Nhưng rất nhanh y không cười nổi, bởi vì y phát hiện ra một sự việc càng thêm kỳ quái.
Ở phía sau ghế chủ tọa của đại sảnh, người ngồi xổm không phải là Thừa hành Trường Khi Trúc Trung Trọng Nghĩa, mà là một người trông già hơn một chút. Y búi tóc theo kiểu võ sĩ thường để, đội chiếc mũ mà võ sĩ lớn tuổi hay đội, trên mặt đã có không ít nếp nhăn, vẻ mặt hết sức nghiêm túc.
Còn Thừa hành Trường Khi Trúc Trung Trọng Nghĩa, thì lại ngồi bên tay phải của lão, trong vẻ mặt bình tĩnh lộ ra một chút kỳ quái.
Là người trong dịch sở sắp xếp sai rồi sao?
Không, không có khả năng lớn. Người Nhật Bổn vô cùng chú trọng trật tự cấp bậc, thậm chì còn để ý khác biệt về tôn ti cao thấp hơn cả người Trung Quốc, trong yến hội như thế này, không xuất hiện sai sót như thế này được.
Xuất hiện tình trạng này, chỉ có một khả năng, đó chính là địa vị của lão nhân kia còn cao hơn cả Trúc Trung Trọng Nghĩa.
Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?
Y vốn dĩ đã chuẩn bị tâm lý bị chất vấn trước mặt mọi người, nhưng kết quả lại thật bất ngờ. Tình thế nảy sinh lại hoàn toàn khác so với tưởng tượng của y.
- Mọi người đã đến đông đủ chưa?
Lúc Lưu Tĩnh còn đang nghi hoặc, lão nhân nọ đột nhiên hỏi người tùy tùng bên cạnh. Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, lão cầm chiếc quạt xếp trên án, nhẹ nhàng gõ mấy cái lên án.
Tiếng động nhỏ này vang lên, đại sảnh vốn dĩ ồn ào nhanh chóng yên tĩnh trở lại. Mọi người đang xì xào bàn tán đều ngừng nói, ánh mắt đổ dồn về phía lão. Mọi người đều không phải kẻ ngu dốt, đến bây giờ nhất định đã nhìn ra lão tuyệt đối là người có địa vị cực cao trong Mạc Phủ, vì vậy không ai dám lỗ mãng trước mặt lão.
Nhìn thấy mình lần đầu thăm dò đã thu được hiệu quả hài lòng như thế, lão nhân cũng có chút vừa ý, gật gật đầu.
- Chào các vị. Đột nhiên gọi các vị đến dự yến nơi đây, chắc hẳn đã mang đến cho các vị không ít phiền phức. Ta hết sức cảm kích các vị đã thu xếp trong lúc trăm công nghìn việc để đến đây.
Giọng nói của lão lãnh đạm mà trầm ổn, vừa nghe đã biết là tiếng nói của một người có địa vị cao.
- Bỉ nhân Nội Đằng Trung Trọng (Naito Tadashige), hiện hổ thẹn giữ chức Lão Trung Mạc Phủ, gần đây có yếu vụ trong người nên đến Trường Khi. Nếu đã đến Trường Khi, thì lại muốn cùng chư vị gặp mặt cũng là để ứng với chữ Nghĩa trong tên, kính mong chư vị hiểu cho
Nếu lão đã là Lão Trung Mạc Phủ, một trong những người có quyền lực tối cao của Mạc Phủ, vậy thì đương nhiên không ai dám không hiểu cho rồi.
Lưu Tĩnh lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ. Hóa ra hôm nay khác thường như vậy là vì nguyên nhân này. Y cười thầm mình quả là có lòng nghi ngờ sinh quỷ ám.
Chưa đợi người khác kịp phản ứng, Nội Đằng Trung Trọng liền cầm lấy chén rượu đã được người bên cạnh rót đầy, sau đó đưa một vòng, rồi uống một ngụm, kế đó đặt xuống án thật mạnh mấy cái.
- Hổ thẹn trong lòng, trước cạn vì kính.
