- Mạc Phủ dốc hết sức, Đại Hán cũng dốc hết sức! Chu Phác cũng lười cùng bọn họ giảng “bốn điều tất thắng” nói qua trong hội nghị quốc vụ của Triệu Tùng, lúc này càng khuếch đại thực lực của mình càng thêm đủ thuyết phục được đối phương.- Của cải và phúc vận của Đại Hán há chỉ đem so sánh với Mạc Phủ, chinh phạt Mạc Phủ là chiến sự thiên tử khâm định, cũng là chiến sự dốc hết toàn lực cả nước, rốt cuộc bên nào thực lực mạnh hơn, thiết nghĩ trong lòng hai vị hiểu rõ rồi chứ?
Chu Phác một mặt ngăn chặn hoảng loạn trong lòng, một mặt khiến lời của mình tận hết sức có trật tự và sức thuyết phục, nỗ lực của y cuối cùng không có uổng phí, lời nói này xác thật nghe quả thật có chút đáng tin, khiến vốn dĩ hai người có chút lay động lần nữa lại sinh ra tin tưởng.
Y biết rằng, lời bản thân đối với hai người đó, rất nhanh liền sẽ truyền đạt tới trong tai của vị phiên chủ Đảo Tân kia, cho nên càng tạo thành ấn tượng đủ khắc sâu với bọn họ, liền càng thêm có lợi với mình.
- Nói như thế cũng là rất có lý lẽ… Giang Hạ Minh Nhàn khẽ gật đầu.
- Đúng rồi, còn có một tin tức, ta cũng là gần đây mới thu được. Hôm nay nói cho hai vị, để an ổn lòng dạ hai vị.
Chu Phác đột nhiên lại cười.
- Tin tức gì?
- Lần này gánh vác hậu phương thống lĩnh điều khiển đại quân ở Cao Ly, là thái tử điện hạ của triều ta. Ngài là được thiên tử đích thân phái đi Cao Ly, mục đích chính là vì đánh tốt một trận này. Chu Phác cười híp mắt nói tin tức này cho đối phương.- Các ngươi xem, thiên tử ngay cả thái tử điện hạ cũng đã phái ra rồi, chẳng lẽ còn dễ dàng chịu trận chiến này có sơ xuất sao?
Vào thời điểm bàn bạc với Đảo Tân gia, Chu Phác cố ý trước đó che giấu chuyện thái tử điện hạ đích thân tới gánh vác, để tránh khiến cho những người này coi thường địa vị của mình. Không ngờ rằng, che giấu cơ mật này lại hiện giờ ngược lại lấy ra để khích lệ những người này. Thái tử đích thân tới Cao Ly, dùng danh nghĩa tuần thị, cho nên thanh thế nhất định rất lớn, Đảo Tân gia chỉ cần hơi đi tra xét một chút, dĩ nhiên liền sẽ biết thật giả, y cũng không sợ đối phương tra rõ.
- Thái tử điện hạ… Hai vị gia thần Đảo Tân gia ngơ ngác nhìn nhau, chẳng ai ngờ rằng lại còn sẽ có phát triển như vậy.
Đích xác, nếu như hoàng đế Đại Hán thật sự phái thái tử con mình tới gánh vác trận chiến này, nghĩ tới bọn họ hẳn khẳng định là dốc hết toàn lực tới tiến hành một trận này rồi a.
- Tin tức này vô cùng trọng đại, chúng tôi sẽ bẩm báo ngay cho phiên chủ. Giang Hạ Minh Nhàn vái chào thật sâu với Chu Phác.- Chu đại nhân trong khoản mấy ngày này khổ cực rồi.
*******************
Thuyền rất mau chóng đã về tới Trường Khi, những gia thần này thường lui tới với nhau, được xếp vào bên trong căn nhà riêng mua ngoài thương quán nghỉ ngơi, còn Chu Phác thì về tới gian phòng của mình bên trong thương quán nghỉ ngơi, vì che giấu tai mắt người khác, gian phòng trong thương quán sắp xếp cho y vô cùng đơn sơ, tuy nhiên y cũng không vì bản thân quá mức cầu kỳ.
Y không có nghỉ ngơi bao lâu, sứ giả thương quán Đại Hán Lưu Tĩnh lập tức tới bên trong phòng của y, báo cáo một tin tức cho y.
Mới vừa rồi Chu Phác đã từ bên trong kinh ngạc trước đó khôi phục lại, rất mau liền bị tin tức mới này làm cho lần nữa rung động.
- Triều đình Đô Kinh, chủ động phái người tới tìm chúng ta sao?
Y trợn mắt há hốc mồm nhìn Lưu Tĩnh.
- Đúng vậy, chúng tôi đã xác minh rồi, đúng là người của Đô Kinh, hơn nữa là người của công khanh, tuy rằng địa vị khá thấp. Lưu Tĩnh gật đầu, thế nhưng cũng là từ trong kinh hãi vừa rồi khôi phục lại.- Y là giả mạo thương nhân chạy tới Trường Khi, dọc đường đi cũng không thoải mái, hiện giờ tôi đã an bài y ở trong thương quán nghỉ ngơi rồi.
