- Chỗ tốt? Tôi vừa nói nhiều như vậy, cũng có thấy bao nhiêu chỗ tốt đâu? Xả được một trận, thái độ của Chu Học Trí cũng chậm lại một ít.- Khổng sở trưởng, ông là Ty trưởng của ty Ngoại vụ Nội các, không phải là dũng sĩ trong quân đội, việc gì cũng muốn dùng binh đao để giải quyết, vậy còn cần chúng ta làm gì? Đến khi đó mọi việc đều bị quân đội làm xong hết rồi, bộ Thương mại và ty Ngoại vụ vẫn còn ở nhà? Những việc khác không nói, mặc kệ là chúng ta giúp người Hà Lan như thế nào, đó cũng là phải trở mặt với người Tây Ban Nha, đến lúc đó người Tây Ban Nha không mang vàng bạc từ Châu Mỹ đến nữa, khi đó phải làm sao? Chẳng lẽ phái hải quân tiếp tục đưa quân qua đó, ngay cả châu Mỹ cũng muốn chiếm hay sao?
Lời này của Chu Học Trí có đầy đủ chứng cứ, hơn nữa dường như có ý khơi dậy tranh giành giữa văn và võ, lập tức làm cho Khổng Chương đuối lý. Quả thật, thân là quan viên trong Nội các, ông cũng biết đây là thời điểm mấu chốt của cải cách chế độ tiền tệ của triều đình, hằng năm đều cần nhập khẩu số lượng lớn vàng bạc, mà chỉ có Tây Ban Nha hiện đang đô hộ châu Mỹ, là nguồn thu vàng bạc lớn nhất của Đại Hán, hàng năm người Tây Ban Nha đều phải vận chuyển số lượng lớn vàng bạc từ châu Mỹ đến Lã Tống, sau đó giao dịch với Đại Hán, đổi thành từng thuyền từng thuyền tơ lụa và đồ sứ lại vận chuyển tới châu Âu để kiếm lời, tầm quan trọng của tuyến đường buôn bán này đối với Trung Quốc không cần nói cũng biết.
- Thương tướng, tôi cũng không dự định sẽ cùng người Tây Ban Nha đoạn tuyệt, cắt đứt con đường nhập khẩu vàng bạc Khổng Chương cũng không mềm mỏng không được.- Chỉ là giáo huấn người Tây Ban Nha một chút mà thôi, khiến bọn họ hiểu rằng con dân Đại Hán là không khi dễ được, ngoài ra ta cũng thuận tiện chiếm ưu thế nhiều hơn trên biển. Người Tây Ban Nha tham lam thành tính, lại cần thương phẩm của triều ta, cho dù nhất thời tức giận mà đoạn tuyệt buôn bán qua lại, cũng không trở mặt thành thù, bọn họ sẽ rất nhanh nhận thức được sự thật, sau đó giảng hòa với triều ta, mậu dịch sẽ trở lại như trước.
- Lời ông nói có căn cứ gì không? Không đợi Thương tướng Chu Học Trí có lời phản bác, Thừa tướng Vương Triệu Tĩnh đột nhiên lên tiếng.
Câu hỏi đột nhiên của Thừa tướng làm Khổng Chương giật mình, nhưng rất nhanh liền khôi phục bình tĩnh.- Bẩm Thừa tướng, lời của tôi tất nhiên là có căn cứ. Thừa tướng cũng biết, hiện giờ Tây Dương, các nước châu Âu san sát, đánh nhau liên tục, chiến sự một ngày không ngừng, giống như thời đại Xuân thu chiến quốc của Hoa Hạ nhiều năm trước.
- So sánh này cũng được, cũng có chỗ đúng.
Thừa tướng gật đầu tỏ vẻ đồng ý.
- Thừa tướng tất nhiên cũng biết, thời Xuân Thu chiến quốc, bang giao của các nước đều là không có lâu dài, hôm nay vì một ít đất đai và nhân khẩu mà đánh nhau đầu rơi máu chảy, giống như kẻ thù không đội trời chung, ngày mai sẽ lại bởi vì lợi ích chung mà đột nhiên lại thân thiện, giống như lúc trước chưa từng đánh nhau.