Có lão làm mẫu, những người khác cũng đều cầm chén rượu lên mời rượu. Sau một hồi lâu, tất cả mọi người đều thả lỏng không ít mà không hề hay biết. Tình cảnh vốn dĩ có chút căng thẳng ban đầu cũng trở nên hòa hoãn.
- Lúc ta còn trẻ đã từng đến Trường Khi. Lúc bấy giờ nơi này vẫn còn rất nhỏ bé, người ở cũng không nhiều.
Sau khi lại uống một chén rượu, Nội Đằng Trung Trọng lòng đầy cảm thán thở dài.
- Nhưng hôm nay lúc đến nơi này, ta lại không dám tin vào mắt mình. Khoảng thời gian ba mươi năm, nơi này đã xảy ra thay đổi nghiêng trời lệch đất, trở thành một cảng biển phồn hoa. Thương nhân các nước đều tràn ngập, chợ búa phồn hoa. Cảnh tượng thái bình như vậy, thật là khiến cho những lão nhân trải qua thời đại Chiến Quốc như ta xúc động vạn phần Nếu phồn hoa của nơi này tiếp tục kéo dài, thì ta không còn tiếc nuối gì nữa.
Sau đó, lão lại cầm chén rượu được người hầu rót đầy, lần nữa mời các quan viên một ly.
- Trường Khi có ngày hôm nay, chư vị thật sự không lẽ nào không có công lao. Nếu như không có nỗ lực của các quan viên và thương nhân, ta nghĩ Trường Khi tuyệt đối không tự động biến thành như thế này được. Chư vị, vì Trường Khi hôm nay, vì thiên hạ thái bình, lại cạn một chén!
- Cạn ly!
Những người khác, bao gồm cả Lưu Tĩnh luôn muốn phá hủy thái bình này, cũng cầm chén rượu lên, lớn tiếng phụ họa theo vị Lão Trung đại nhân này.
Sau khi uống mấy chén rượu, trên mặt Nội Đằng Trung Trọng đã có chút đỏ, nhưng ánh mắt vẫn điềm đạm như lúc nãy.
- Hiện giờ Trường Khi đã trở thành vùng đất quan trọng mà Mạc Phủ nước ta thu lợi, cũng là cửa sổ tiếp nhận hàng hóa cao cấp của các nước. Địa vị trong lòng Mạc Phủ đã không thay thế được. Cho dù là chính Tướng quân đại nhân, cũng thường hỏi về tình hình ở Trường Khi, sợ nơi này xảy ra một chút vấn đề nào đó. Khó có dịp hôm nay có cơ hội đến đây. Các vị, xưa nay việc buôn bán có phải bị ảnh hưởng và cản trở không đáng có hay không? Nếu như có, hiện tại mượn cơ hội này nói với ta. Tuy rằng ta đã già, nhưng trong Mạc Phủ xem như vẫn có chút quyền lực nói chuyện
Sau khi nghe nói như vậy, mọi người không đặt chén rượu xuống không được, ngơ ngác nhìn nhau, cũng không ai mượn cơ hội này mà đưa ra ý kiến với vị Lão Trung này.
Không nghi ngờ, bởi vì chính sách mậu dịch của Mạc Phủ và chính sách bế quan tỏa cảng, việc buôn bán của những thương nhân này đều bị hạn chế ở những mức độ khác nhau. Cho dù là thương nhân Đại Hán được chế độ rộng rãi nhất, cũng luôn thầm phê bình cách làm của Mạc Phủ. Nhưng có ai dám lớn tiếng chửi bới chính sách của Mạc Phủ trước mặt Lão trung chứ Mạc Phủ? Nói không chừng sau này cũng bị cho là phản đối Mạc Phủ.
Về phần những quan viên bên cạnh, càng không dám nói chuyện. Bọn họ làm sao dám nói bậy.
Mắt thấy đại sảnh nhất thời im lặng, Nội Đằng Trung Trọng cũng không lưu tâm, mà đảo mắt, nhìn về phía Thừa hành Trường Khi Trúc Trung Trọng Nghĩa.
- Thừa hành, ngươi là quan viên cao nhất ở nơi này, hẳn là ngươi có quyền lên tiếng. Ngươi nói xem, có vấn đề nào như vậy hay không?