Tiếp đó, gã từ trong ngực của mình cầm ra một phong thư giao cho Chu Phác.
- Đây là mật thư y giao cho tôi, nói là đương kim Pháp hoàng bệ hạ của Nhật Bổn đích thân viết ra, thỉnh cầu chúng ta chuyển tới kinh thành trình cho thánh thượng ngự lãm.
Không ngờ là Pháp hoàng muốn viết thư cho thiên tử, vả lại làm bí mật như vậy… Chu Phác chậm rãi từ trong lòng đã có tính toán.- Trong thư nói cái gì vậy?
Còn chưa đợi Lưu Tĩnh trả lời, y liền phối hợp xé mở thư, cầm bức thư bên trong ra.
Thư là toàn dùng chữ Hán để viết, viết tới mấy tờ giấy, bên trên chi chít tràn đầy cả chữ, đầu bút chuyển dời vô cùng có lực, nhìn ra được người viết thư có vốn liếng chữ Hán rất sâu.
Thư rất dài, nhưng Chu Phác rất nhanh đã đọc xong hết một lượt, không có gì ngoài lời lẽ khách sáo văn hoa lễ nghi phiền phức, tin tức trọng yếu thật cũng không nhiều… Pháp hoàng bệ hạ Nhật bổn thỉnh cầu thiên tử Đại Hán xuất binh giúp đỡ thảo phạt phản nghịch Mạc Phủ, giá phải trả là bằng lòng giao ra một chút vàng bạc của Nhật Bổn cho Đại Hán để buôn bán.
Cuối cùng, cuối bức thư viết “quốc quân nơi xa, vạn bất đắc dĩ hướng về thiên tử thương xót, nếu như có được thiên tử Đại Hán trợ giúp, nguyện vĩnh thế làm giậu ngoài của Đại Hán, đời đời một lòng nghe theo.” Sau đó đề lên ấn riêng của bản thân Pháp hoàng.
- … Không ngờ có việc như vậy… Sau khi đọc xong, Chu Phác lần nữa bỏ thư vào lại trong phong thư, sau đó cẩn thân dè dặt giao trả cho Lưu Tĩnh.- Có khả năng là ngụy tạo hay không?
- Thời điểm vừa mới thấy, hạ quan cũng khó mà tin được. Lưu Tĩnh cười khổ.- Thế nhưng thử thăm dò sứ giả này mấy lần, y không giống như là giả bộ, hẳn là sự thật. Lại nói, có ai sẽ không có việc gì tìm chúng ta trêu đùa loại việc này chứ?
- Xem ra Pháp hoàng này thật sự bị Mạc Phủ ức hiếp ác độc rồi a…Từng câu chữ này đọc lên khiến người ta có chút đáng thương. Chu Phác thở dài một hơi, sau đó đột nhiên y lớn tiếng cười, sau đó nặng nề vỗ bàn một cái.- Ha ha! Quá tốt rồi! Quá tốt rồi! Ta còn đang lo không có đường lối đưa tin với Đô Kinh, không ngờ rằng triều đình này chủ động phái người lại đây cầu viện với chúng ta.
- Thấy được Đại Hán ta quả thật là có được số trời. Lưu Tĩnh đúng lúc góp vào thêm một câu.
- Đúng vậy a, Đại Hán ta có được số trời. Tuy nhiên chỉ có số trời vẫn là không đủ. Việc ở người làm. Chu Phác bỗng nhiên đứng dậy, thân thể trước đó mỏi mệt hiện giờ lại lần nữa tràn đầy tinh lực.- Lưu đại sứ, cấp tốc dẫn ta đi gặp vị sứ giả kia đi!
- Xin đi theo tôi, đại nhân.
Lưu Tĩnh lập tức dẫn theo y đi ra gian phòng, đi tới gian phong vị sứ giả kia được an bài.
Lúc này, vị sứ giả kia đang nằm ở trên gường ngủ gật, gã mấy ngày qua mãi đi đường, thân thể vô cùng mệt mỏi.
Chu Phác ghé sát vào nhìn một cái, nhận ra đây là một người trẻ tuổi khoảng chừng ba mươi, làn da ngược lại rất trắng trẻo, thoạt nhìn qua so với thật sự phải trẻ hơn một chút, giống như võ sĩ bình thường và nông dân, trên đầu của gã để tóc thật dài, cũng không có cạo tóc.
Sau khi nghe thấy được tiếng bước chân của bọn họ, người trẻ tuổi này lập tức tỉnh lại, gã đầu tiên là cảnh giác nhìn quét xung quanh một lượt, nhận ra bên trong hai người tới có một người sứ giả Đại Hán trú ở Trường Khi vừa mới nói chuyện qua với nhau, gã lập tức buông lỏng cảnh giác, tuy nhiên vẫn nghi ngờ nhìn Chu Phác đi theo vào cùng.