- A! Gã kinh hô một tiếng, sau đó hoảng hốt ngã ngửa ra sau, đặt mông chổng gỏng trên mặt đất, ống tròn trên tay cũng bị ném tới bên cạnh.
Gã nhận ra đang có một đám người cưỡi ngựa, mặc y phục màu đỏ chỉnh tề đang xông về phía mình.
Những con ngựa đó đều vô cùng cao to tráng kiện, so với ngựa gã nhìn thấy ở Nhật Bổn phải to hơn gấp đôi, bởi vì duyên cớ được dốc lòng chăm lo, da thịt của bọn chúng đều màu, lông bườm óng ánh sáng bóng, vả lại những con ngựa này xếp cùng một hàng, giống như một bức tường rất nhanh nhằm hướng gã đè tới. Người cưỡi ở trên ngựa ai nấy đều tinh tráng rắn chắc, trong gương mặt trầm tĩnh có mang sát khí, y phục của bọn họ đều vô cùng sáng rõ, chính ngay cả cúc áo dường như cũng dùng đồng, lóe sáng chói mắt.
Bởi vì ống đồng trong tay này, gã cảm thấy mình đã bị bỏ tới trước mặt bọn họ, giống như sẽ bị những con ngựa không lưu tình chút nào này giày xéo, sợ hãi khiến gã liên tục thối lui, ngã chổng vó ở trên đất.
- Làm cái gì? Chớ nên vứt hư kính viễn vọng! Quan quân bên cạnh vội vàng hét lớn, sau đó nhặt chiếc kính viễn vọng từ trên mặt đất lên.
Sau khi Đại Hán dựng nước, bởi vì công nghiệp trong nước hưng thịnh, chất lượng chế phẩm sắt thép và thủy tinh so với thời đại tiền Minh đều rất là đề cao, bởi vì kính viễn vọng cũng bắt đầu chế tạo hàng loạt, dần dần đánh đuổi kính viễn vọng nhập khẩu Tây Dương ra khỏi chợ Đại Hán. Thế nhưng so với kính viễn vọng dân dụng, kính viễn vọng quân dụng càng thêm tinh xảo khéo léo rất nhiều, giá trị xa xỉ, cho nên các quan quân đều nhìn thấy vô cùng khẩn yếu, không dễ dàng chịu có tổn hại, nhìn thấy Kiều Bản Thực Thôn vứt bỏ nó ra đất dĩ nhiên đau lòng.
- Chớ mắng y, lần đầu nhìn thấy chiến trận, hoảng hốt cũng là bình thường. Còn may thái tử vì gã giải vây, bảo người dìu đỡ gã đứng dậy, sau đó lần nữa lại đưa chiếc kính viễn vọng cho gã.- Nhìn thật kỹ, sứ giả, hôm nay là thao luyện của quân đội Đại Hán chúng tôi, ngươi nhìn những thao diễn này, sơ lược sẽ đối với quân lực của Đại Hán có hiểu rõ đại khái.
Không sai, hôm nay là thao diễn tập thể của quân đội Đại Hán, Bởi vậy chủ soái cuộc chiến chinh Nhật lần này Triệu Tùng và ba đoàn trưởng thuộc hạ đích thân tới gánh vác chỉ huy, thái tử điện hạ tiến hành xét duyệt.
Trước đó Triệu Tùng đã nói qua, ba đoàn dưới tay mình chia ra tới từ vùng đất khác biệt, tuy rằng đây có lợi với các quân đoàn đều có được công huân từ bên trong, nhưng đối với chỉ huy của mình mà nói lại không phải việc tốt, cho nên gã vẫn luôn tâm tâm niệm niệm chính là thống nhất chỉ huy của mấy đoàn, khiến cho những bộ đội này thật sự đủ ở dưới tay mình phát huy toàn bộ chiến lực.
Vì tiến thêm một bước tách rời hợp lại bộ đội của mình, gã rút ra ba đoàn dưới tay mình một bộ phận binh lính tới tiến hành tập hợp huấn luyện, cần phải khiến cho bọn họ đánh vỡ ngăn cách xuất thân quân đoàn khác biệt, ghép lại thành một quân đoàn đầy đủ bất cứ lúc nào nghênh chiến, tuy rằng gã cũng không trông cậy chân chính hòa làm một thể, nhưng chí ít phải làm được sai khiến dễ như tay chân, trên dưới một lòng.
Lần thao diễn này ý nghĩa trọng đại, cho nên gã còn cố ý mời thái tử tới áp trận, cũng chính bởi vì biết bản nhân thái tử điện hạ đang xét duyệt, cho nên quân tâm của những tướng sĩ đó đều vô cùng kích động, đều mơ tưởng ở trước mặt điện hạ biểu hiện mình một chút.
Đầu tiên đánh trận đầu chính là doanh kỵ binh, cánh kỵ binh này tuy rằng nhân số không phải rất đông, nhưng là từ trong quân Liêu Đông tinh tuyển ra, cũng gọi được là bộ đội kỵ binh tinh nhuệ thân trải trăm trận, quen thuộc các loại địa hình và tiết trời tác chiến, vả lại bọn họ huấn luyện vô cùng khắc nghiệt, kỷ luật nghiêm minh.