Trúc Trung Trọng Nghĩa vẻ mặt vốn có chút không tự nhiên, thì giờ đây sắc mặt càng trở nên khó coi hơn. Y do dự một hồi, dường như đang lựa chọn một con đường, một lúc sau mới lắp bắp trả lời.
- Bẩm đại nhân, nếu nói về vấn đều thì lại không có. Dù sao thì thuyền buôn qua lại Trường Khi hàng năm nhiều vô số kể, khó trông coi hay lưu tâm đến. Có một người không nhận được chiếu cố đáng phải có, đương nhiên trong lòng sẽ không thoải mái lắm. Tuy nhiên, tuy rằng thường xuyên có một chút vấn đề nhỏ, nhưng các quan viên Trường Khi đều tận trung với chức trách. Cũng chính là nhờ nỗ lực của họ, ngạch mậu dịch của Trường Khi hiện tại mới phát triển từng ngày. Tiểu nhân nghĩ, nếu như đạt được thành tích như vậy, cho dù là trong đó có một vài vấn đề nhỏ, cũng là khuyết không lấp được ưu, không cần phải truy đến cùng.
Lời này của gã là vắt hết óc mới nói ra được, rất uyển chuyển khéo léo. Nếu kể ra thành tích và công lao của những người này, kể công của mình và thủ hạ, cũng không nói quá đáng, thừa nhận có vài vấn đề nhỏ. Như vậy thì cho dù sau đó bị Lão Trung đại nhân phản bác cũng có con đường lui để sống.
- Chỉ là có một vài vấn đề nhỏ sao? Vậy là không việc gì.
Nội Đằng Trung Trọng không truy đến cùng, mà trông như đã tiếp nhận lời nói của gã, nhẹ nhàng gật đầu nói.
- Tướng quân đại nhân cũng không phải là người quá nghiêm khắc. Chỉ cần chư vị suy nghĩ cho Trường Khi và Nhật Bổn là được. Nếu chỉ có một chút chuyện nhỏ, thì chắc hẳn Thừa hành đã xử lý rất tốt rồi, không cần ta làm loạn thêm
- Đại nhân sao lại nói vậy. Đại nhân đích thân đến Trường Khi, là vinh hạnh lớn lao của bọn tiểu nhân. Có chỉ đạo của đại nhân, bọn tiểu nhân sẽ làm tốt hơn.
Mắt thấy mình lại ứng phó như vậy với Lão Trung đại nhân, trong lòng cũng thầm khen may mắn. Gã một mặt miệng nịnh hót vị Lão trung này, một mặt lại cầm chén rượu lên.
- Chúc đại nhân vạn sự như ý!
Thấy trưởng quan làm như vậy, những quan viên khác của Trường Khi cũng đều cầm chén rượu lên, một mình kính rượu với Nội Đằng Trung Trọng. Mà vị lão nhân này cũng không làm quá đáng, cầm chén rượu uống một hơi cạn sạch, xem ra vô cùng hài lòng, cũng không phải làm bộ làm tịch.
Tuy nhiên Lưu Tĩnh lại cảm thấy có chút kỳ quái trong lòng. Y cảm thấy vị Lão Trung Mạc Phủ này giống như trong lời nói có thâm ý, nhưng vì là chuyện không liên quan đến y, nên y cũng không nói một lời nào, cứ như vậy cùng uống rượu với quan viên Mạc Phủ, thầm nghĩ khi nào yến hội sẽ chấm dứt.
Cứ như vậy, giữa yến hội linh đình, Lão Trung Nội Đằng Trung Trọng cũng mượn dịp này mà làm quen với các đại biểu thương nghiệp ở Trường Khi.
- Chư vị đều là thương nhân quan trọng của các nước, cũng là người mà sở Ngoại thương của nước ta dựa vào, về sau mong hãy tiếp tục giữ vững chức trách. Ngoài ra, ta cũng biết chư vị đều có rất nhiều lời phê bình đối với Mạc Phủ ở trong lòng, nhưng Mạc Phủ có rất nhiều chuyện cũng là bất đắc dĩ mà thôi.
