu tập
- Làm rất tốt. Đảo Tân Trung Hằng vừa khen vừa nhìn ông ta.- Bây giờ vẫn còn sớm, thà rằng triệu tập ít người nhưng giữ được bí mật. Còn có, trong khoảng tháng ngày này, ngươi không cần làm việc khác, điều tra những người có dấu hiệu không ổn định, viết thành một danh sách. Không chỉ người có qua lại với Mạc Phủ, mà cả dư đảng của Đảo Tân Nghĩa Cửu cũng phải phòng ngừa!
Vị gia thần này liền cúi đầu nhận lệnh.
- Đợi đến khi lấy được vũ khí của người Hán, ưu tiên giao cho các phiên sĩ đã triệu tập sử dụng.
Đảo Tân Trung Hằng vừa cưỡi ngựa, vừa bình tĩnh hạ lệnh.- Ngươi chờ mệnh lệnh của ta, đợi đến thời điểm khởi sự, ngươi phải đem tất cả những người này giết hết, không được để lọt lưới bất cứ người nào.
Vừa nghe, vị gia thần phản ứng rất mạnh, toàn thân đang ngồi trên ngựa lập tức rùng mình một cái.
- Dư đảng của Nghĩa Cửu công cũng muốn
Ông ta còn chưa nói xong, Đảo Tân Trung Hằng đã quay đầu lại nhìn về phía ông ta, ánh mắt nghiêm khắc, khiến cho gia thần lập tức cứng đờ người.
- Vâng! Ông ta chậm rãi cúi người xuống, nằm rạp lên lưng ngựa.
Cha của Đảo Tân Trung Hằng là Đảo Tân Nghĩa Hoằng, là em trai của Đảo Tân gia chủ đời trước Đảo Tân Nghĩa Cửu, Đảo Tân Nghĩa Cửu là một người vô cùng nổi tiếng thời Chiến quốc, theo điều khiển của ông, Đảo Tân gia khuếch trương thế lực mở rộng ra bốn phía Cửu Châu, trong trận chiến ở Nhĩ Xuyên là người thắng lớn nhất của Cửu Châu, trở thành thế lực hùng mạnh nhất ở đảo Cửu Châu.
Với phụ tá của các em và đám gia thần khôn ngoan tài cán, Đảo Tân gia chiếm được hơn nửa Cửu Châu, hy vọng chiếm trọn Cửu Châu sau đó tiến lên phía Bắc tranh giành. Nhưng lúc này trên đảo Bản Châu Nhật Bản, Chức Điền Tín Trường và Phong Thần Tú Cát nổi lên, khiến cho giấc mộng của Đảo Tân gia lập tức hóa thành hư ảo.
Khi mà Phong Thần Tú Cát phát động chinh phạt Cửu Châu, do áp lực quá lớn, Đảo Tân Nghĩa Cửu lựa chọn khuất phục Phong Thần Tú Cát, mà Phong Thần Tú Cát cũng không có ý định đánh bọn họ đến cùng, chỉ là muốn áp chế không cho bọn họ mở rộng thế lực, do đó thừa nhận quyền lực của họ ở Tát Ma và Đại Ngung cùng với một bộ phận đất phong.
Sau đó Phong Thần Tú Cát lại bệnh nặng lâu năm mà chết, chính quyền của ông ta lại một lần nữa lung lay sắp đổ, dã tâm của Đảo Tân gia một lần nữa nảy mầm, nhưng mà do trong cuộc chiến Quan Nguyên, lúc đầu Đảo Tân gia lại đứng ở phía phản đối Đức Xuyên gia, cho nên sau khi Đức Xuyên chiến thắng, bọn họ liền lâm vào cục diện vô cùng nguy hiểm.
Đảo Tân gia để lấy lòng Đức Xuyên Gia Khang, liền khiến Đảo Tân Trung Hằng kế thừa chức gia chủ, sau đó tới Giang Hộ nhận tội xin lỗi, được Gia Khang tha tội, cuối cùng tránh được thảm họa gia tộc diệt vong, miễn cưỡng bảo vệ phần lớn lãnh địa của gia tộc.
