Cảm nhận được ánh nhìn của mọi người, Tỉnh Y Trực Hiếu vẫn bất động thanh sắc, trầm nét mặc không biết đang nghĩ gì.
- Liễu Sinh hiện giờ đang đàm phán với triều thần Trung Quốc ở trong kinh thành Đại Hán à? Để y đi cầu kiến triều thần cao hơn chút được không? Từ báo cáo y gửi về xem thấy, hiện giờ triều đình Trung Quốc chẳng qua chỉ cử mấy quan nhỏ để đàm phán với y mà thôi, chứ không lộ vẻ cấp bách bao nhiêu.
-... Được, quả thực nên nói rõ với y, tốt nhất là nói cho bọn họ một chút tình hình.
Tửu Tỉnh Trung Thế hơi chần chừ một chút, sau đó lập tức gật đầu đồng ý.- Nếu được, tốt nhất để y cầu kiến một chút bản thân đại thần Nội các gánh vác thương nghiệp của Đại hán, nếu gặp được đại thần, rất nhiều việc đều sẽ dễ dàng hơn rất nhiều.
Hai người bon họ bề ngoài thì đang nói để cho Liễu Sinh đi cầu kiến quan viên cao cấp, thật sự ra lại đã bày tỏ thái độ của từng người. Tỉnh Y Trực Hiếu nói Đại Hán không hề gấp gáp, ngầm ý ủng hộ tiến thêm một bước hạn chế tầm vóc buôn bán, ngăn chặn xu thế thất thoát kim loại, còn Tửu Tỉnh Trung Thế lại mơ hồ tỏ ra tốt nhất vẫn là đàm phán một chút, thử xem ý tứ của triều đình Đại Hán thế nào.
Những người này đều là quan viên cao cấp nhất của Mạc Phủ, nhưng ai cũng đều có bối cảnh riêng, bề ngoài với nhau là hòa khí, thật sự ra lại đấu tranh ngấm ngầm không ít chút nào, để tránh một người chịu trách nhiệm, những người này đều vô cùng tôn trọng “phúc công”, ai cũng không chịu nói thẳng vào vấn đề mà là dùng ám chỉ không rõ ràng để thể hiện quan điểm của mình.
- Qủa thực vẫn là tiến một bước đàm phán thì thỏa đáng hơn. Vừa thấy có người tỏ thái độ, hơn nữa lập trường khác nhau, bản thân gánh vác việc buôn bán giữa hai nước Nội Đằng Trung Trọng cũng dám thể hiện quan điểm của mình.- Đại Hán hiện giờ quốc gia hưng thịnh, thực lực hùng hậu, nếu không cẩn thận chọc giận triều đình Đại Hán, đối với nước ta mà nói cũng không phải việc gì tốt.
Hai Lão Trung cùng tỏ thái độ, trạng thái lập tức liền hướng về thủ đoạn hòa hoãn. Những Lão Trung khác lại không lên tiếng, giống như vẫn đang trầm mặc vậy.
Tỉnh Y Trực Hiếu hơi có chút không kiên nhẫn được nữa, nhưng ông ta không hề muốn ép bọn họ làm việc theo ý của mình, ông ta thân là Đại Lão, nếu cưỡng ép muốn bọn họ làm việc theo từng bước của mình thì không có khó khăn gì lớn, nhưng ông ta không muốn thể hiện độc đoán chuyên quyền. Hơn nữa, nếu thái độ của Đại Hán không gấp gáp, chậm lại một chút cũng không có gì không được.
- Vậy được rồi, để Liễu Sinh lại nghĩ cách đàm phán mấy lần nữa với triều thần Đại Hán đi, nói rõ cách giải quyết cụ thể. Tỉnh Y Trực Hiếu lãnh đạm nói.- Nhưng, chúng ta cũng cho một cái hạn định với Liễu Sinh bên đó, hoàn toàn hạn chế xuất khẩu đồng không phải là kế lâu dài, hơn nữa kéo dài lệnh cấm càng thêm tổn hại đến thương mại hai nước.
Những Lão Trung khác cũng đều rối rít gật đầu, tỏ ý đồng ý với suy nghĩ của ông ta.
Hoàn toàn cấm xuất đồng sang Đại Hán, nếu tháng ngày kéo quá dài, nhất định sẽ chọc giận triều đình Đại Hán, hơn nữa đối với lợi ích buôn bán của Nhật Bổn vô cùng tổn hại, nếu hiện tại thái độ của Đại Hán không phải là đặc biệt kịch liệt, vậy thì dứt khoát cho Liễu Sinh bên đó một cái mốc, nếu qua mốc thời gian này, sẽ vừa bỏ đi lệnh cấm xuất khẩu đồng sang Đại Hán, lại khôi phục xuất khẩu đồng, vừa ngầm hạn chế tầm vóc buôn bán hai nước, giảm đi thất thoát vàng bạc.
