Trong lúc bất tri bất giác, gã đã nâng lên roi ngựa trong tay mình, giống như là mã đao quá khứ trong tay. Theo rong ruổi của ngựa, gã cách những người này càng lúc càng gần, tay của gã cũng nâng lên cao cao, mà người đối diện lại chỉ là trợn mắt há hốc mồn nhìn mình, thật giống như là nhìn thấy quái vật.
Ngươi nhất định phải chết.
Mang theo loại cách nghĩ kể lể sự thật và cười nhạo này, Triệu Tùng thúc ngựa đi trước lần nữa vung vũ khí trong tay của mình xuống, nhưng truyền tới trong tai gã không phải tiếng vang mã đao chém vào thân thể người, chém đứt thân thể xương cốt, mà là một tiếng chát chúa vang vọng.
Lúc này Triệu Tùng mới nhận ra, vũ khí trong tay mình chỉ là roi ngựa mà thôi, mà gã rất nhanh cũng từ trong trạng thái tràn ngập chiến ý khôi phục bình thường, ý thức được mình hiện giờ không có đánh trận, chỉ là dẫn người xông vào Cảnh Phúc cung mà thôi.
Triệu Tùng liếc nhìn dưới ngựa một chút, tên thủ vệ bị gã dùng roi ngựa quất ngã kia vẫn đang lăn loạn kêu rên trên đất, tuy rằng còn chưa bị giết, nhưng loại đau khổ này thiết nghĩ cũng không nhỏ. Lúc này, quan quân cưỡi ngựa khác cũng đã đi theo
tới, bọn họ vốn là tính toán hiệp trợ binh sĩ tiếp theo sau, nhưng bởi vì Triệu Tùng đột nhiên tăng tốc thúc ngựa chạy trước cho nên bất đắc dĩ cũng vọt theo, cho nên hiện giờ đi tới ngoài cung Cảnh Phúc đều là quan quân, binh sĩ của đại đội ngược lại đi theo ở đằng sau.
Thủ vệ bị Triệu Tùng quất ngã này kêu thảm như vậy, những thủ vệ khác đều vô cùng cảm thấy thân mình chịu đau, nhưng bọn họ đều nao núng đứng nguyên tại chỗ, không người nào dám sang đây từ dưới tay Triệu Tùng giống như sát thần cứu người này.
Việc xảy ra gấp gáp, bọn họ vốn dĩ không có làm sẵn cái gì, đợi tới sau khi Triệu Tùng quật ngã người này, bọn họ đã nhận ra những người này đều là người của sứ quán Đại Hán, người của sứ quán Đại Hán nhiều năm nay ở Hán Thành ngang ngược, chính ngay cả thủ vệ hoàng cung cũng thường xuyên bị họ quát lớn. Theo loại tích tụ này, bọn họ càng thêm không dám phản kháng, chỉ là nơm nớp lo sợ đứng ở một bên, ngay cả người chạy đi thông báo cũng không có.
Triệu Tùng xoay người xuống ngựa, sau đó quét một vòng những thủ vệ này, thái độ ngạo mạn bộc lộ ra trong lời nói.- Ta là Huỳnh Dương Bá Đại Hán Triệu Tùng, phụng mệnh thái tử Đại Hán, hôm nay phải tiếp quản thủ vệ Cảnh Phúc cung! Nếu ai dám phản kháng, lập tức xử tử!
Vì sợ những người này nghe không hiểu tiếng Hán, một quan quân thông hiểu tiếng Cao Ly dùng tiếng Cao Ly thuật lại câu nói này một lần, những thủ vệ này nghe thấy người trước mặt mình không ngờ là tướng già công huân của Đại Hán, vả lại là phụng theo chỉ dụ của thái tử Đại Hán, càng thêm không có lòng dạ chống cự, đều quỳ ở trên đất.
Thấy bọn họ biết điều như thế, Triệu Tùng hơi thoáng hài lòng, sau đó tầm mắt của gã chuyển dời tới thủ vệ vẫn đang rú thảm.
- Trong các ngươi phải đưa ra một người, đi theo người của chúng ta đi thông báo xuống, để cho tất cả thủ vệ của Cảnh Phúc cung đều tập trung ở địa điểm chỉ định, không được có người nào tới gần vương cung, nhất là nơi ở của thái tử. Nếu không làm theo tức thì xử chém! Còn nữa, người còn lại tới dìu người này, trị thương cho y đi!
