Rốt cuộc đã tới rồi.
Không riêng gì Tỉnh Y Trực Hiếu, mà ngay cả trong lòng những Lão Trung im lặng khác cũng rùng mình.
Đúng vậy, đây mới chính là đại sự mà bọn họ đêm nay phải trắng đêm đi thương thảo.
Đại Nạp Ngôn chính là chỉ Đức Xuyên Trung Trưởng em trai duy nhất hiện tại của Gia Quang, tiểu danh của y vốn là Quốc Thiên Đại, lúc còn nhỏ rất được cha mẹ thương yêu, kết quả uy hiếp đến địa vị thừa kế của Gia Quang, cuối cùng là nhờ ông nội Đức Xuyên Gia Khang giáng xuống cân nhắc quyết định, Gia Quang mới tiếp tục đảm nhiệm người thừa kế và cuối cùng kế thừa vị trí tướng quân.
Sau khi Gia Quang kế thừa ngôi vị, Đức Xuyên Tú Trung lui về về chỗ Đại Ngự Sở bèn mang theo hai đứa con trai là Gia Quang và Quốc Thiên Đại (lúc này đã đổi tên là Đức Xuyên Trung Trưởng) thượng lạc gặp mặt Thiên hoàng, Đức Xuyên Gia Quang trở thành Tả đại thần, mà Trung Trưởng thì được triều đình phong cho quan hàm Đại Nạp Ngôn, từ đó về sau Đại Nạp Ngôn cũng trở thành biệt danh của Trung Trưởng.
Tranh giành người kế vị bị thất bại, trong lòng tự bản thân Đức Xuyên Trung Trưởng dĩ nhiên có chút oán hận, nhưng nếu đại cục đã định, y cũng không được tránh né không đi tiếp nhận sự thật này. May mắn là vào lúc đó phụ thân Đức Xuyên Tú Trung còn tại thế, cho nên đãi ngộ của y coi như không tệ, Mạc Phủ phong cho y vào ở trong đất phong tại ba nước Tuấn Hà, Xa Giang, Giáp Phỉ tổng cộng năm mươi lăm vạn thạch sản xuất, ở trong thân phiên Đức Xuyên Mạc Phủ được coi là rất cao rồi.
Nhưng mà, Đức Xuyên Gia Quang đã trở thành tướng quân rồi, cũng không có một khắc quên đi đệ đệ ruột của mình đã từng mang đến thù hận cho mình, y tìm cách đi đối phó Đức Xuyên Trung Trưởng, vài năm sau lấy tội danh y tự tiện giết chết gia thần và dân chúng vô tội, đưa y phân phát trở về đất phong, mệnh lệnh y ở ẩn, không cho phép y tự ý ra khỏi đất phong, mà ngay cả khi phụ thân Đức Xuyên Tú Trung bệnh tình nguy kịch cũng không cho phép y đến Giang Hộ thăm viếng.
Đợi cho đến khi phụ thân Đức Xuyên Tú Trung mất đi, gã càng không có e dè, lập tức lấy tội danh khác đi trị tội Đức Xuyên Trung Trưởng, tịch thu hết tất cả đất phong của Trung Trưởng, sau đó đưa nó bỏ vào trong thành Cao Kỳ nước Thượng Dã, và bắt y giam cầm ở nơi đó, đãi ngộ của trước kia cũng toàn bộ hủy bỏ, xem như tội nhân vậy.
Nhưng mà, cho dù tới tình trạng này rồi, Gia Quang dường như vẫn không hài lòng.
Hôm nay hội nghị kéo dài đến tối này, đại khái chính là vì muốn cấp cho Trung Trưởng xác định một vận mệnh.
Cũng chính là đều biết được nội tình trong đó, cho nên Tỉnh Y Trực Hiếu và hai vị Lão Trung Tửu Tỉnh gia có địa vị tương đối siêu nhiên này dứt khoát đều lựa chọn im miệng không nói, dù sao hai vị Đạo Diệp Chính Thắng và Tùng Bình Tín Cương thân là người thân tín nhất của tướng quân sẽ biết mở miệng đi nói.
- Báo cáo gì vậy? Đại Nạp Ngôn đại nhân làm sao thế? Mặc dù trong lòng đều rõ ràng, nhưng Giếng Y Trực Hiếu vẫn bình tĩnh đi hỏi, trong lòng đang hơi hơi cảm thán.
Lúc này, Đạo Diệp Chính Thắng đột nhiên lên tiếng trả lời, giọng nói của y nhanh chóng bình thường lại rất nhiều, hiển nhiên đã là hết sức chăm chú.- Đại Nạp Ngôn đại nhân Bị lưu đày đến thành Cao Kỳ, cũng không có suy xét qua tội lỗi của mình, ngược lại luôn miệng oán hận chửi bới tướng quân đại nhân. Theo người trông coi y báo cáo lại, Đại Nạp Ngôn tính tình vẫn táo bạo như cũ, động một chút là xử phạt tùy tùng, cũng không có ý tỉnh ngộ lại... Hơn nữa, y còn có liên hệ với gia thần trước kia, thấy được đang âm thầm tiến hành làm chuyện lén lút.