Khi yến hội đã đến gần nửa đêm, Nội Đằng Trung Trọng trông có vẻ cũng ngà ngà say rồi, ngay cả nói chuyện cũng không tròn vành rõ chữ như ban nãy, nhưng xem ra ý thức vẫn xem như tỉnh táo.
- Hôm này ta thiết yến chiêu đãi mọi người, chính là vì nói cho chư vị rằng, Mạc Phủ tuyệt đối không có thái độ bài xích buôn bán với ngoại quốc. Chỉ cần chư vị không truyền giáo hoặc mang theo mục đích khác, quốc gia của ta tuyệt đối hoan nghênh.
Sau đó, dường như là nghĩ đến chuyện gì đó, lão lại bổ sung một câu.
- Đúng rồi, còn có một việc, cũng rất quan trọng. Để trông coi buôn bán càng thêm hiệu quả, Mạc Phủ gần đây định thay đổi một dạng chu ấn. Những chu ấn trước đây sau một tháng sẽ trở thành vô dụng. Cho nên, kính mong chư vị sau khi trở về thì vài ngày sau hãy phái người đến lấy, sau đó thông báo với trong nước một tiếng.
Lão vừa nói ra, tất cả mọi người đều kinh ngạc, không ai nói nên lời.
Hình dạng chu ấn là do Mạc Phủ cho phép, do Mạc Phủ đích thân phát ra. Chỉ có thuyền buôn mang chu ấn mới được cập cảng buôn bán ở Nhật Bổn. Dựa vào phương thức này Mạc Phủ cũng lũng đoạn được ngoại thương trong tay mình. Nhưng suy nghĩ sẽ thấy, vật này đối với những thương nhân Nhật Bổn mà nói rốt cuộc quan trọng cỡ nào.
Nhưng Mạc Phủ lại trước tiên thông báo đổi mới, điều này thật sự khiến cho mọi người cảm thấy trở tay không kịp.
Tiếng xì xào bàn tán bỗng chốc ngập tràn toàn bộ đại sảnh, bao gồm cả những quan viên của Mạc Phủ ở Trường Khi. Mọi người đều không hiểu vì sao phải làm như vậy.
- Dám hỏi dám hỏi đại nhân, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì?
Ngay cả Thừa hành Trúc Trung Trọng Nghĩa cũng không biết rõ ràng cho lắm, liền hỏi vị Lão Trung này.
Ban đầu gã cho rằng mình đã lấy được niềm vui của Nội Đằng công, vì vậy từ đầu đến cuối đều nịnh hót lão uống không ít rượu. Không ngờ đến lúc này, lại đột nhiên nghe được tin tức như vậy từ đối phương.
Ngoài bất ngờ, trong lòng gã càng thêm hoảng sợ. Thân là Thừa hành Trường Khi, gã vốn dĩ là người gánh vác mọi chuyện. Kết quả Mạc Phủ đưa ra quyết định như vậy, trước đó không thông tri cho gã, thậm chí sau khi đã quyết định vẫn không thông tri cho gã, chỉ hôm nay mới cho gã cùng biết với đám thương nhân này. Hàm ý trong chuyện này, khiến người ta không rét mà run.
Vốn dĩ gã đã có chút say rồi, nhưng lúc này toàn thân bắt đầu toát mồ hôi lạnh, còn hơi run run. Mặc dù hỏi chuyện này trước mặt thuộc hạ sẽ khiến mình rất mất mặt, nhưng gã vẫn không kìm nổi mà hỏi.
- Chẳng lẽ ta nói còn chưa rõ ràng hay sao?
Nội Đằng Trung Trọng vẫn mang cái nụ cười lãnh đạm trên miệng, bình tĩnh đánh gía Trúc Trung Trọng Nghĩa.
- Mạc Phủ chuẩn bị đổi hình dạng của chu ấn, hơn nữa trong một tháng sẽ làm xong.
- Vì sao vì sao phải làm đột ngột như vậy?
Trúc Trung Trọng Nghĩa có chút rụt rè hỏi.