*************
- U… a…! Nương theo tiếng gào thét không ngừng trong miệng, quốc chủ Cao Ly Lý Hồn lại lần nữa từ trong ngự sàng của mình tỉnh lại.
Trong cơn ác mộng vừa rồi chảy ra mồ hôi lạnh, toàn bộ quần áo ông ta đã làm ướt sủng lò mò tới bên cạnh giường, sau đó nặng nề vỗ một cái.
Nội dung cơn ác mộng cũng không có gì bất ngờ, chính là một ngày khắc sâu nhất trong ấn tượng cuộc đời ông ta… Chính vào cái ngày đó, thừa cơ hội gã thâm thể tật bệnh không cách nào trông coi mọi việc, đứa cháu ruột của gã Lăng Dương Quân Lý Tông, mang theo triều thần đảng Tây Nhân ủng hộ gã bọn người Lý Quý, Lý Thích, Kim Tự Điểm phát động cung biến, dẫn binh nhảy bên trong vương cung.
Ánh lửa ngập trời dấy lên ở khắp nơi, tiếng gọi ầm ĩ thê lương đâm toạt tận trời, cho dù vào hôm nay nghe thấy tiếng la hét như phá vỡ màng tai. Chính vào một đêm đó, một đám binh sĩ hung thần ác sát giết chết hết thảy ai chống cự, sau đó biến ông ta thành tù nhân.
Tiếp đó, ông ta bị áp giải tới trước mặt đại phi bị phế truất Nhân Mục, vị đại phi này là chính cung vương hậu của phụ vương ông ý, nhưng vẫn luôn không được sủng ái chút nào, mãi tới sau khi ông ý trưởng thành mới vì tiên vương sinh ra con trai nối dỗi. Nhưng tới lúc đó đã muộn rồi, phụ vương đã trải qua loạn Oa Nhâm Thìn không bằng lòng quốc gia lại trải qua náo loạn nữa, cho nên truyền vương vị cho ông ta, vả lại dặn dò ông ts sau khi mình tạ thế phải đối đãi tốt đôi mẹ con này.
Nhưng mà ông ts sau khi lên vương vị đương nhiên coi đôi mẹ con này thành cái đinh trong mắt, vả lại sau khi đăng cơ vài năm mượn cớ xử tử vị đệ đệ Vĩnh Xương Đại Quân Lý Nghĩa này, đại phi Nhân Mục cũng bị ông ta phế bỏ đưa vào trong lãnh cung.
Khó mà tưởng tượng được người nữ nhân này đối với ông ta rốt cuộc có bao nhiêu thống hận, thời điểm nhìn thấy ông ta, cả khuôn mặt bà đều bóp méo, vẫn lấy tiếng nói vô cùng sắc nhọn rống giận với ông ta, về phần tru tréo cái gì, năm đó ông ta cũng không có nghe rõ, hiện giờ dĩ nhiên cũng không hiểu rõ.
Ông ta chưa từng cầu xin những loạn đảng đó tha thứ, chỉ là nhìn thấy ánh mắt của nữ nhân kia, nhìn thấy ánh mắt bốc cháy bừng bừng trong đêm tối, ông ta hiểu được cho dù là cầu xin tha thứ cũng là phí công, sẽ chỉ làm đối phương càng thêm khoái ý mà thôi.
Nghe nói đại phi Nhân Mục thời điểm hợp tác làm phản với những loạn đảng này, điều kiện đề xuất chính là nhất định phải tận mắt nhìn thấy ông ta bị giết chết, nhưng cuối cùng vẫn là bị những loạn đảng đó cự tuyệt, bọn họ quyết định thẳng tay giết chết quốc chủ sẽ khó giải thích đối với mẫu quốc Đại Minh.
Tuy nhiên, Lý Hồn chắc là sẽ không cảm tạ bọn họ, bởi vì đám người này dùng một loại đau khổ sống mà như chết thay thế thẳng thừng xử hình… Ngay theo cái nhìn chăm chú của đại phi Nhân Mục, những loạn đảng này dùng vôi sống làm mù ánh mắt của ông ta.
