Theo nó, Trung Quốc đã đủ khách sáo với Cao Ly rồi, khi loạn Oa Nhâm Thìn, tiền Minh hai lần xuất binh tầm vóc lớn, trước sau đánh nhau vài năm với quân đội Nhật Bổn, hao tốn không biết bao nhiêu nhân lực vật lực tài lực, mới đuổi khỏi quân đội Nhật Bổn được, với Cao Ly mà nói thật sự có ân nghĩa tái tạo. Hơn nữa, bởi vì thương cảm Cao Ly nước nghèo lực yếu, những quân phí đó cũng đều do Đại Minh chính mình tự gánh vác, không biết đã mang đến bao nhiêu áp lực cho Đại Minh rồi, tài chính Đại Minh ở hậu kỳ Vạn Lịch bắt đầu từ từ quẫn bách, thế cho nên sau này thiên hạ bị tan vỡ, nguyên nhân cũng có lẽ do trận chiến tranh này tiêu hao quá lớn mà gây nên hậu quả này đấy.
Mà Đại Hán lần này xuất binh, cũng không có đòi hỏi Cao Ly đi theo xuất binh, thậm chí không có đòi hỏi đối phương gánh vác quân phí, chỉ đòi hỏi xuất ra một số địa phương thôi, lương thảo và quân tư cũng là mình lấy từ quốc nội ra đó, Cao Ly vốn chính là phiên quốc Đại Hán, khi cần đến bọn họ mượn địa phương ra đây không phải hoàn toàn chính đáng sao?
Theo tình huống như vậy Lý Hồn còn muốn ra sức khước từ, cái này khiến nó có chút bất mãn.
- Điện hạ... Điện hạ... Thần biết tội rồi. Mắt thấy lời của nó nghiêm khắc như thế, Lý Hồn khó chịu đựng loại áp lực này, vội vàng xin lỗi.- Ý của điện hạ thần đã hiểu rồi, Cao Ly thân là phiên quốc Đại Hán, vốn cũng nên cống hiến sức lực cho Đại Hán, cái đòi hỏi này, thần là đáp ứng được. Chỉ có điều... Thần tuy rằng thân là quốc chủ Cao Ly, nhưng dù sao vẫn cần đại thần đến giúp đỡ, khi bổ nhiệm quan viên địa phương, cần phải có các đại thần trương ương tán thành mới được. Thần phải thông báo trước với các đại thần, để tránh khiến cho thiên hạ chấn động.
Hiện tại thái tử triều Trung Hoa đã gây áp lực thật sự quá lớn cho ông ta, ông ta hoàn toàn không dám cự tuyệt ngay trước mặt được, cho nên rơi vào đường cùng chỉ đành kéo dài thêm một ít thời gian, sau đó cùng với quần thần thảo luận một chút xem có phương pháp xử trí gì để né tránh được không, nếu thực sự không có mà nói, cũng đành đem một bộ phận bêu danh ném cho các đại thần đương triều, không đến mức phải một người bị chịu đựng chỉ trích.
- Một đạo bổ nhiệm chức vị cấp cao cũng không phải là trò đùa, thông báo một chút cho các phụ chính đại thần, đi một chút trình tự là nên làm, quốc chủ cứ việc đi làm đi. Lý do này thái tử cũng lý giải được, cho nên gật gật đầu.- Tuy nhiên, kính xin quốc chủ mau chóng hoàn thành bổ nhiệm, tránh đừng kéo dài thêm thời giờ, làm trễ nải đại sự.
- Vâng, vâng, thần hiểu rồi. Lý Hồn liên tục không ngừng đi gật đầu.
Mắt thấy đại sự đã xong, thái tử cũng buông xuống tâm tư nặng nề trong lòng, lúc này nó nhìn nhìn lão nhân mù mắt đang kinh sợ trước mặt này, trong lòng lại không khỏi xuất hiện một tia thương hại.
- Được rồi, hôm nay vốn là một ngày lành, ta vừa mới tới Cao Ly, đã được quân thần quý quốc nhiệt tình tiếp đãi, cảm thấy hết sức hài lòng, hiện tại chính sự đã nói xong rồi, mọi người hãy đến đây ngắm nhìn thật kỹ phong cảnh sơn thủy quý quốc đi.
- Tạ ơn thái tử, thần cũng hiểu được hôm nay là một ngày tốt lành... Tinh thần của Lý Hồn tất cả đều đã rối loạn, theo thói quen đi vuốt cằm, tự mình cũng không biết mình đang nói cái gì.
Vì che dấu bối rối của mình, ông ta cầm lên chén rượu uống xong một ngụm rượu, nhưng rượu ngon này rốt cuộc là tư vị gì, đầu lưỡi không ngờ không cảm giác được.
Bởi vì sóng gió bất thình lình, trong yến tiệc chiêu đãi đêm nay, vẻ mặt của hai vị địa vị tối cao hình như không mấy đặc biệt hứng khởi, cho nên tiếng nói chuyện qua lại của đám quần thần cũng nhỏ đi khá nhiều, không khí tuy rằng nhiệt liệt ở mặt ngoài, nhưng thoạt nhìn vẫn còn kiềm chế.