- Bọn tiểu nhân trước đó chưa nhận được tin tức, cũng chưa có chuẩn bị nào Thế này, e là sẽ gây ra rối loạn trong thương nhân
- Chính là để khỏi bị rối loạn, nên ta mới triệu tập những thương nhân này đến.
Nội Đằng Trung Trọng vẫn mỉm cười như cũ, nhưng lại khiến người ta không nhìn ra được là lão đang cười.
- Tuy rằng thời giờ gấp gáp, nhất định sẽ gây phiền phức cho bọn họ, nhưng từ một phương diện khác mà nói, cũng xem như là một chuyện tốt. Ít nhất, lúc gấp gáp sẽ ít có người động tay động chân, có phải không?
Trúc Trung Trọng Nghĩa chợt mở to hai mắt, sau đó đột nhiên cúi đầu.
- Đại nhân đại nhân nói cũng có lý. Đại nhân mưu tính sâu xa, chắc hẳn trong đó có thâm ý. Tiểu nhân gấp gáp không lĩnh hội được, quả thật là do tiểu nhân ngu dốt Xin đại nhân thứ tội. Bảo đảm các thương nhân ổn định thay đổi án trạng là trách nhiệm của bọn tiểu nhân. Sau này bọn tiểu nhân nhất định sẽ dốc toàn lực bảo đảm việc được thuận lợi Kính mong đại nhân yên tâm!
Nhưng mà, Nội Đằng Trung Trọng lại không trả lời, chỉ nhìn chằm chằm vào Trúc Trung Trọng Nghĩa. Ánh mắt của lão rất kỳ quái, hơn nữa nụ cười cũng đã biến mất, ngược lại giống như có chút tức giận.
Bị lão nhìn chằm chằm như vậy, Trúc Trung Trọng Nghĩa chỉ cảm thấy trong lòng có chút sợ hãi, nhưng lại không dám biểu lộ, đành phải cúi đầu ngồi xổm trên chiếu, giống như học sinh đang bị giáo huấn.
Những người khác cũng cảm thấy tình hình có chút không đúng, lúc này càng không dám nói nữa. Tất cả mọi người đều ngơ ngác ngồi trên chiếu, chăm chú nhìn mọi chuyện diễn ra ở ngôi vị chủ tọa.
Sau một hồi lâu im lặng, Nội Đằng Trung Trọng lạnh lùng hỏi Trúc Trung Trọng Nghĩa.
- Ngươi chỉ muốn nói với ta những lời này thôi sao?
Sau đó lão gia tăng giọng nói, quát to một tiếng.
- Trúc Trung?
Lão không còn xưng hô quan vị nữa, thậm chí còn không gọi tên, mà dùng thẳng họ để gọi, thấy được thái độ ác liệt hơn vài phần. Sau khi nghe thấy lão hét to như vậy, Lưu Tĩnh từ đầu đến cuối đều im lặng cuối cùng đã khẳng định, xem ra vị Thừa hành Trường Khi này không bảo vệ được rồi. Y chăm chú tất cả mọi chuyện bên này, muốn thu hoạch tình báo càng có liên quan đến Mạc Phủ.
- Đại nhân?
Trúc Trung Trọng Nghĩa nâng tầm mắt lên, cẩn thận nhìn Lão Trung.
- Đừng giả ngu với ta nữa!
Nội Đằng Trung Trọng lại hét to một tiếng.
- Tại sao Mạc Phủ phải giấu ngươi chuyện thay đổi chu ấn, vì sao hôm nay mới nói cho ngươi biết, chẳng lẽ ngươi thật sự không biết nguyên nhân sao?
Tiếng hét to vang lên, Trúc Trung Trọng Nghĩa ngã phịch ra sau một cái, sau đó lăn ra đất. Án trước mặt gã cũng vì vậy mà bị lật đổ, bình rượu chén rượu trên án đều rơi xuống đất, phát ra những tiếng loảng xoảng. Nhưng mà không có ai đến thu dọn, thậm chí cũng không ai lên tiếng. Giống như trừ hai người bọn họ ra, những người khác đều trở thành tượng đất cả.
