- Bóp! Cánh quạt trong tay Tướng quân vốn đang hé mở chợt khép lại, phát ra một tiếng động trầm đục, cũng đã cắt đứt biện hộ cuối cùng của Tỉnh Y Trực Hiếu.- Không cần phải thảo luận thêm nữa rồi, dựa theo mệnh lệnh của ta đi làm việc đi!
Sắc mặt của gã trở nên càng thêm ác liệt, nhìn thẳng vào Tỉnh Y Trực Hiếu.
Tỉnh Y Trực Hiếu chỉ do dự trong chốc lát, cuối cùng đành phải cúi đầu xuống. Theo tháng ngày đảm nhiệm chức vị tướng quân ngày càng tăng thêm, tính cách của Tướng quân cũng càng ngày càng hiện ra chuyên quyền độc đoán, người nào có gan đi biện hộ với gã, nhất định sẽ bị trị tội thật nặng.
Cho dù hiện tại chính mình thân là Đại Lão, nhưng vẫn chỉ là một gia thần phổ đại Mạc Phủ mà thôi, lại có cái gì đi thay đổi quyết định của Tướng quân được? Nói tiếp nữa, không riêng gì không bảo đảm được tính mạng của Đại Nạp Ngôn, chỉ sợ ngay cả tự mình cũng sẽ dính líu vào trong đó, chỉ là làm chuyện vô bổ thôi.
Đại Ngự Sở, ngài ở trên trời nhìn thấy không? Ta đã bất lực rồi, xin hãy tha thứ cho ta đi... Y thầm than trong lòng.
Mắt thấy Đại Lão không còn có nói ra những lời khác rồi, vẻ mặt ác liệt của tướng quân cuối cùng thoáng chút buông lỏng xuống.
- Tướng quân đại nhân, xin hãy để cho ta tới chủ trì thẩm tra Đại Nạp Ngôn đi. Đúng lúc này, Đạo Diệp Chính Thắng đột nhiên lên tiếng, giọng điệu tuy rằng hư vinh, nhưng thái độ cũng rất kiên định.- Ta nhất định sẽ cẩn thận đi phân biệt, nhất định sẽ nhanh chóng điều tra ra chân tướng sự thật.
- Ngươi... ? Tướng quân thoáng chút do dự.- Đan Hậu Thủ hay là tĩnh dưỡng trước đi.
- Đại nhân, xin hãy để cho ta tới chủ trì! Đạo Diệp Chính Thắng đột nhiên ngã ở trên bàn, nhưng thái độ vô cùng kiên định.
Từ sau khi bệnh nặng quấn thân, y tự cảm thấy tuổi thọ của mình đã nhanh đến điểm cuối rồi, bởi vậy cũng không có bao nhiêu e dè, một lòng muốn giúp chủ quân giải quyết hết tâm bệnh lớn nhất. Hơn nữa, chính mình một người sắp chết này đến vác lên danh xấu đã ép chết em trai Tướng quân, so với những người khác vác lên sẽ tốt hơn.
Theo biểu hiện kiên định của y, Đức Xuyên Gia Quang cũng cảm nhận được quyết tâm từ vị bằng hữu chơi với nhau từ thuở nhỏ của mình, gã chỉ ngơ ngác trong chốc lát, cuối cùng vẫn là khẽ gật đầu một cái.
- Được rồi, vậy hãy để cho ngươi tới chủ trì việc này đi, tuy nhiên... Nhớ rõ phải bảo trọng thân thể thật nhiều.
- Vâng! Đạo Diệp Chính Thắng chậm rãi từ trên bàn ngẩng đầu lên, sắc mặt của y tái nhợt hơn, giống như đã tiêu hao hết tất cả khí lực trên người vậy.
Nhìn bộ dạng y bệnh hoạn như thế, trong lòng Đức Xuyên Gia Quang cũng có chút rầu rĩ. Gã thật sự luyến tiếc bằng hữu tốt chơi với nhau từ thuở nhỏ của mình cứ như vậy rời khỏi nhân thế, nhưng lại không biết phải làm như thế nào đây.
Nhân sinh tại thế, quả nhiên là giống như lục bình vậy, chỉ đành mặc cho ý trời đi sắp xếp. Trong lòng của gã đột nhiên toát ra cảm thán giống như bọn công khanh kinh đô này vậy.
Vì thoát khỏi thương cảm chỉ khoảng nửa khắc này, gã dời đi sang chuyện khác.
- Ngoại trừ xử lý Trung Trường ra, các ngươi vừa rồi đang thảo luận chuyện gì khác vậy?
- Tướng quân đại nhân, chúng ta vừa rồi đang thảo luận cách ứng đối như thế nào với Đại Hán. Tùng Bình Tín Cương trả lời ngay, sau đó đem quá trình và kết quả bọn người bên mình vừa rồi đã thảo luận đều nói cho Đức Xuyên Gia Quang.
