- … Vậy lập con út của Khánh Bình Quân Lý Lặc làm con thừa tự đi.
Sau đó, ngay khi một câu này truyền tới trong tai bọn họ, nét vui mừng vốn dĩ của bọn họ liền biến mất, thay vào đó là kinh ngạc.
Bọn họ cường điệu đề cử với thái tử chính là con út của Nhân Hưng Quân Lý Anh Lý Huệ, vị Nhân Hưng Quân này trước đó quen biết với bọn họ rất tốt, vẫn luôn đều vô cùng nịnh hót, nịnh bợ sứ đoàn, vả lại hứa hẹn đối với bọn họ cũng là nhiều nhất không chỉ là đối với Đại Hán, hơn nữa còn là đối với từng người bọn họ. Chính bởi vì như vậy, bọn họ mới có ý mượn cơ hội này gắng sức đề cử.
Nhưng bọn họ không có ngờ rằng, thái tử không ngờ ở thời khắc cuối cùng biến đổi chủ ý, không có chiếu theo tâm ý của bọn họ lựa chọn Lý Huệ, ngược lại ở bên trong ba người được lựa chọn chọn ra con út của Khánh Bình Quân Lý Lặc Lý Kình. Kết quả bất thình lình như vậy, khiến hai người bọn họ thoáng chốc không có cách nào tiếp nhận.
- Điện hạ? Bọn họ gần như đồng thời đặt câu hỏi.
Sau đó, nghênh diện mà tới, lại là khuôn mặt thái tử khẽ chau mày, ở trước mặt người thiếu niên này, bọn họ đều lập tức chọn lựa chớ có lên tiếng.
- Ta đã quyết định, liền lập Lý Kình này đi. Thái tử từng chữ một nói ra.
Ngay vào lúc mới rồi, y đã hạ xong quyết tâm, tuy rằng vì Cao Ly lựa chọn con kế tự, nhưng không được dựa theo cách nghĩ của Kim Tẫn Quốc đi làm, nhưng cũng không được hoàn toàn chiếu theo cách nghĩ của sứ đoàn đi làm. Quyền uy trung ương, tuyệt đối không được dễ dàng đã bị người nắm tới dùng. Nó muốn khiến cho đám người này hiểu rõ, đủ chân chính làm ra quyết định, chỉ có bản thân mình thay mặt hoàng quyền Đại Hán mà thôi, bọn họ cũng quyết không được cho rằng bản thân dễ dàng liền lừa gạt bày bố bản thân mình.
Hơn nữa, đây cũng không phải nó cử chỉ tùy hứng giận dỗi càn quấy. Nếu như thân là một trong những người chọn lựa đề cử, Khánh Bình Quân Lý Lặc kia đối với Đại Hán hẳn là vô cùng trung thành, tiếp tục ở trên thân y kéo dài khống chế đối với Cao Ly, nhiều lắm chỉ là khiến cho sứ đoàn tiếp tục tốn nhiều hơn chút sức lực giữ gìn mà thôi. Bọn họ mấy năm nay ở Cao Ly tác oai tác quái đã quen, chút việc này hẳn phải làm được.
Ở bên trong chăm chú nhìn trầm mặc của nó, trong lúc nhất thời không ai nói ra được lời nào, hai người Kim Tẫn Quốc và Lý Kha đang suy xét đụng phải đại vận thế nào chính là Khánh Bình Quân, còn hai người Thi Cao Nghệ và Trương Đạo Ngạ thì vẫn không có từ bên trong khiếp sợ lúc ban đầu khôi phục lại.
- Thần tuân lệnh! Ở bên trong yên tĩnh kỳ quái này, Triệu Tùng đột nhiên lớn tiếng hô lên.- Nếu bệ hạ đã gửi gắm cho điện hạ, vậy bọn thần nên chiếu theo ý của điện hạ tới làm việc, không được có chút vi phạm.
Một tiếng hô này của y, giống như là lên tiếng giác ngộ, khiến mỗi người lòng đều mang ý khác đều thanh tỉnh lại. Bọn họ đều hiểu rằng, nếu như thái tử điện hạ đã đưa ra quyết định, như vậy cũng chỉ đành vâng theo mà thôi.
- Thần tuân mệnh! Bọn họ lần lượt hô lên.
- Tốt lắm, vậy chư vị cứ chiếu theo cái này để chuẩn bị đi. Nhìn thấy quyết định của mình dễ dàng được thông qua như vậy, thái tử hơi nhẹ nhàng thở ra.- Kim nghị chính, ngươi là đại thần Nghị chính của Cao Ly, vậy thiết nghĩ ngươi hẳn là đủ khống chế triều nghị phải không? Lý đại sứ, ngươi là tông thất, nghĩ tới không có tiện ở trên triều đình tranh luận, nhưng bên trong dòng họ khác, phiền toái ngươi cũng phải nói tốt mấy câu, trấn an một chút mọi người bàn tán.