Khi nói tới đây, ai cũng biết kế tiếp y muốn nói gì rồi, không khí trở nên càng thêm lạnh như băng.
Như thể là đang lựa ý hùa theo tâm nguyện của mọi người, sau khi tạm dừng lại điềm xấu một lát sau, Đạo Diệp Chính Thắng rốt cục lấy hết quyết tâm đi nói ra.- Xét thấy chuyện này đã đến mức này rồi, ta cho rằng Mạc Phủ tốt nhất sẵn sàng chuẩn bị trước, để đến thời điểm thích hợp, áp dụng cách thi hành quả quyết đến ứng đối tình thế...
Tuy rằng y dùng từ vô cùng mịt mờ, nhưng hàm nghĩa trong đó mỗi người cũng vô cùng rõ ràng, chính là bởi vì vô cùng rõ ràng, cho nên không ai lập tức tiếp lời —— cái gọi là biện pháp thi hành quả quyết, chính là lệnh cưỡng chế bản thân Đại Nạp Ngôn tự sát, hoặc là dứt khoát thẳng thừng giết chết y mà thôi.
Những tội danh đó không biết có phải là sự thật không, nhưng mỗi người đều biết rằng, quan hệ giữa Đạo Diệp Chính Thắng và tướng quân, một khi y nói ra được lời nói này, không khác gì đã thay thế ý chí của bản thân tướng quân.
Tướng quân vô cùng ghi hận em trai ruột này của gã, chuyện này mọi người đều biết được hết, cho nên sau khi Đại Ngự Sở mất đi, tướng quân lấy các loại tội danh không rõ thật hay giả đi trị tội Đức Xuyên Trung Trưởng, và tịch thu đất phong, sung quân giam cầm đến phương xa, chuyện này các trọng thần Mạc Phủ cũng không có tỏ vẻ ra quá nhiều ý kiến.
Vốn cho là tướng quân làm đến nước này hẳn là đã thỏa mãn, nhưng không ngờ được, lại là muốn đi ép em trai mình sống sờ sờ chết đi.
Không ai xì xào bàn tán, nhưng tầm mắt của tất cả mọi người đều tập trung vào trên người Đại lão Tỉnh Y Trực Hiếu, vì mọi người cũng đều biết, thật ra đây là tướng quân đang hỏi thái độ của y.
Nhưng mà, Tỉnh Y Trực Hiếu yên lặng ngồi ngay tại chỗ, cũng không nhúc nhích, dường như biến thành tượng đắp vậy. Trong lòng của y biết được, thời khắc này chỉ cần y tỏ thái độ đồng ý, dùng không được bao lâu Đức Xuyên Trung Trưởng cũng chỉ sẽ chết đi.
Nhưng y không muốn tỏ thái độ như vậy.
Đại Ngự Sở Đức xuyên Tú Trung đã qua đời, là quận chúa mà y đã phụng dưỡng nhiều năm, ông ta ngay trước khi chết đã lập mình làm Đại Lão, cho phép mình tham dự các cuộc họp chính sách quan trọng, mặc dù là muốn làm cho mình phát huy sở trưởng, nhưng cũng có ý âm thầm phó thác hậu sự bản thân. Thượng tướng quân trước khi chết, duy nhất không yên lòng chính là hai đứa con trai của mình, ông ta e sợ khi mình vừa chết, con trai lớn Gia Quang sẽ đuổi tận giết tuyệt với con trai nhỏ Trung Trưởng.
Sự thật chứng minh rằng, lo lắng của Thượng Tướng Quân rất là có đạo lý đấy, ông ta mới chết một năm, tướng quân đã trị tội em trai mình, tịch thu đất phong và giam cầm. Tới hiện tại, không ngờ lại gấp gáp không chờ đợi được đến nổi muốn lập tức lấy đi tính mạng của gã rồi.
Cũng chính bởi vì có lớp quan hệ này, cho nên y vẫn không muốn phụ họa theo đề nghị Đạo Diệp Chính Thắng.
Đương nhiên y cũng biết, hiện giờ tướng quân trị thế đã lâu, hơn nữa Thượng Tướng Quân đã qua đời, gã sớm đã lông cánh đầy đủ, mình là không có cách nào cưỡng ép bác bỏ đi đề nghị của đối phương đấy, vì thế chỉ đành lựa chọn ngậm miệng không nói.
Y vừa rồi đề nghị Đạo Diệp Chính Thắng đi về trước, cố nhiên là chú trọng đến thân thể của đối phương, thật ra cũng là muốn đem đề tài thảo luận này tiếp tục trì hoãn xuống. Nhưng Đạo Diệp Chính Thắng hoặc là nói bản thân tướng quân xem ra là không muốn tiếp tục kéo dài nữa rồi, nhất định phải càng sớm định ra ngày chết của Trung Trưởng càng tốt..