- Lời này thật không sai. Thừa tướng lại gật đầu tán thành.
Thời Xuân Thu Chiến Quốc, các nước đúng là hợp hợp tan tan, đánh nhau không dứt, chuyện ba nước Tề Tần Sở nhiều lần hòa bình và đánh nhau là quá bình thường, Thừa tướng đọc nhiều sách vở tất nhiên quá hiểu rõ việc này.- Ý của ông là, các nước châu Âu cũng giống như thời Xuân Thu Chiến Quốc, đánh nhau là chuyện đánh nhau, nhưng không ghi hận, cho dù chúng ta với bọn họ là kẻ thù, bọn họ cũng không thề sống thề chết đánh chúng ta, ngược lại dễ dàng đàm phán giảng hòa?
- Ý của tôi đúng là như vậy. Khổng Chương trả lời ngay.- Những kẻ Di địch này luôn bất nhất, trong mắt chỉ có lợi ích, bởi vậy chúng ta không được dùng đại nghĩa để đánh giá bọn họ, cứ nghĩ theo hướng độc ác là được. Hiện giờ Tây Ban Nha là một cường quốc ở châu Âu, nhưng xung quanh cũng có rất nhiều kẻ địch, những nước này hiện đang liên kết lại để đối phó với Tây Ban Nha, chiến hỏa liên miên, bọn họ làm gì có thời giờ mà đối phó chúng ta? Hơn nữa, chúng ta cần bạc trắng người Tây Ban Nha mang đến, người Tây Ban Nha lại càng cần thương phẩm của chúng ta, bọn họ sẽ không đấu với chúng ta đến cùng, chỉ cần chúng ta cho họ đường lùi, bọn họ sẽ xuống nấc thang. Cho nên theo quan điểm của ty Ngoại vụ chúng tôi, chúng ta hoàn toàn giúp được người Hà Lan đánh người Tây Ban Nha đến mức chỉ kéo dài hơi tàn, sau đó ép bọn họ đáp ứng điều kiện cầu hòa của chúng ta, sau đó lại buôn bán qua lại với bọn họ.
- Ông có chắc chắn không? Thừa tướng nhíu mày, nhìn Khổng Chương hỏi dò.
Hiển nhiên, nghe được kết quả lý tưởng như vậy, ông ta đã động lòng rồi.
- Nắm chắc mười phần thì là không lý nào rồi, nhưng sáu bảy phần thì chắc chắn có. Khổng Chương về mặt chắc chắn, dường như vô cùng tự tin với chủ ý của mình.- Chúng tôi đã nghiên cứu xem xét kỹ, chỉ cần chúng ta làm tốt, khiến người Tây Ban Nha không kéo dài được, như vậy bọn họ sẽ nén đau mà chặt tay, thừa nhận sự thật chúng ta đã tạo thành, dù sao châu Âu mới là nền tảng trụ cột chính của người Tây Ban Nha, bọn họ sẽ bảo vệ căn cơ, cũng sẽ không liều chết đánh nhau với ta.
- Kết quả Ty trưởng nói tất nhiên là tốt nhất, tuy nhiên, chẳng lẽ chúng ta nghĩ thế nào thì người Tây Ban Nha sẽ làm theo như thế sao? Nhìn thấy Thừa tướng có chút nghiêng về cách của Khổng Chương, Chu Học Trí không nhịn được phải chen vào.- Nếu chẳng may người Tây Ban Nha không làm như vậy, kế sách của chúng ta chẳng phải xôi hỏng bỏng không sao?
- Hiện tại không phải chúng ta đang muốn đánh Nhật Bổn sao? Chỉ cần chiếm được Nhật Bổn, cũng sẽ không cần người Tây Ban Nha, bọn họ cắt đứt buôn bán qua lại, chúng ta sẽ từ Nhật Bổn kiếm bù lại. Đây không phải là Khổng Chương trả lời, mà là Thừa tướng nói.
