Cái gì? Hai người đều cực kỳ sợ hãi.- Câu này nghĩa là thế nào?
Tân triều coi trọng quân đội, hơn nữa quý tộc trong quân đội cũng là nhiều nhất, do văn võ cách biệt, nhiều năm qua khí thế kiêu căng hung hãn càng ngày càng thịnh, trong lòng hai vị triều thần này vẫn còn chút sợ hãi với một số hành vi ương ngạnh của quân đội, vừa nghe thấy tin này, ai cũng chấn động.
- Các ông đừng sợ hãi như thế.
Thừa tướng vẫn duy trì bộ dạng mây trôi nước chảy.- Theo ý của hoàng thượng, về sau Nội các sẽ thành lập thêm hai bộ phận, một chuyên quản lục quân, một chuyên quản hải quân, lãnh đạo hai bộ phận này là đại thần trong Nội các, được chọn từ lục quân và hải quân.
Vừa nghe đến tin tức này, hai đại thần vốn rất kinh hãi liền âm thầm kêu khổ, người của quân đội ở ngoài Nội các đã kiêu ngạo ngang ngược như thế rồi, sau này tiến vào Nội các chả phải lại còn vênh mặt hất hàm sai khiến hơn nữa hay sao?
- Các ông cũng biết chỗ tốt chỗ xấu, nhưng đây là ý chỉ của hoàng thượng, chúng ta chỉ đành tuân theo. Thừa tướng khẽ thở dài một cái.- Hơn nữa, tôi nói thêm cho các ông biết, đại thần đầu tiên sẽ đảm nhiệm chức vụ đại thần lục quân, chính là Kỷ Quốc Công Trần Thăng, hiện tại thái tử đã tới Liêu Đông rồi, đồng thời thông báo cho Kỷ Quốc Công biết, chỉ sợ không bao lâu ông ta sẽ hồi kinh.
Điều này cũng không phải rất bất ngờ, dù sao chiến công của Kỷ Quốc Công vô cùng hiển hách, là một trong những đại công thần lớn nhất của tân triều, uy tín trong quân đội cũng là cao nhất, gã đảm nhận chức vụ đại thần lục quân, cũng là danh chính ngôn thuận. Chỉ có điều khiến người ta càng đau đầu thêm thôi, ai đối đầu được với người như vậy đây?
- Các ngươi cũng đừng bày ra vẻ mặt này. Con người Trần Thăng này, các người còn không biết sao, đúng là có chút lạnh lùng, nhưng không phải người không biết nói lý lẽ, y vào Nội các cũng là chuyện tốt, có lẽ còn trợ giúp chúng ta chèn ép đám tướng sĩ lục quân đó, dù sao đám dũng sĩ đó cũng không phục ta. Hơn nữa, đệ đệ gã là Tài tướng, là đồng liêu của chúng ta, chẳng lẽ sẽ không nể mặt cả em trai mình? Dường như Thừa tướng lúc nào cũng nói đùa được.- Cho nên, nếu việc đã như thế rồi, vậy thì phải nghĩ cách, làm sao để biến chuyện xấu thành chuyện tốt.
- Thừa tướng tính là, sau khi đánh xong Nhật Bổn tiếp tục đánh người Tây Ban Nha, chính là biến chuyện xấu thành chuyện tốt sao? Chu Học Trí dường như hiểu ra điều gì đó.
- Đúng vậy, hiện giờ hải quân vẫn đang xắn tay, muốn đánh một trận lớn, đánh người Tây Ban Nha, nhất định phải cần hải quân, bọn họ tuyệt đối sẽ ủng hộ. Thừa tướng khẽ vuốt cằm.- Đại thần lục quân hải quân đồng thời vào Nội các, hơn nữa đều lão tướng dày dạn kinh nghiệm, không phải Công cũng là Hầu, bộ mặt nghếch lên tận trời, nếu là phải đồng thời nói chuyện với bọn họ, các ngươi còn có chỗ nào mà nói chuyện không? Cho nên phải nghĩ cách, lôi kéo bên này chèn ép bên kia, làm cho bọn họ không đến mức đồng thời nổi giận với Nội các. Hải quân mới thành lập, tính tình, phong cách vẫn chưa lớn lối bằng lục quân, hơn nữa lại được bệ hạ yêu thích, lôi kéo hải quân là một vốn bốn lời, chỉ cần đại thần hải quân ủng hộ Nội các, lục quân cho dù có ý kiến cũng không cản trở mọi người làm việc.
