Lý Kha nhìn chằm chằm vào đối phương, không nghĩ ra vị đại thần Lĩnh nghị chính sự này rốt cuộc là có chủ ý gì đây.
- Thật ra tâm tư Tĩnh Thành Quân bản quan cũng không phải một chút cũng đoán không ra, đơn giản cũng là vì bảo toàn thân gia mà thôi. Kim Tẩn Quốc tươi cười thoáng chút quỷ dị.- Điện hạ vẫn luôn không được lòng dân, tuổi lại khá lớn như vậy, trời biết hưởng nước tới khi nào? Ông ta nếu là có cái sơ xuất gì, Tĩnh Thành Quân cũng cần một ít vốn liếng để ứng đối loạn cục triều đình phía trước.
Lý Kha lần này càng thêm kinh ngạc, y mở to hai mắt, nhưng vẫn là cũng không nói được gì cả.
Mắt thấy đối phương là loại phản ứng này, trong lòng Kim Tẫn Quốc càng thêm vài phần chắc chắn rồi.
Hiện giờ quốc chủ Lý Hồn đã là gần đất xa trời rồi, lại là một người tàn tật, trời biết còn sống được bao lâu, bất cứ lúc nào đều sa vào trong hoàn cảnh bệnh nặng không cách chữa trị. Mà đứa con độc nhất của ông ta lúc trước ở trong chính biến đã bị người ta giết chết, hiện tại dưới gối cũng không có con nối dõi, nghĩ được, nếu chẳng may ông ta chết đi mà nói, vì tranh đoạt người nối dõi và vương vị này, trong tôn thất Cao Ly sẽ xuất hiện phân tranh thật lớn. Lý Kha thân là tôn thất khá xa xôi, tuy rằng cũng không có tư cách đi tranh đoạt vương vị, nhưng cũng không tránh khỏi sẽ cuốn vào đến bên trong lốc xoáy nguy hiểm này.
Cao Ly vốn đối với tôn thất phòng bị rất nghiêm, như y loại tôn thất khá xa xôi này nếu là không có cách nào bảo toàn chính mình, đợi cho đến tân quân kế vị, trời biết sẽ bị sắp xếp như thế nào, nói không chừng ngay cả cái ghế sứ tiết trú triều Trung Hoa hôm nay đều không bảo toàn được. Cũng khó trách Lý Kha thà rằng bốc lên mạo hiểm, cũng muốn nắm bắt cơ hội lấy trước một chức vị Khánh thượng đạo quan sát sứ.
Mặc dù chức vị này y rất có khả năng chỉ được lâm thời đi ngồi một lát, nhưng chỉ cần ngồi trên một thời gian ngắn thôi, tăng thêm cho mình một phần vốn liếng, cũng càng khiến y ở đây sau khi xuất hiện gió lốc sẽ được bình yên vượt qua.
Trong yên tĩnh khác thường, Lý Kha giật giật miệng muốn phủ nhận, nhưng cuối cùng lại buông tha cái thử nghiệm phí công vô ích này, ngược lại chỉ thở dài.
- Kim đại nhân nếu muốn nghĩ như vậy, tại hạ cũng không có cách nào. Lâu ngày mới biết được lòng người, tại hạ một lòng trung can vì nước vì dân, cuối cùng sẽ có một ngày được thế nhân lý giải.
- Lòng thành của Đại nhân chiếu tỏ nhật nguyệt. Ài, chỉ tiếc thế nhân luôn luôn không lý giải được khổ tâm của người khác... Kim Tẫn Quốc nụ cười càng phát ra quỷ dị.- Cái đòi hoi bổ nhiệm này nếu thái tử triều Trung Hoa đòi hỏi, vậy cuối cùng là sẽ tuyên bố, chỉ cần tuyên bố ra ngoài, mặc kệ ngươi có bao nhiêu khổ tâm, đều đã bị sĩ dân thóa mạ, Tĩnh Thành Quân ngươi có giải thích được với bao nhiêu người đây? Cho dù nhất thời nương nhờ triều Trung Hoa ban cho cái quyền vị Quan sát sứ này đi bảo toàn chính mình, nhưng ở trong mắt tân quân không chừng ngươi sẽ trở thành gian thần, chẳng lẽ triều Trung Hoa sẽ đồng ý bảo vệ đại nhân suốt đời sao?
-...
Lý Kha đột nhiên từ trong nụ cười của gã cảm nhận được một loại khác thường gì đó.- Đại nhân là có chuyện quan trọng khác muốn chỉ giáo ta sao?
- Đúng vậy, Lý đại nhân. Kim Tẫn Quốc thả lại chén trà trong tay mình về trên bàn.- Nếu Lý đại nhân một lòng muốn tiếp nhận cái ghế này, sau này chúng ta là đồng liêu rồi, không riêng gì đồng liêu, chúng ta còn là đại thần cùng chịu nhận thóa mạ của thiên hạ —— Chẳng lẽ đại nhân không muốn tìm chút cách đến cải thiện một chút tình cảnh này sao, để cho cuộc sống sau này của chúng ta có một cái kết cục tốt hơn sao?