- Thừa tướng Chu Học Trí có chút giật mình.
Ông ta không phải ngạc nhiên là Thừa tướng không tiếp nhận ý kiến của mình, mà là Thừa tướng nói như vậy, có nghĩa là lúc trước trong đầu ông ta đã có hướng nghiêng về Khổng Chương, nếu vậy vừa rồi ông ta nói nhiều như vậy chẳng phải là trái ý Thừa tướng?
- Nhật Bổn có nhiều vàng bạc, chỉ cần chúng ta thần phục Nhật Bổn, thì đáp ứng đầy đủ vàng bạc của triều đình cần có, đơn giản chỉ cần cướp đoạt vơ vét trắng trợn một chút hay là nhẹ nhàng một chút mà thôi. Thừa tướng sắc mặt vô cùng bình tĩnh, hiển nhiên sau khi hai vị đại thần tranh luận đã đưa ra được chủ kiến.- Nếu người Tây Ban Nha biết điều, thì sẽ dễ làm, nếu không hiểu chuyện thì chúng ta cũng không ngại. Cho nên bọn họ là phải cầu cạnh chúng ta, chứ không phải là chúng ta phải cầu xin bọn họ.
- Nhưng nhưng Chu Học Trí còn muốn nói, nhưng bị Thừa tướng giơ tay ngắt lời.
- Lo lắng của Thương tướng cũng không phải là không đúng, việc quốc gia đại sự không phải là chỉ tranh giành tí chút mặt mũi, càng không được làm việc lỗ mãng. Nhưng cũng chỉ nghĩ đến lợi ích mà quên đi đại nghĩa. Vừa rồi ông nói mối thù của tiền triều không liên quan gì đến triều ta, lời này chúng ta chỉ nói được trong Nội các với nhau, nếu như truyền ra ngoài người dân sẽ đau lòng thế nào? Thượng Đảng Hầu, tôi cũng không phải là trách ông, ông cũng chỉ là làm việc vì nước, chỉ có điều điểm xuất phát không giống nhau. Thừa tướng lại khoát tay áo, ra hiệu cho Chu Học Trí không cần biện minh cho mình.- Nhưng ông là Thương tướng, tôi là Thừa tướng, chúng ta không xem xét vấn đề hoàn toàn trên lợi ích kinh tế, ít nhất không để cho người trong thiên hạ thấy là chúng ta làm như vậy. Tình hình hiện nay của nước ta, ông cũng biết, Đại Minh diệt vong, Đại Hán thế chỗ cai trị thiên hạ, nhưng bây giờ mới được vài năm, lòng người vẫn còn chưa hoàn toàn thích ứng, bọn họ vẫn cảm thấy hoàng thượng và Nội các chẳng làm được việc gì. Ông thử suy nghĩ một chút, nếu chúng ta dùng khẩu hiệu báo thù cho con dân Đại Hán đi đánh người Tây Ban Nha, sẽ khích lệ dân tâm bao nhiêu? Khi đó mọi người sẽ cảm thấy, triều đình Đại Hán đúng là triều đình suy nghĩ cho muôn dân trăm họ.
Lời này vừa ra liền khiến hai vị triều thần đồng thời biến sắc. Hội nghị bí mật của Nội các, từ trước đến nay cũng không kiêng kị gì, tuy nhiên dám công khai nói khuyết điểm của triều đình Đại Hán, chỉ sợ cũng chỉ có Thừa tướng dám nói.
Tuy nhiên ý của của Thừa tương? Chẳng phải là triều đình mới lập, ông ta muốn dùng khẩu hiệu báo thù cho con dân Đại Hán chiến tranh với Tây Ban Nha, để tăng thêm dân tâm cho triều đình. Nói cách khác, chủ ý của ông ta còn cấp tiến hơn cả Khổng Chương, là muốn thẳng thừng tham gia vào chiến sự của người Tây Ban Nha.