Tầm vóc quân đội của tân triều rất lớn, chi phí cho quân đội hàng năm còn là một con số khủng khiếp, luôn làm cho Nội các cảm giác sứt đầu mẻ trán, mấu chốt nhất là quân đội cũng thèm cảm kích, ngược lại cảm thấy Nội các lề mề, làm chậm bước chân công thành đoạt đất của bọn họ. Đại thần lục quân hải quân vào Nội các, chỉ sợ sẽ ngày càng cãi nhau nhiều hơn, nếu thế thì phải tính toán ngay từ đầu, khiến cho quân đội không có tiếng nói chung, còn tốt hơn so với việc ép bọn họ rời Nội các.
Nhưng mà, từ nay về sau khi mà hai vị đại thần quân đội vào Nội các, các vấn đề liên quan đến quân đội chỉ sợ sẽ nóng lên nhiều rồi.
- Tôi hiểu rồi tôi hiểu rồi Chu Học Trí đã hiểu đại khái ý tứ chân chính của Thừa tường, ông ta cũng không dám tranh cãi với Thừa tương nữa.- Thừa tướng mưu tính sâu xa, tại hạ khâm phục.
- Cũng chỉ là lợi dụng tình hình mà ứng phó thôi, làm sao gọi được là mưu tính sâu xa. Thừa tướng lắc lắc đầu.- Nói thật, tôi thân là Ung Quốc Công, cũng không sợ Nội các có thêm hai vị đại thần lục quân hải quân, làm như vậy cũng là vì những Thừa tường sau này thôi. Đúng rồi, ta muốn nói rõ cho các ngươi biết, kiềm chế hải quân lục quân đều là vì lợi ích quốc gia mà thôi, tuyệt đối không phải nhằm vào bản thân Kỷ Quốc Công, đợi đến khi Kỷ Quốc Công về kinh các ngươi quyết không được lạnh nhạt với gã!
- Thừa tướng cứ yên tâm, uy tín của Kỷ quốc công như thế, bậc anh hùng cái thế như vậy, chúng tôi kính trọng và khâm phục ngưỡng mộ còn không kịp, làm sao dám lạnh nhạt ông ấy!
Khổng Chương vội vàng tỏ thái độ.- Chúng tôi chỉ sợ Kỷ Quốc Công mang binh đánh giặc nhiều năm thành thói quen, lại áp dụng tác phong ra lệnh với chúng tôi!
- Kỷ Quốc Công cũng không phải loại người như vậy, con người này của gã không phải các ngươi không biết, chưa bao giờ so đo chuyện tư lợi cá nhân, chỉ có chút hơi lạnh lùng mà thôi, các ngươi cũng không cần lo lắng nhiều. Đầu tiên Thừa tướng giải thích một chút, sau đó thuận tiện đưa mắt liếc nhìn hai người bọn họ.- Nói như vậy, các ngươi không phản đối ý kiến của ta chứ?
- Toàn do Thừa tướng định đoạt. Hai người đồng thời trả lời, Chu Học Trí cũng không tiếp tục phản đối nữa. Thừa tướng đã nói đến mức này rồi, mặc kệ y có lý hay không, đều không cần tranh cãi nữa.
- Tốt lắm, chúng ta liền tiếp tục thảo luận vấn đề này. Thừa tướng lại uống một ngụm trà, sau đó lấy lại bình tĩnh.
