- Thật sự là vất vả ngài rồi… Trên mặt Lưu Tĩnh nổi lên nét cười, sau đó nói ra lời thoái thác thương lượng xong của hai người mới rồi, đồng thời dùng tay chỉ Chu Phác một cái.- Vị này là quan viên tuần thị thương quán Trường Khi triều đình trong nước chúng tôi phái tới, Chu đại nhân. Thật sự quá khéo rồi, ông ta mới không tới bao lâu, ngài liền đã tới rồi…
- Tại hạ Kiền Bản Thực Thôn, là hậu duệ chi lưu của Đằng Nguyên Bắc gia, bái kiến đại nhân! Vừa nghe thấy giới thiệu của Lưu Tĩnh, Kiều Bản Thực Thôn giật mình, sau đó đột ngộy giãy dụa từ trên giường ngồi dậy.
Vừa gặp mặt đã báo ra danh gia và nguồn gốc, phong phạm này thoạt nhìn đúng là có chút giống với công khanh ở Đô Kinh kia, Chu Phác và Lưu Tĩnh âm thầm đối mắt nhìn nhau, trong lòng đều cảm thấy có chút buồn cười.
- Tại hạ Chu Phác, là một quan viên không quan trọng của bộ thương nghiệp Đại Hán mà thôi. Hân hạnh gặp sứ giả. Chu Phác nhịn cười, lấy ra một loại thái độ vô cùng ôn hòa nhìn đối phương.- Một đường này sứ giả tới đây sợ là vô cùng mệt mỏi rồi a, có phải trước hết ăn chút đồ hoặc là nghỉ ngơi chốc lát không?
- Đại nhân, sau khi tại hạ lĩnh mệnh, bởi vì sự tình trọng đại, cho nên trên dường không dám có nửa chút lơi lỏng, dọc theo đường đi quả thật vô cùng mệt nhọc, nhờ ơn đại nhân quan hoài. Kiều Bản Thực Thôn không hiểu danh từ như bộ thương nghiệp gì, thế nhưng từ thái độ của sứ giả Đại Hán đối với y hết mực cung kính để xem, y hẳn tuyệt đối không phải hạng người nhỏ khiêm tốn trong miệng gì.
Cũng chính là bởi vì như thế, gã bỏ hết lực chú ý của mình tới trên thân quan viên trẻ tuổi này.
- Thế nhưng hiện giờ đại sự trọng yếu, kính xin đại nhân mở rộng chính nghĩa cho triều đình nước tôi.
- Thư của Pháp hoàng quý quốc, ta đã đọc rồi, quả thật là giọng điệu cuốn hút, khiến người ta động dung. Chu Phác cố ý bản thân có vẻ cũng không có hứng thú với việc này.- Tuy nhiên… thỉnh cầu thiên tử nước ta xuất binh, đây quả thật có chút khó bề tưởng tượng, khiến cho chúng ta vô cùng khó xử.
- Kính xin đại nhân giúp đỡ triều đình tệ quốc! Kiều Bản Thực Thôn vừa nghe liền có chút nóng vội.- Nếu không phải ngương mộ Đại Hán, mong chờ Đại Hán mở rộng chính nghĩa, triều đình tệ quốc quả quyết sẽ không ra lần này. Thật sự là bởi vì lòng mộ phong hoa của Trung Nguyên, Pháp hoàng bệ hạ mới thỉnh cầu thiên ân…
- Đây cũng không phải là chuyện đơn giản như khuôn phò chính nghĩa… Chu Phác vẫn là có vẻ có chút khó xử.- Ngài cũng biết, như nay triều ta mới định thiên hạ, hiện giờ rất nhiều việc gác lại cần làm, thật sự không phải thời điểm tốt xuất binh với bên ngoài a.
- Kính xin thiên sứ thay lời chuyển đạt! Tại hạ có trọng trách đảm bảo mang phong thư này tới hoàng đế Đại Hán, tuyệt không phụ được nhờ vả. Kiều Bản Thực Thôn đột nhiên thõng xuống thắt lưng, quỳ ở trước mặt Chu Phác.- Tại hạ cũng biết, đại sự quân quốc cũng không phải trò đùa, là tuyệt đối không được dễ dàng vọng động, chỉ là muốn thỉnh cầu thiên tử suy xét một chút chuyện buồn của triều đình tệ quốc mà thôi. Nếu như thiên tử không bằng lòng xuất binh giúp đỡ, chúng tôi cũng tuyệt đối sẽ không có lời oán giận.
Kiên quyết thỉnh cầu như thế, cũng khiến cho hai người Chu Phác và Lưu Tĩnh đều nhất thời không kịp phản ứng.
Tiếp đó, vị sứ giả này lại lần nữa thẳng lưng lên, sau đó từ bên trong túi trên thân mình móc ra một túi vải đưa cho Chu Phác.- Đại nhân, đây là một chút tâm ý của chúng tôi, xin hãy nhận lấy đi.