- Lời Thừa tướng nói quá đúng. Triều đình chúng ta là công cụ của quốc gia, mọi chuyện đều không xuất phát từ lợi ích kinh tế, buôn bán tất nhiên quan trọng, nhưng nếu chỉ tính đến lợi ích kinh tế, chúng ta đi làm phú ông còn hơn.
Khổng Chương lập tức phụ họa lời Thừa tướng, bộ dạng rất là cao hứng.
Biểu hiện này của ông ta tất nhiên làm cho Chu Học Trí có chút bất mãn, tuy nhiên Thừa tướng lên tiếng, trọng lượng tất nhiên là không giống với Khổng Chương, ông ta không lẽ công khai phản đối.
- Triều đình của ta hiện giờ đang bận chuẩn bị cho chiến tranh với Nhật Bổn, chỉ sợ là khó rảnh tay? Ông ta khéo léo thể hiện phản đối của mình, thuận tiện cho mình đường lui.
- Không sao, Nhật Bổn không có biên giới trên biển, không có Hải quân, đối phó với đám đồng nát sắt vụn này không cần điều động đến hải quân, chỉ cần hải quân vận chuyển Lục quân đến đất liền Nhật Bổn, đa số chiến hạm lại điều đi làm nhiệm vụ rồi. Thừa tướng lắc lắc đầu.- Hơn nữa, người Hà Lan hiện tại chỉ là liên lạc với chúng ta mà thôi, cũng không phải bảo chúng ta lập tức xuất chiến, vẫn có thời giờ để chuẩn bị.
Nói cách khác, đánh xong Nhật Bổn, liền lập tức động thủ với người Tây Ban Nha sao?
- Việc này có phải là có chút vội vàng? Chiến tranh khắp nơi, trong nước cũng cần nghỉ ngơi
- Chiến tranh tất nhiên là có được có mất, nếu như dồn toàn bộ sức nước chinh phạt khắp nơi, tất nhiên là mất. Nhưng nếu mỗi lần đều là tự lượng sức mình, chỉ là phái lực lượng hợp lý thích hợp, thì cũng cân bằng, thậm chí kiếm được bồi thường. Thương tướng là làm việc buôn bán, tất nhiên cũng biết, làm ăn mà biết lỗ vốn thì thà không làm còn hơn, nhưng mà biết là kiếm được thì phải tranh thủ làm càng sớm càng tốt chứ? Thừa tướng hiếm hoi trêu đùa Thương tướng, hiển nhiên tâm trạng rất tốt.
- Đánh Nhật Bổn là buôn bán kiếm lời, chỉ cần đào được vàng bạc của họ, như vậy chút tiền phí tổn chiến tranh đều không là gì. Đánh Tây Ban Nha nếu như làm tốt cũng kiếm được, tôi cũng nghe nói, người Tây Ban Nha cất giữ rất nhiều vàng bạc ở Lã Tống, còn có rất nhiều đồn điền, đây đều là của cải, đại khái thỏa mãn được đòi hỏi cần thiết của triều đình.
Tiếp đó, nụ cười trên mặt ông ta càng dày, càng nói bao hàm nhiều ý nghĩa khác.- Hơn nữa, đánh Nhật Bổn, diễn viên chính là lục quân, đánh xong rồi thì cũng nên cho hải quân lên sàn diễn chứ.
Chu Học Trí và Khổng Chương ngơ ngác nhìn nhau, lập tức liền im lặng. Bọn họ đều cảm thấy, lời này của Thừa tướng có chút thâm ý, hơn nữa liên lụy đến vấn đề nhạy cảm giữa quan văn và quan võ.
Thừa tướng thong dong điềm tĩnh nhấp một ngụm trà, sau đó thở nhẹ.- Chỉ sợ các ông còn không biết, mấy hôm trước tôi yết kiến bệ hạ, bệ hạ nói cho tôi biết, ngài quyết định về sau đại tướng của lục hải quân sẽ trở thành người của Nội các.