- Tôi tán đồng Đại Lão, việc này không được cứ kéo dài mãi, đối với hai nước đều không tốt. Một vị Lão Trung nhà Tửu Tỉnh khác là Tửu Tỉnh Trung Thắng lập tức nói ra ý kiến của mình.
- Hiện giờ đã là khai xuân rồi, chúng ta dùng cớ cung cấp mỏ đồng cho người Hà Lan, không được cứ dùng mãi được, nếu không đến mùa hè cứ thẳng thừng bỏ lệnh cấm đi?
- Mùa hè liền bỏ? Nội Đằng Trung Trọng có chút giật mình.
Y là người có địa vị và căn cơ thấp nhất trong đám lão trung, cho nên trước giờ không dám chủ động lên tiếng, thà rằng nghe những người phía trước thảo luận ra kết quả nhưng lần này lại không nhịn được: - Hiện giờ còn cách mùa hè chỉ có hai tháng nữa, Liễu Sinh bên đó bất luận thế nào cũng không đàm phán được với phía triều đình Đại Hán ra được kết quả như ý... hơn nữa, trong thời gian hai tháng cũng khó mà đưa ra được kế sách vẹn toàn.
- Không có kế sách vẹn toàn, thế thì chọn ra sách lược tốt nhất để dùng vậy. Tỉnh Y Trực Hiếu đủng đỉnh trả lời: - Nếu bên phía Liễu Sinh không có phản hồi đặc biệt nghiêm trọng, thế thì sau hai tháng chúng ta sẽ giải trừ lệnh cấm xuất khẩu đồng, sau đó ban bố lệnh quản chế thương mại, quy định rõ lượng xuất ra lớn nhất một năm, sau đó đàm phán với Đại Hán, quy định hạn ngạch nhập vật tư một năm...
Sau đó, dường như nhớ tói việc gì, ông ta ngẩng đầu, nhìn qua mặt từng Lão Trung.- Lúc đó, áp lực nước ta phải chịu đựng nhất định sẽ càng lớn hơn bây giờ, triều đình Đại Hán có lẽ sẽ tức giận không biết chừng... việc này quá mực nghiêm trọng, không được giao cho Liễu Sinh làm.
Liễu Sinh Nguyên Trai do Lão Trung trong Mạc Phủ quản hạt, quan vị đã rất cao rồi, nếu không thể do y giao thiệp với Đại Hán, thế thì ý của Đại lão là muốn một người trong Lão Trung đích thân đi Đại Hán để tiến hành đàm phán.
Đây không phải là nhiệm vụ tốt đẹp gì, Đại Hán trọng thương, hơn nữa thương mại đối với Nhật Bổn đối với bọn họ cực kỳ quan trọng, cho nên nghĩ ra được đến lúc đó đại diện bị phái đi đàm phán phải đối mặt với áp lực như thế nào.
Nhưng mà cho dù khiến người ta khó chịu thế nào đi nữa, những người này cũng biết lời Đại lão nói quả thực là chính luận, cho nên sắc mặt từng người tuy trở nên thâm trầm hơn nhưng không hề có ai lên tiếng phản đối.
Nhưng tầm nhìn của bọn họ lại nhanh chóng rơi trên người Nội Đằng Trọng Trung.
Nội Đằng Trọng Trung phải mất rất nhiều khí lực mới không thể hiện bất mãn của mình ra ngoài, trong lòng y biết địa vị của mình thấp nhất, quả thực không có đường để phản kháng, nhiệm vụ hại não này lại giao cho mình, mình chính là không trốn được. Nhưng loại hiểu ngầm mà mọi người lựa chọn mình này quả thực khiến người ta có chút căm tức, rõ ràng coi mình là người dễ dàng sai khiến nhất mà.
- Đàm phán với Đại Hán quả thực là việc cực kỳ quan trọng, không được chỉ giao cho một mình Liễu Sinh, tôi đã là người gánh vác việc qua lại với Đại Hán, thì đến lúc đó tôi đi cũng là hợp lý. Sau khi đè nén sự giận dữ trong lòng, y dùng ngữ khí lãnh đạm nói.- Nhưng, tôi vẫn cảm thấy thời giờ hai tháng quá là gấp gáp. Cái khác không nói đến, mỗi năm lượng giao dịch vàng bạc khoảng bao nhiêu? Vấn đề này can hệ rất lớn, nên xác nhận trước đã.
- Nếu đã do ông gánh vác việc thương mại với Đại Hán, những việc này ông nên thương lượng với cấp dưới của mình trước đi, đến lúc đó đưa ra một khuôn phép chi tiết, sau đó giao cho mọi người lại thảo luận chút. Tỉnh Y Trực Hiếu lập tức trả lời.- Nhưng, vấn đề này tôi cũng từng nghĩ trước đây, tôi cảm thấy tốt nhất là lấy lượng chảy ra của thương mại bình thường vừa mới bắt đầu giữa hai nước làm chuẩn...