Cái loại thống khổ giống như khoan vào tim này, giống như đâm vào trên mặt vô số kim châm, mãi luôn cắm vào khuôn mặt trong đầu. Thống khổ không cách nào kiềm lại khiến ông ta không ngừng gào thét kêu đau, nhưng mà không có bất kỳ người nào thương hại ông ta, trong tai của ông ta chỉ nghe được tiếng tru lên của chính mình, cùng với tiếng cười khoái ý vô cùng sắc nhọn của nữ nhân kia.
Nàng dường như cười cả một đêm như vậy.
Bắt đầu từ lúc đó, ác mộng này vẫn lẩn quanh ôm lấy ông ta, tuy rằng ông ta sau lúc đó trải qua rất nhiều thay đổi, trước tiên là bị lưu đày sau đó lại phục vị, những loạn đảng này, bao gồm cả bản thân đại phi Nhân Mục đều đã bị ông ta xử tử rồi, nhưng ác mộng này lại thế nào cũng không cách thoát khỏi, gần như mỗi khi trời tối đều tới thăm trong đầu của ông ta, khiến ông ta không cách nào ngừng thể hội thống khổ một đêm đó, cuối cùng giãy dụa tỉnh dậy.
Nhưng mà con người, từ sau khi bị người ta chính biến làm mù hai mắt, ông ta chỉ có trong lúc mơ ngủ mới “nhìn thấy” đồ vật, bởi vậy những năm gần đây bất kể ác mộng đáng sợ như thế nào, sau khi tỉnh lại ông ta đều ngược lại sẽ lưu luyến giấc mộng mới vừa rồi, nhấm nháp lại hết thảy mọi thứ trong đầu của mình.
Đối với Lý Hồn mà nói, đây lại là một đêm không ngủ.
- Điện hạ? Nghe thấy tiếng ông ta đập giường nội thị lập tức chạy tới, thanh âm của y ở trong một mảnh âm u tối đen vang lên, giống như là từ chân trời truyền tới.
- Nước, cho ta chút nước. Lý Hồn suy yếu ra lệnh, toàn thân của ông ta đều dính đầy mồ hôi, giống như vừa mới rồi từ trong nước vớt cá ra, toàn thân trải qua giãy dụa kịch liệt mới vừa rồi cũng không còn khí lực nữa.
- Điện hạ, mời dùng! Một cái ly được đưa tới bên miệng của ông ta. Vị nội thị này hầu hạ ông ta đã rất lâu, bởi vậy đêm nay vừa được triệu gọi lập tức rót một ly nước.
Lý Hồn cúi đầu, môi men theo ven rìa chén chậm rãi uống vào, chất lỏng lạnh nóng chảy vào trong dạ dày, ông ta cuối cùng chậm rãi không phục khống chế đối với thân thể.
- Bây giờ là canh mấy rồi hả? Ông ta hỏi.
- Đã là giờ Mão nhị khắc rồi. Nội thị thấp giọng trả lời.
- Giờ Mão nhị khắc… Là trời đã sáng rồi sao?
- Đúng, trời… trời đã sang rõ rồi. Nội thị trả lời hơi có chút do dự.- Tuy nhiên… tuy nhiên hiện giờ thời khắc còn sớm, điện hạ nghỉ ngơi thêm một chút nữa…
Ở trước mặt một người đui mù nói trời sáng thật sự có chút tàn nhẫn, nhất là kẻ đui mù này còn là quốc chủ, đối với mình có quyền sinh sát.
- Trời cũng đã sáng rồi, còn nghỉ ngơi cái gì nữa. Lý Hồn trên mặt đột nhiên thoáng hiện một chút cười khổ.
- Đỡ ta đứng lên đi, nhanh chóng thay đồ.
Quần áo trong đã bị mồ hôi ngâm ướt đẫm hiện giờ đang ép sát ở trên mình của ông ta, khiến ông ta cảm thấy vô cùng không thoải mái, nhất là bây giờ còn là mùa xuân, sáng sớm còn có chút lạnh lẽo.
- Vâng, điện hạ. Nội thị cung kính đáp lời, sau đó đi tới bên cạnh cầm lên y phục thường ngày của ông ta, tính toán thay quần áo cho ông ta.