- Thần tuân mệnh. Kim Tẫn Quốc cung kính khom người.- Thần ở trên điện lĩnh quần thần, triều thần cùng chung chí hướng với thần cũng có không ít, chỉ cần mọi người đồng tâm hiệp lực, thiết nghĩ chắc có lẽ không kích khởi náo động gì.
- Nói như thế, nhưng vẫn là không phòng không được. Thái tử gật đầu, sau đó nhìn về phía Triệu Tùng.- Triệu lữ trưởng, xem ra ngươi vẫn là phải chậm vài ngày nữa hẵn đi… Ta không quen chiến sự, đến lúc đó liền do ngươi đi gánh vác phòng bị bên trong Hán Thành nha.
- Thần tuân mệnh. Triệu Tùng sớm đã có sửa soạn trong lòng, lập tức cũng khom người lĩnh mệnh.- Sứ quán Đại Hán ở trong ngoài thành Cao Ly trú binh hơn ngàn người, đều là tinh nhuệ của quân Liêu Đông, có một số bộ hạ cũ của thần, chỉ huy là vô cùng thông thuận, đàn áp Hán Thành hẳn cũng đủ rồi. Chỉ là không biết những năm qua bọn họ ở Cao Ly trú quân, có phải sụt giảm nhuệ khí rồi hay không, còn cần phải trở về hạch tra thật sự một chút, thao luyện gắt gao.
- Cái này lữ trưởng xin yên tâm, nhiều năm qua tuy rằng chúng tôi ở Cao Ly thuận theo thái bình, nhưng trú quân vẫn luôn không có lười nhác, hai vị doanh trưởng đều là từng trải sa trường, bọn họ thao luyện binh sĩ mỗi ngày đều không có đứt đoạn qua. Vả lại gần đây bởi vì… bởi vì Lý Hồn và nước ta quan hệ căng thẳng, vì phòng bị nếu chẳng may, bọn quan binh càng thêm cảnh giới cả ngày, đã tới mức giáo mài sáng dưới gối. Bản thân lữ trưởng là danh tướng nước ta, vả lại là người xuất thân quân Liêu Đông, những quan binh này đều sẽ mười phần thuần phục lữ trưởng, chỉ cần lữ trưởng ra lệnh một tiếng, chỉ vỏn vẹn là Hán Thành chẳng qua là vật ở trong lòng bàn tay mà thôi.
Vì bù lại phần ấn tưởng bởi vì biểu hiện vừa rồi mà mất đi, Thi Cao Nghệ dụng tâm lấy lòng Triệu Tùng, Triệu Tùng cũng vô cùng thụ dụng, trên mặt cũng nổi lên nét tươi cười.
- Trên đường tới, ta nhìn những binh sĩ Cao Ly kia gầy yếu bất kham, vả lại thao luyện cực ít, thiết nghĩ cũng chẳng qua là gà đất chó ngói mà thôi. Quân Đại Hán có ngàn người, đủ dùng rồi.
- Vẫn là phải để ý động tĩnh. Thái tử đột nhiên nói xen vào.- Chúng ta đây là vì Cao Ly chọn lựa người kế thừa, là vì quốc vận Cao Ly đi suy nghĩ, không phải muốn phát động phế lập quốc chủ, sở dĩ điều binh chỉ là phòng ngừa chẳng may mà thôi, mà không phải là vì khoe khoang binh uy. Đến lúc đó chỉ cần khống chế được Cảnh Phúc cung là đủ rồi, không cần phải đi lại ở trong thành, để tránh rối loạn lòng người.
- Vâng! Thái tử bộ dáng nghiêm túc, khiến đám người kia không dám lười biếng, đồng thời đáp lời.
- Tốt lắm, các ngươi đi về trước đi. Sửa soạn nên làm hiện giờ liền đi làm, không cần kéo dài thời giờ nữa. Thái tử phất tay, ra hiệu bọn họ rời khỏi.
- Điện hạ… Bằng không điện hạ hay là đi theo chúng thần hồi sứ quán đi… Triệu Tùng đột nhiên mở lời.- Điện hạ thân ở bên trong Cảnh Phúc cung, nếu như quốc chủ đã biết phong thanh, sợ rằng sẽ bất lợi với điện hạ… Đến lúc đó nếu như có sơ sót, ai gánh vác tội được?
- Ta nếu như đột nhiên rời khỏi, không hợp lễ, hơn nữa cũng dễ dàng khiến bên ngoài miệng người bàn tán, càng lộ ra vẻ chúng ta chột dạ. Thái tử lại lập tức bác bỏ đề nghị của Triệu Tùng.- Hiện giờ quốc chủ nào sẽ biết chúng ta đang sửa soạn làm cái gì. Lại nói nữa, cho dù ông ta biết, lại chỉ huy động được mấy người? Vả lại nơi này có nhiều thị vệ trong nước theo ta sang đây như vậy, đều là cấm vệ tinh nhuệ chọn lựa ra từ tinh nhuệ. Hộ vệ an toàn của ta chẳng lẽ còn chưa đủ sao? Thách bọn chúng cũng không dám như thế.