Tuy nhiên, Đảo Tân Trung Hằng chiếm được chức danh gia chủ, nhưng cũng không phải tất cả đều thuận lợi.
Trên danh nghĩa, Đảo Tân Nghĩa Cửu là đã rời chức vị gia chủ, nhưng bởi vì nhiều năm làm gia chủ, ông ta bồi dưỡng được rất nhiều thân tín, đồng thời thông qua những thân tín này nắm chặt lấy quyền lực trong phiên, nghiễm nhiên trở thành Thái thượng gia chủ, vẫn tiếp tục làm mưa làm gió.
Đảo Tân Nghĩa Cửu không có đứa con nào sống đến trưởng thành, chỉ có ba đứa con gái, do đó để Đảo Tân gia kế thừa lãnh địa danh chính ngôn thuận, ông ta liền gả ba đứa con gái của mình cho thành viên trong Đảo Tân gia, trong đó thân là cháu ruột của ông ta Đảo Tân Trung Hằng đã cưới con gái út của ông ta là Đảo Tân Quy Thọ và trở thành con nuôi của ông ta, Đảo Tân Trung Hằng nhờ đó mà được chọn làm gia chủ.
Nhưng tình cảm của Đảo Tân Trung Hằng với người chị họ vừa là vợ này không được tốt, kết hôn mười mấy năm vẫn không có con nối dõi, vì thế làm cho mâu thuẫn giữa bố và con rể càng ngày càng lớn, Đảo Tân Nghĩa Cửu và Đảo Tân Trung Hằng cũng đấu tranh kịch liệt nhằm tranh giành quyền lực.
Do lo ngại danh vọng và áp lực của vị lão phiên chủ Đảo Tân Nghĩa Cửu, Đảo Tân Trung Hằng vẫn luôn áp dụng chính sách nhẫn nhịn không đấu tranh, cho đến tận khi Đảo Tân Nghĩa Cửu bệnh nặng mà chết, ông ta mới bắt đầu trả thù cực kỳ tàn khốc.
Trong đó nổi bật là gia thần phụ tá Đảo Tân gia nhiều thế hệ, Bình Điền gia.
Bình Điền Tăng Tông, do từ trước vẫn ủng hộ Đảo Tân Nghĩa Cửu, bị ông ta hạ lệnh xử trí, mà con trai của Tăng Thông, người thì bị ép tự sát, người thì bị lưu đày ra hải đảo xa xôi; em của Bình Điền Tăng Tông là Bình Điền Tông Quy với hai người con trai đều bị giết chết, vốn dĩ Bình Điền gia tiếng tăm lừng lẫy ở trong thế lực Đảo Tân gia, theo thủ đoạn tàn khốc của ông ta buộc phải mai danh ẩn tích.
Theo nguy cơ bị tiêu diệt như Bình Phiên gia, các thế lực khác trong nội bộ Đảo Tân gia tuy có bất mãn với Đảo Tân Trung Hằng cũng câm như hến, không dám đối nghịch với ông ta nữa, vì thế Đảo Tân Trung Hằng cũng chính thức nhận được quyền lực gia chủ.
Vợ của ông ta Đảo Tân Quy Thọ, sau cái chết của Đảo Tân Nghĩa Cửu cũng bị ông ta cưỡng chế giam ở lãnh địa Quốc Phân thành, mấy năm trước do buồn bã sầu não mà chết. Sau khi thành lập được quyền uy tuyệt đối, Đảo Tân Trung Hằng rốt cuộc cũng thể hiện được dục vọng của mình, cưới rất nhiều tiểu thiếp, sinh mười mấy đứa con.
Sau khi Đảo Tân Nghĩa Cửu chết, Đảo Tân Trung Hằng vẫn kiên trì chính sách, bài xích dư đảng Đảo Tân Nghĩa Cửu, củng cố thế lực và quyền uy của mình ở Đảo Tân gia, theo nỗ lực không ngừng của ông ta, đại bộ phận những người ủng hộ Đảo Tân Nghĩa Cửu chỉ đành ẩn nhẫn, im lặng thừa nhận Đảo Tân Trung Hằng.