Tới lúc đêm khuya, yến tiệc lần này rốt cục đã tan, thái tử theo dẫn dắt của người hầu trong Cảnh Phúc cung, tiến đến tẩm điện nghỉ tạm trong cung đã sắp xếp sẵn cho nó, bọn quan viên sứ đoàn Đại Hán cũng đang rời khỏi Cảnh Phúc cung trở về sứ quán. Nhưng mà quân thần Cao Ly bởi vì thái tử triều Trung Hoa đích thân tới đây mang đến chút sóng gió, vẫn như cũ trắng đêm khó ngủ.
Theo ám chỉ của đám nội thị, đại thần Lĩnh nghị chính Kim Tẫn Quốc bị giữ lại, và theo nội thị một đường đi tới bên cạnh thư phòng Cần Chính điện.
Khi gã đi vào thư phòng, ánh nến bên trong vô cùng mờ tối, vẻ mặt Lý Hồn âm trầm ngồi ngay ngắn ở trên ghế, con mắt một mảnh đục ngầu dường như hiện ra ánh vàng, nhìn qua thực tại có chút ghê sợ.
Cho dù là ông ta có ân tình một tay đưa gã đề bạt lên làm đại thần Lĩnh nghị chính, gã thật sự vẫn không có cách nào nổi lên một chút tôn kính với quốc quân này.
Gã nhịn xuống cảm giác chán ghét trong lòng, cung kính đi hỏi Lý Hồn.
- Điện hạ, không biết có chuyện gì mà triệu tập thần lại đây?
Vào thời tiền Minh, nước Cao Ly thân là phiên quốc, quốc chủ chỉ được hưởng thụ đãi ngộ như thân vương mà thôi, theo lý mà nói cũng chỉ dùng cách xưng hô là điện hạ, tới sau khi Đại Hán thay thế được Đại Minh, tình hình cũng không có thay đổi. Tuy nhiên, bởi vì lúc trước cũng không có người ở lâu bên cạnh, cho nên trong âm thầm Kim Tẫn Quốc vẫn gọi Lý Hồn là bệ hạ, nhưng hiện tại Thái Tử triều Trung đã tự mình giá lâm Cảnh Phúc cung rồi, vì lý do an toàn, gã lựa chọn dùng điện hạ tới xưng hô quận chúa của mình.
Sau khi nghe được cách xưng hô như thế, Lý Hồn hơi hơi nhíu mày, nhưng rất nhanh cũng lại giãn ra. Ông ta cũng lý giải được tâm ý của đối phương.
Ông ta cũng theo đối phương thay đổi cách xưng hô.- Ái khanh, đã trễ thế này còn triệu tập ngươi lại đây, quả nhân cũng có chút băn khoăn. Nếu không có chuyện bất đắc dĩ, quả nhân thế nào cũng để cho ngươi ngủ ngon giấc trước.
Lời của ông ta, khiến Kim Tẫn Quốc càng thêm ngưng trọng, gã hiểu được, quốc chủ một bộ dạng như lâm đại địch đó, nhất định là đụng phải đại sự gì khó giải quyết rồi, trong nháy mắt này, ở trong đầu gã nhanh chóng một lần nữa nhớ lại từng màn vừa rồi.
Sau một lát, gã ngẩng đầu hỏi.- Có phải thái tử triều Trung Hoa vừa rồi có nói chút chuyện mấu chốt với điện hạ?
Lý Hồn mờ mịt đi gật gật đầu.- Quả thật như thế. Vị điện hạ kia muốn ta bổ nhiệm Lý Kha làm Khánh thượng đạo Quan sát sứ.
- Cái gì? Bởi vì chuyện này đột nhiên quá mức, cho nên Kim Tẫn Quốc quá kinh hãi, quả thực nghi ngờ mình nghe nhầm rồi.
Nhưng từ trên mặt quốc chủ, gã lại nhìn không ra dấu vết đang nói đùa. Khó trách quốc chủ vừa rồi sẽ thất thố như vậy, còn dọa đến nỗi ngay cả đêm khuya còn tìm mình đến thảo luận.
- Cái này... Cái này... Kim Tẩn Quốc cũng một trận tâm loạn, ngay cả cánh tay cũng vô ý thức bắt đầu chuyển động.- Cái này rất không hợp thể thống rồi!
Từ sau khi Lý Triều thành lập, Cao Ly phỏng theo Đại Minh đã thành lập nên một bộ quan chế nghiêm mật, từ trung ương đến địa phương đều có quan cấp trật tự nghiêm khắc, hơn nữa quan viên phân công cũng vô cùng chú ý đến thứ tự, đừng nói một quan viên như Quan sát sứ này, mà ngay cả một quan viên nhỏ khắp chốn, cũng cần đến Nghị chính phủ đến tiến hành xét tài định cấp, trải qua thận trọng đi chọn lựa mới được bổ nhiệm chính thức.