Chu Phác cũng không có giơ tay đi nhận, y từ khe hở của túi vải nhìn thấy ánh sáng chói mắt bên trong, xem ra đều là miếng vàng nho nhỏ.
- Đây thật là sai khiến thế nào? Lại bị gã xem thành là đang vòi tiền, Chu Phác trong lòng cũng là dở khóc dở cười.- Vô công không nhận lộc, không cần như vậy.
- Đại nhân vất vả bôn ba, vừa phải vì tệ quốc chuyển trình thư tín, là chúng tôi làm phiền đại nhân, vậy cho ra một chút báo đền cũng là lý lẽ đương nhiên. Vẫn kính xin đại nhân không cần chối từ! Giọng nói của Kiều Bản Thực Thôn vẫn vô cùng thành khẩn, đưa thẳng một cái túi nhỏ này tới trước ngực của y.- Đại nhân, đây chỉ là báo đền hiện giờ cho ngài mà thôi. Nếu như thiên tử Đại Hán thật sự phát binh khuôn phò chính nghĩa vì tệ quốc, tệ quốc chắc chắn sẽ cảm kích rơi nước mắt với đại nhân và Đại Hán, tới lúc đó còn sẽ có báo đền gấp trăm lần.
Chu Phác nhìn Lưu Tĩnh bên cạnh, còn Lưu Tĩnh đầu tiên là gật đầu, sau đó đừng mở tầm mắt, ra vẻ mình đối với việc này tuyệt đối sẽ không can thiệp.
- Nếu như triều đình quý quốc nhiệt tình như vậy, ta đây cũng chỉ biết chối từ thì bất kính rồi. Chu Phác miễn cưỡng cười, sau đó thu túi nhỏ chứa đầy vàng này vào trong tay của mình.
Chu Phác và Lưu Tĩnh đều là người ở triều đình làm quan, Đại Hán đối với lương bổng quan viên đều định rất cao, theo lý mà nói là sẽ không có khốn khó về sinh sống gì. Thế nhưng nếu như ở trên quan trường, vậy chi tiêu cũng sẽ không ít, các loại nghênh đón tới lui đều cần, lại cộng thêm nghênh đón trong nha môn ty Ngoại vụ xưa nay thanh bần, cho nên Chu Phác làm quan ở ty Ngoại vụ mấy năm nay, cũng không có tích cóp được bao nhiêu tiền, cuộc sống trôi qua khá thắt chặt. Lại cộng thêm hiện giờ tới lui với các dị quốc bốn phương, càng thêm càng nhiều vàng bạc chống đỡ… Mà Lưu Tĩnh thì không giống, gã là sứ tiết trú ở Trường Khi, gánh vác riêng biệt tới lui thương nghiệp hai nước, lại là trời cao hoàng đế xa, khoản thu vào ngoài lương bổng mỗi năm vô cùng dày nặng.
Thừa dịp khoảng trống tiếp nhận túi tiền, Chu Phác ở trong khoảng khắc rất ngắn liền quan sát một chút thành phần những miếng vàng này, còn dùng tay âm thầm ước lượng một chút, mượn nhờ kinh nghiệm hải thương nhiều năm qua của y, y rất nhanh đã nhìn ra những vàng bạc này cũng không tinh khiết, trộn lẫn không ít tạp chất.
Trong sự việc trọng yếu như vậy, sứ giả triều đình Nhật Bổn khẳng định là sẽ không hành sự lung tung, dùng tạp kim tới làm hối lộ giao cho mình, chỉ đành nói rõ tình trạng kinh tế của bọn họ xác thật vô cùng quẫn bách, lấy không ra quá nhiều tiền tài.
Cuộc sống của những công khanh triều đình này, trải qua thật là thảm đạm… Y không kiềm nổi trong lòng cười thầm.
- Tạ ơn đại nhân! Kiều Bản Thực Thôn vui mừng quá đỗi, đột nhiên cúi đầu quỳ xuống.- Nếu như thật sự chờ tới thiên binh, triều đình tệ quốc tuyệt sẽ không quên đại ân của đại nhân.
Thư của Pháp hoàng đả động được thiên tử Đại Hán hay không, hiện giờ trong lòng ai cũng không tính toán được, tuy nhiên hiện giờ chỉ cần đủ khiến những người này truyền đạt phong thư này tới nói đó, ít nhiều tồn một phần hi vọng.
- Không sao, không sao, chỉ có điều tiện tay làm mà thôi… Chu Phác cười khoát tay.- Chỉ là, gần nhất kính xin ngươi lưu trong phòng đừng ra ngoài, không cần dễ dàng rời khỏi sứ quán nữa, để tránh lộ hành tích. Đợi cho trong nước có hồi âm, ta lại truyền đạt cho ngươi, tới lúc đó ngươi lại đi hồi phục cho triều đình quý quốc.
- Đại nhân, nếu như được, thật sự để cho tôi đi theo ngài cùng nhau đi tới Đại Hán không, để cho ta gặp mặt thiên tử Đại Hán hay không? Kiều Bản Thực Thôn đột nhiên hỏi.