- Đánh người Tây Ban Nha, kỳ thật giống với đánh người Nhật Bổn, đánh nhau chỉ là thủ đoạn bề ngoài, không phải mục đích, đánh xong là hòa đàm, không nhất thiết cần đánh đến chết với bọn họ. Cho nên, trước khi đánh nhau chúng ta phải nghĩ xem sẽ hòa đàm như thế nào. Việc này phải nhờ vào hai vị nữa, dù sao cho tới nay cũng chỉ có hai ông là có tiếp xúc với người Tây Ban Nha. Các ông hiện tại làm chuẩn bị đi, đến lúc đó phải đưa ra được phương thức đàm phán với người Tây Ban Nha.
Chu Học Trí trong lòng âm thầm kêu khổ, ông ta vốn phản đối đánh người Tây Ban Nha, kết quả bây giờ lại phải nhận trách nhiệm đến lúc đó còn phải chạy đi làm việc, đây chẳng phải là ép mua ép bán hay sao?
Do dự của ông ta tất nhiên bị Thừa tướng nhìn thấy.- Thương tướng, tôi biết rằng đòi hỏi này có chút làm khó ông, tuy nhiên xin ông lấy việc nước làm trọng, không nên đi tranh giành chút tức giận nhất thời.
- Tôi không dám vì việc riêng mà làm chậm trễ việc nước. Thừa tướng cứ yên tâm. Câu này quá nặng, Thương tướng cũng không dám nhận.
- Kỳ thật, Thương tướng cũng không cần lo lắng quá mức, lãnh thổ của người Tây Ban Nha ở xa vạn dặm, giao chiến với người Tây Ban Nha, cũng không mất nhiều công sức lắm, việc cần suy nghĩ là làm cách nào ép buộc bọn họ đáp ứng điều kiện của chúng ta mà thôi. Thương tướng gánh vác mậu dịch triều ta nhiều năm như vậy, đàm phán nhất định là rất quen thuộc. Người tài giỏi luôn có nhiều việc phải làm, việc này đương nhiên là do Thương tướng gánh vác. Thừa tướng vẫn mỉm cười.
- Tuy nhiên, thành sự tại trời, nếu đến lúc đó người Tây Ban Nha nhất định không chịu ngồi vào bàn đàm phán, bệ hạ và ta cũng sẽ không trách ông.
- Cảm ơn Thừa tướng Chu Học Trí cuối cùng cũng thở phào.- Hạ quan sẽ tận tâm tận lực làm việc ổn thỏa.
Sau khi Thương tướng tiếp nhận toàn bộ ý kiến của Thừa tướng, ba vị trọng thần nhất thời im lặng, đều tự mình tiêu hóa những thông tin mà mình vừa nhận được.
- Chuyện này cứ quyết định như thế, tuy nhiên vừa rồi nói chuyện cùng các người, ta đột nhiên phát hiện chúng ta vẫn còn một chỗ làm chưa ổn thỏa. Một lát sau, Thừa tướng đột nhiên trầm ngâm nói.
- Thừa tướng muốn chỉ cái gì? Khổng Chương có chút không rõ ràng cho lắm.
- Chúng ta cũng không phải hiểu quá rõ về tình hình các nước Tây Dương, quả thật giống như thầy bói xem voi, chỉ đành dựa vào hai bàn tay sờ mà phỏng đoán. Thừa tướng chầm chậm nói.
- Như vậy là không được, triều đình của ta về sau sẽ phải tiếp tục phát triển về hướng biển, buôn bán qua lại với các nước Tây Dương càng lúc càng lớn, nếu mà tiếp tục không nhìn, không biết gì, làm sao mà kiếm được lợi ích cho đất nước?
- Ý của Thừa tướng là Hai vị đại thần thoáng nhìn nhau.