Bởi vì quân đội Đại Hán hỏa khí vô cùng thông dụng, hơn nữa uy lực vô cùng cường đại, bởi vậy bên trong tranh luận và triển vọng nội bộ quân đội, đều cảm thấy địa vị kỵ binh tương lai sẽ dần dần rơi chậm lại, không hề đủ thành sức mạnh bên trong quyết chiến vừa nhấc tay định càn khôn, mà là sẽ càng nhiều gánh vác quấy quá hoặc là trọng trách phụ trợ đánh nhau với tuyến hậu cần, thế nhưng suy xét tới hỏa khí quân đội Mạc Phủ Nhật Bổn vô cùng thấp kém, cho nên Triệu Tùng cảm thấy cánh kỵ binh này trong hội chiến tương lai hẳn đủ phát huy hữu dụng rất lớn, y cũng định cánh bộ đội này thành do bản thân thống soái trực quản.
Lúc này những kỵ binh mặc đồ chỉnh tề này, cưỡi chiến mã phi nhanh về phía trong cốc, nhưng bởi vì huấn luyện hoàn mỹ ngày thường nhận được, cho nên bọn họ theo loại trạng thái xung phong này trận hình vẫn vô cùng chỉnh tề, sóng gió sắc hồng giống như từng hàng từng hàng quét tới phía trước, cả đáy cốc đều quanh quẩn tiếng gầm rú của vó ngựa, lẫm liệt sinh uy.
Triệu Tùng và ba đoàn trưởng dưới tay y cũng cưỡi ngựa, không nhanh không chậm đi theo ở đằng sau những kỵ binh này. Trong tay bọn họ cũng cầm kính viễn vọng, mắt nhìn không chớp kỵ binh phi nhanh đằng trước, thế nhưng tuy rằng đều là đoàn trưởng, nhưng đoàn trưởng một đoàn từ trong quân Liêu Đông rút ra kia cố ý giữ vững một chút khoảng cách với ba người đằng trước.
Đoàn của gã là tinh nhuệ Triệu Tùng rút ra từ trong bộ hạ cũ quân Liêu Đông của Đại soái Kỷ Quốc Công Trần Thăng sau đó chọn lựa ra, vốn dĩ liền được cho rằng là một cánh bộ đội tinh nhuệ nhất quân Liêu Đông, bên trong diễn luyện hôm nay gã cũng tồn tại cách nghĩ triển hiển thật tốt bộ đội của mình trước mặt bọn huynh đệ quân đoàn khác tới một phen, cho nên cố ý không tham dự tới bên trong cuộc nói chuyện của những người này.
Mặt khác, gã cũng tự biết tuy rằng mình đã thành đoàn trưởng, nhưng cấp bậc thân phận của ba người trước mặt vẫn là có chút chênh lệch, thân là đại tướng quân Liêu Đông. Triệu Tùng em họ của hoàng đế liền không cần nói nữa, hai người khác cũng là ngôi sao hi vọng được công nhận bên trong quân đội Đại Hán, hơn nữa cũng là con trưởng của quý tộc cao nhất Đại Hán, tương lai sẽ phải kế thừa tước vị của bậc cha chú, cũng cực kỳ có được tín nhiệm và trọng dụng của bọn Nguyên soái của quân đoàn mỗi người. Tuy rằng gã đối với mình vừa có tự tin, nhưng cũng không muốn tham dự vào trong cuộc nói chuyện của những quý tộc cấp cao này, rất sợ bản thân nghe được một ít thứ không nên nghe thấy.
Mặc dù thời điểm hàng loạt ngựa giẫm đạp ngang qua ở trên mặt đất khởi lên bụi mù, khiến cho bọn họ mơ hồ giống như ngắm hoa trong sương nhưng bọn họ vẫn đủ cảm nhận được loại cảm giác tập đoàn kỵ binh kia xung phong mang tới.
- Kỵ binh quân Liêu Đông thật sự là cường binh đệ nhất thiên hạ! Sau khi nhìn chốc lát, con trai lớn của Cự Lộc Hầu Mã Xung Hạo, đoàn trưởng Mã Đồng Tể vừa xúc động cảm thán.- Cho dù là nhìn, liền cảm nhận được giống như áp lực, khiến người ta trán sinh mồ hôi. Thật không biết lúc đối địch những kẻ địch kia cũng hoảng loạn thành dáng vẻ gì nữa,
- Đúng vậy, cho dù chỉ là một doanh, đều tạo thành hiệu quả như thế, thật không biết thiên quân vạn mã lúc cùng nhau xung phong lại hẳn là cảnh tượng như thế nào. Một vị đoàn trưởng khác bên cạnh, con trai của Dĩnh Xuyên Hầu Lê Đại Tân Lê Hoàng Hà cũng phụ họa.- Quân Liêu Đông đánh người Mông Cổ thiện về cưỡi ngựa bắn cung tới mức chật vật trốn chui như chuột, xem ra thật sự không phải không có nguyên nhân a!