- Đại nhân hãy nói thẳng đi. Lý Kha nhìn chằm chằm vào Kim Tẫn Quốc, muốn từ trên mặt gã nhìn ra chút manh mối.
- Tĩnh Thành Quân, ngươi tìm sẵn một chức quan tốt để thoát thân trong tương lai tranh giành người kế vị, cái này cố nhiên là tính toán rất tốt, nhưng vì sao không dứt khoát tiến thêm một bước nữa? Cuộc tranh giành người kế vị cố nhiên là có hung hiểm, nhưng chỉ cần tham dự vào trong đó, thì chiếm được lợi ích rất tốt. Kim Tẫn Quốc thản nhiên phủi phủi ống tay áo, làm như những lời mình vừa nói ra chỉ là một chuyện nhỏ rất bình thường thôi.- Chỉ cần nắm giữ được công lao ủng lập, vậy mặc kệ đã phạm phải bao nhiêu điều sai trái, vẫn bảo toàn được thân gia danh vị, hẳn vẫn là không khó chăng?
-... Đại nhân... Ngươi... Lý Kha không có cách nào bình tĩnh như đối phương vậy, y nghẹn họng trân trối đi nhìn đối phương, khó mà tin được những lời mình vừa nghe được.- Ngươi đang nói cái gì?
- Những điều bổn quan muốn nói, Tĩnh Thành Quân không phải rất dễ là nhìn ra được sao? Kim Tẫn Quốc vẫn ung dung như cũ.
- Nếu chúng ta nhất định phải bị người trong nước thóa mạ, vậy nên nghĩ chút cách, khiến cho sĩ dân cảm thấy được chúng ta dù sao vẫn là đang suy nghĩ vì quốc gia. Hiện giờ thánh thượng, tuy rằng anh minh ngút trời, nhưng dù sao không được lòng người, nếu chúng ta nghĩ ra cách lập người kế vị khác, cùng lúc có thể yên ổn nền tảng lập quốc, chiếm được công lao ủng lập, cùng lúc nhận được khen ngợi của dân chúng trong nước, triệt tiêu phẫn nộ trước kia, vẹn toàn cả đôi bên. Kể từ đó, chúng ta không những không cần bị đám sĩ dân thóa mạ, chỉ sợ còn sẽ được mọi người cảm kích đó...
Lý Kha đã ngây người ra, y yên lặng nhìn đối phương, chỉ cảm thấy toàn thân cứng ngắc, một chút cũng không nhúc nhích được.
Tuy rằng gã nói đến mây trôi nước chảy, nhưng các thần tử lý ra nghị luận quân thượng, còn đi thảo luận chuyện của người kế vị, đây chính là đại bất kính lộ liễu, thậm chí là mưu nghịch nữa!
- Chuyện cho tới bây giờ, Tĩnh Thành Quân cần gì phải kinh hoàng bất an như thế? Nhìn phản ứng Lý Kha như đứng trên đống lửa, như ngồi trong đống than, Kim Tẫn Quốc trong tươi cười lại tăng thêm chút châm biến.- Vừa rồi khi bản quan chất vấn Tĩnh Thành Quân, ngươi vô cùng dõng dạc, rất có phong phạm của hậu duệ vương gia. Sao thế, tới hiện tại là chịu không nổi rồi hả? Tĩnh Thành Quân, ta hỏi ngươi một tí, chẳng lẽ ngươi còn có cách nào tốt hơn sao?
Đó cũng không phải suy nghĩ nhất thời nảy sinh ra của Kim Tẫn Quốc, mà là một suy nghĩ đã sớm nấn ná ở trong lòng gã rồi, chỉ là hôm nay mới mượn cơ hội này đi nói ra thôi.
Gã là đại thần phái Bắc, mà lúc trước phái Bắc nhiều năm tranh giành đảng phái sớm đã bị thương tổn rất lớn rồi, mà gã lại là sau khi Lý Hồn phục quốc, bởi vì đại thần đảng Tây Nhân bị tẩy trừ nên trống ra rất nhiều chức quan, mà được một đường đề bạt đến chức vị đại thần Lĩnh nghị chính. Tuy rằng hiện tại gã vị cực nhân thần, được xưng Lĩnh tướng, nhưng cũng không có căn cơ sâu xa, ngược lại bởi vì là Lý Hồn bổ nhiệm mà không được đám sĩ dân trong nước yêu thích.
Cho nên gã sợ hãi nhất chính là một khi Lý Hồn chết đi, mình cũng sẽ đi theo sa vào trong bấp bênh, không bảo đảm được quyền vị của mình. Một khi đã như thế, vậy hay là nghĩ cách đi ủng lập một người kế thừa khác, tiếp theo nắm giữ được công lao ủng lập tiếp tục đi củng cố quyền vị của mình, đây chính là một suy nghĩ thuận lý thành chương.