- Làm được rất khá. Đức Xuyên Gia Quang sau khi nghe xong, dùng quạt xếp nhẹ nhàng mà gõ vào tay trái của mình, dùng cái này đi tỏ vẻ tán thành của mình.- Hai tháng sau, nếu Liễu Sinh còn không có chuyện trọng đại thay đổi gì báo cáo lên mà nói, vậy làm theo cách xử lý lúc nãy các ngươi đã thương định đi cắt giảm mậu dịch hai nước, sau đó phái ra một sứ đoàn qua đó. Ngoại trừ Nội Đằng ra, người sứ đoàn chọn ra nhất định phải chọn kỹ lựa khéo, phải chọn người tinh thông văn hóa Trung Quốc đi đến đó, tăng tiến quan hệ hai nước, khiến cho bọn họ cũng lý giải nỗi khổ tâm riêng của chúng ta.
Lúc này người Nhật Bổn, về cở bản đều lòng đầy ngưỡng mộ với văn hóa giàu có và đông đúc của Trung Thổ, hơn nữa Đại Minh viện trợ Cao Ly, gián tiếp trợ giúp mình làm suy yếu thực lực của Phong Thần gia, cùng với nguyên nhân Đại Hán tích cực khai thác mậu dịch với Nhật Bổn, cho nên trên dưới Đức Xuyên Mạc Phủ rất có hảo cảm với bên Trung Quốc, cho dù là bản thân Đức Xuyên Gia Quang, cũng không hy vọng quan hệ giữa hai nước bởi vì hành động hạn chế mậu dịch của một phương bên mình mà dẫn đến tan vỡ.
- Tướng quân đại nhân nói ra đều là lẽ phải. Thổ Tỉnh Lợi Thắng vẫn không mấy tham dự vào luận chiến, cũng đi theo xu nịnh Tướng quân.- Chúng ta nhất định sẽ thận trọng đi chọn lựa thành viên sứ đoàn, giữ gìn quan hệ hai nước.
Bọn Lão Trung khác cũng phục hồi lại tinh thần, liên tục phụ họa theo, tuyên bố Tướng quân đại nhân anh minh. Vẻ lo lắng vừa rồi trong điện đường, không còn có áp lực như hồi nãy rồi.
Nếu có ai bây giờ thấy được cảnh tượng này, lại có ai sẽ tin tưởng ngay tại một khắc không lâu lúc nãy, vận mệnh con ruột của Tướng quân đời trước, đã bị người ta đi quyết định rồi?
- Thành viên sứ đoàn, gặp mặt được hoàng đế của Đại Hán không? Đúng lúc này, Đức Xuyên Gia Quang hình như nghĩ đến một vấn đề khác.
- Nếu phái sứ đoàn qua đó quy cách đủ cao, hơn nữa thái độ cũng đủ khiêm cung, dâng đầy đủ cống vật mà nói, có lẽ gặp được vị hoàng đế bệ hạ của Đại Hán kia. Thổ Tỉnh Lợi Thắng thật cẩn thận đi trả lời.
Tuy rằng thật ra trong lòng y cũng không biết sứ đoàn đến lúc đó rốt cuộc gặp được hoàng đế của Đại Hán hay không, nhưng cái này cũng không gây trở ngại y làm ra một câu trả lời phù hợp với tâm ý của Tướng quân.
- Gặp được hắn a... Đức Xuyên Gia Quang hơi hơi gật gật đầu.- Hắn nói được là anh kiệt kiệt xuất nhất trong toàn bộ thiên hạ hiện giờ, sắp xếp một người biết hội họa vào bên trong sứ đoàn, nếu như gặp được hắn, sau khi trở về vẽ ra bức chân dung của hắn, cho ta xem xem hắn rốt cuộc là tư thế oai hung cỡ nào.
Đây là suy nghĩ đích thực trong lòng gã.
Gã khi tuổi còn trẻ là kế thừa ngôi vị Tướng quân rồi, sau đó thống trị một quốc gia có ngàn vạn dân chúng, nhưng chính là bởi vì như thế, gã cũng hiểu rõ muốn duy trì một mảnh cơ nghiệp rốt cuộc là khó khăn đến cỡ nào.
Chính là bởi vì như thế, gã cũng càng thêm khâm phục vị hoàng đế Đại Hán phấn đấu từ hàn vi kia, cuối cùng đánh ra một lãnh thổ rộng lớn như thế.
Gã vẫn luôn khó mà tin được, cái người đánh xuống một lãnh thổ to lớn như vậy, và cái thế anh hùng vô song uy chấn tứ phương, nhưng tuổi tác không ngờ cũng không có lớn hơn gã bao nhiêu.
Sợ là chỉ có Đại Đường Lý Thế Dân, mới là anh hùng lập được nhiều công lao sự nghiệp như hắn vậy.
- Vâng, đại nhân, chúng ta sẽ ở trong sứ đoàn sắp xếp hoạ sĩ. Nội Đằng Trung Trọng gánh vác dẫn dắt sứ đoàn lập tức trả lời ngay.
Sau khi đối phương tiếp nhận mệnh lệnh rồi, Đức Xuyên Gia Quang lại rủ xuống tầm mắt.
- Hoàng đế của Đại Hán, có cơ hội thực sự muốn nhìn một tí diện mạo của hắn.