Không ai nghĩ được rằng, ông ta vẫn còn chưa thỏa mãn với hiện trạng này, lại còn chuẩn bị đem tất cả những dư đảng này đuổi tận giết tuyệt, phải biết rằng trong những người này rất nhiều là người Đảo Tân gia, là người nhà của ông ta.
Đảo Tân Trung Hằng đã quyết định tham gia vào hành động của Đại Hán đối phó Nhật Bổn, theo ông ta, chỉ cần đã đặt cược, từ nay về sau ông ta chính là người thống trị không tranh cãi của Cửu Châu, hơn nữa có số vũ khí của Đại Hán trợ giúp, rốt cuộc cũng không phải nhìn mặt bất kỳ kẻ nào nữa, cũng không cần có bất kỳ e dè nào. Cũng không còn có lý do để lưu lại tính mạng của những kẻ phản đối rồi.
Gió liên tục thổi vào cánh rừng và cỏ cây, làm cho lá cây cọ sát vào nhau thỉnh thoảng phát ra tiếng sàn sạt, giống như có hàng đoàn quân đi lại, dường như trong lòng nhận thấy điều gì, Đảo Tân Trung Hằng đưa tay lên sửa lại cúc áo.
- Hôm nay gió núi lớn thật, thổi ào ào.
Vào lúc Chu Phác liên hệ với Đảo Tân gia, nội các kinh thành Đại Hán rốt cuộc cũng nhận được tin người Hà Lan muốn liên hợp với Đại Hán tấn công người Tây Ban Nha do sứ quán Trường Khi gửi tới.
Do sứ quán Trường Khi có địa vị rất đặc thù, đồng thời nhận chỉ đạo của bộ Thương mại và ty Ngoại vụ, cho nên để tránh đắc tội cấp trên, sứ tiết trú tại Trường Khi liền viết hai bức mật thư gửi cho cả hai cơ quan này, do cảm giác sự việc quan trọng, hai cơ quan này đồng thời đem tin tức đưa tới bàn làm việc của Thừa tướng.
Ngay sau khi nhận được tin tức này, Thừa tướng Đại Hán, Ung Quốc Công Vương Triệu Tĩnh liền sai cấp dưới gửi công văn thông báo quan viên của bộ Thương mại và ty Ngoại vụ, chiều hôm sau yết kiến ông ta để nghiên cứu thảo luận đối sách.
Loại hội nghị này là lâm thời tổ chức, theo quy định là không được làm ảnh hưởng đến việc khác, chỉ là làm xong công việc của mình sau đó rút ra thì giờ đến tham gia. Bộ Thương mại và ty Ngoại vụ đều cơ quan nhiều công việc, cho nên lãnh đạo hai cơ quan này là Thương trưởng Chu Học Trí và Sở trưởng ty Ngoại vụ Khổng Chương đều âm thầm kêu khổ, nhưng đích thân Thừa tướng gọi ai dám không đến? Cho nên sau khi bọn họ nhận được thông báo, chỉ bỏ hết lịch làm việc trong ngày, buổi chiều cùng nhau đến Võ Anh điện trong Tử Cấm thành yết kiến Thừa tướng.
Cũng may tốc độ xử trí công việc quốc gia của Thừa tướng vẫn luôn luôn rất nhanh, bọn họ cũng không phải chờ đợi bao lâu, Thừa tướng liền mang theo vài vị thư lại và quan ghi chép đi tới thiên điện của Võ Anh điện.
Vẫn duy trì tác phong làm việc phải thiết thực, hơi chút chào nhau xong, Thừa tướng liền ngồi thẳng xuống, sau đó đi thẳng vào vấn đề.- Chuyện của người Hà Lan, hiện giờ ta vẫn chưa báo lên hoàng thượng, tuy nhiên đây là đại sự, hôm nay nhất định phải bảo, cho nên hôm nay chúng ta phải thảo luận ra kiến nghị, đồng thời đưa vào tấu chương đề xuất lên hoàng thượng.