- Các nước Tây Dương san sát lẫn nhau, nhưng hiện tại chúng ta chỉ có giao tiếp trực tiếp với một số ít nước, cho nên chúng ta chỉ đành dựa vào các tu sĩ cung cấp một ít thông tin vụn vặt để đối phó với người Hà Lan và người Tây Ban Nha, thiếu rất nhiều cơ hội lợi dụng. Thực ra nếu các nước đó san sát nhau, thì mâu thuẫn giữa các nước nhất định là rất lớn, triều ta lợi dụng đó mà triển khai chính sách tung hoành, qua đó kiếm lời, nếu lãng phí chẳng phải quá đáng tiếc sao? Triều Minh trước đây bế quan tỏa cảng, không hỏi việc bên ngoài, tự cho Đại Minh chính là thiên hạ, Tây Dương chỉ là một góc nhỏ, chúng ta không theo loại tư tưởng này.
Hợp tung liên hoành ở Tây Dương?
Do thật sự khiếp sợ, cho nên Khổng Chương và Chu Học Trí đều tỏ ra mờ mịt.
- Không biết không biết Thừa tướng rốt cuộc muốn hợp tung liên hoành như thế nào? Một hồi lâu sau, Khổng Chương mới hỏi.
- Hiện tại ta làm sao biết được? Đối với tình hình Tây Dương, ta cũng không rõ giống các ngươi. Nhưng bởi vì tất cả mọi người đều không rõ, cho nên mới cần tiến thêm một bước đi tìm hiểu, mà không phải giậm chân tại chỗ. Sắc mặt Thừa tướng càng ngày càng ngưng trọng.- Như vậy đi, bước thứ nhất, chúng ta phái một sứ đoàn đi Tây Dương, để bọn họ nhìn xem tình hình các nước Tây Dương bây giờ rốt cuộc như thế nào, lại xem xem có nước nào đang mâu thuẫn với người Tây Ban Nha, triều ta lợi dụng được không
- Phái sứ đoàn đi Tây Dương? Hai vị triều thần càng thêm kinh ngạc.
- Làm sao, cảm thấy kỳ lạ sao? Người Tây Dương đã đến cửa nhà chúng ta bao lâu rồi, kết quả chúng ta vẫn giậm chân tại chỗ, tự cho rằng một góc nho nhỏ này chính là thiên hạ, đến khi người ta đánh thẳng đến tận cửa, không riêng gì con dân hải ngoại bị tàn sát, người Tây Dương còn lên bờ, không chỉ chiếm Áo Môn, mà còn rình rập xung quanh. Tình hình này không tiếp tục kéo dài nữa, từ nay về sau Đại Hán nên mở to mắt ra, hiểu thêm về thế giới bên ngoài, không mãi co ro ở một góc.
- Lời của Thừa tướng rất có lý rất có đạo lý. Hai người tuy suy nghĩ khác nhau, nhưng vẫn đều gật đầu.
- Các ngươi từ hôm nay bắt đầu chuẩn bị đi. Khổng Chương, ngươi tổ chức một sứ đoàn trong ty Ngoại vụ, nhân dịp chúng ta chưa khai chiến với người Tây Ban Nha, trước tiên vượt biển lên đường tới Tây Dương, mang theo quốc thư đi từng nước xem xét thật kỹ Tây Dương, xem bọn họ tốt ở chỗ nào, chỗ nào còn chưa tốt, đừng cứ mãi đợi người ta tự chạy đến cửa. Thừa tướng bắt đầu ra lệnh.- Chọn vài người Tây Dương quy thuận chúng ta, để bọn họ dẫn người của chúng ta qua đó, phải là người thành thật tin cậy được. Mặt khác, bộ Thương mại cũng chọn vài người, đàm phán tốt việc buôn bán qua lại với các nước Tây Dương đó, có thêm vài nước thông thương với chúng ta, chúng ta liền có thêm vài phần tiền vốn để tung hoành ở Tây Dương.
- Việc này có phải là hưng sư động chúng, động tĩnh có quá lớn hay không? Khổng Chương hơi hơi do dự một chút. Trong đám thủ hạ của ông ta, có rất ít người thông thạo vấn đề các nước Tây Dương, nếu như phải tổ chức một sứ đoàn, vậy thì dưới tay ông ta cũng không còn mấy nhân tài, tiếp xúc với người Tây Dương sau này cũng sẽ phức tạp, khó khăn hơn nhiều.