- Đại nhân
Trúc Trung Trọng Nghĩa muốn nói gì đó, nhưng hoảng sợ vô cùng không nói ra được lời nào, rượu trong dạ dày từ miệng trào lên, khiến gã ho rất dữ dội, trông chật vật vô cùng.
- Ngươi có thật sự cảm thấy những chuyện ngươi làm mãi mãi sẽ không bị tiết lộ sao, Trúc Trung?
Nhìn thấy bộ dạng này của gã, Nội Đằng Trung Trọng chẳng những không thương hại, ngược lại còn nở nụ cười lạnh.
- Nếu không phải từ đầu đến cuối ngươi lén phát chu ấn cho đám thương nhân kia, chúng ta hà tất phải phí công tốn sức đột ngột đổi mới toàn bộ như vậy? Ngươi ngươi có biết ngươi phạm vào tội bao lớn không?
- Tiểu nhân tiểu nhân
Trúc Trung Trọng Nghĩa trông có vẻ muốn biện giải, nhưng vì ho khan, nên lời nói cũng đứt quảng.
- Tiểu nhân tuyệt đối không có không có làm những chuyện này. Đại nhân! Tiểu nhân thân làm Mạc thần, tuyệt đối sẽ không bỏ ngoài tai những mệnh lệnh của Tướng quân đại nhân, càng không lén phát ấn. Phải chăng là phía dưới có người mạo xưng danh nghĩa của tiểu nhân. Tiểu nhân tiểu nhân nhất định sẽ điều tra rõ!
- Chuyện đến nước này ngươi còn muốn giải vây cho mình sao?
Nội Đằng Trung Trọng cười càng thêm thâm hiểm, hiển nhiên đã giận đến cực điểm.
- Nếu không phải chúng ta đã điều tra rõ ràng, làm sao mà không nhìn mặt mũi của ngươi!
Sau đó, lão nhảy dựng lên, vò mấy tấm giấy bày trên án, ném về phía Trúc Trung Trọng Nghĩa.
Cục giấy va vào người Trúc Trung Trọng Nghĩa, sau đó rơi xuống đất. Trước công chúng việc này quả thật là một sỉ nhúc khiến người ta khó chịu đựng nổi. Tuy nhiên Trúc Trung Trọng Nghĩa cũng không quan tâm nhiều như vậy. Gã sột soạt đưa tay ra, cầm mảnh giấy lên, sau đó mở ra.
Sau khi nhìn thấy rõ ràng rốt cuộc mảnh giấy này là gì, sắc mặt Trúc Trung Trọng Nghĩa lập tức trắng bệch, lại lần nữa ngã xuống đất.
- Còn lời gì để nói không?
Nội Đằng Trung Trọng lạnh lùng hỏi.
- Đây là chứng cứ ngươi lén chế tác buôn bán chu ấn!
Không sai, là hình dạng của chu ấn mà Trúc Trung Trọng Nghĩa lén phát ra.
Trúc Trung Trọng Nghĩa háo tài, vất vả lắm mới lăn lộn lên đến chức vị Thừa hành Trường Khi, đương nhiên là muốn mượn đó phát tài một chút. Tuy rằng Thừa hành Trường Khi đã là chức vị có bổng lộc cao nhất Mạc Phủ rồi, hơn nữa mượn chức quyền còn thu thêm khoản lớn. Nhưng y vẫn thấy không đủ, y còn lén chế tác chu ấn Mạc Phủ bán cho thương nhân ngoại quốc, kiếm lời từ đó.
Vốn dĩ gã là quan viên cao nhất gánh vác Trường Khi, hình dạng chu ấn thêm vào này chỉ cần gã tán thành thì là hữu hiệu, tuyệt đối không ai nhìn ra đầu mối. Vì vậy mãi đến sau cùng gã vẫn có chút thầm nhủ may mắn. Gã không ngờ rằng, chu ấn phát ra hải ngoại lại rơi vào trong tay Mạc Phủ, hiện tại đã trở thành chứng cứ trị tội mình.
- Đại nhân
Gã dốc chút can đảm, còn muốn biện giải cho mình một phen.