Tuy nhiên, gã biết Nhị Điều Khang Đạo cũng biết rõ tất cả những chuyện này, nếu Nhị Điều dám nói như vậy, nhất định là còn có chủ ý gì khác. Trong lòng nảy ra một chút tâm lý may mắn, khiến gã không có chút chờ mong với Nhị Điều Khang Đạo không được.
- Sao nói không có hy vọng được? Hiện giờ Mạc Phủ Đức Xuyên bạo ngược làm cho người người oán trách, chỉ cần có cơ hội, nhất định sẽ có hàng đợt sóng hưởng ứng, đến khi đó Mạc Phủ Giang Hộ nhất định sẽ tiêu tan thành mây khói giống như Mạc Phủ Liêm Thương, để cho chúng ta thỏa nỗi uất ức trong lòng này. Quả nhiên Nhị Điều Khang Đạo bình tình giống hệt như gã hy vọng, dường như trong lòng thật sự có tính toán trước.
- Vậy… vậy rốt cuộc phải làm thế nào? Cần nhờ ai? Tôi… tôi thân là Tả Đại thần, nhưng mà không nhìn thấy ai dựa vào được! Vừa tò mò vừa sốt ruột, Nhất Điều Kiêm Hà không nhịn được liền hỏi, bây giờ cảm giác say rượu của gã đã biến mất sạch, cả người run lên vì kích động khẩn trương.- Dựa vào Tiền Điền gia? Bọn họ tuy rằng có một trăm vạn thạch đất đai, nhưng là bọn họ cũng không trung thành triều đình, cũng sợ nhất Đức Xuyên gia, làm sao có lá gan khởi binh? Gia tộc bọn họ là kẻ thù của Mạc Phủ thật, nhưng mà hiện tại bọn họ bị Mạc Phủ hạn chế ở lãnh địa nho nhỏ ở Tát Mài Phiên, lấy đâu ra thực lực để khởi binh chống lại Đức Xuyên? Còn về những người khác… tôi nhìn cả thiên hạ, nơi nào tìm được người có thực lực như Nam Mộc Chính Thành… Nói đến đây, y lại thở gấp, trong lời nói bộc lộ ra tình cảm đau đớn.
- Đúng vậy, Tả thần nói đúng. Ưng Ti Giáo Bình lập tức phụ họa.- Bây giờ lòng người không chân thành, làm sao tìm được trung thần? Người nào cũng chỉ muốn tư lợi, nào có ai vì triều đình mà chịu nguy hiểm mất mạng…
- Nếu ở Nhật Bổn tìm không được, vậy thì ra ngoài Nhật Bản tìm là được…?
Khi bọn họ ủ rũ như vậy, Nhị Điều Khang Đạo đột nhiên lạnh lùng nói.
Giọng điệu lạnh lùng này khiến hai người trẻ tuổi đột nhiên thấy sau lưng hơi lạnh, sau đó liếc nhìn nhau.
- Ý… ý của huynh là… Nhất Điều Kiêm Hà run giọng hỏi.
Thật ra trong lòng của gã đã đoán được vài phần ý của Nhị Điều Khang Đạo, nhưng mà vẫn không dám tin, cho nên muốn xác nhận lại cho chắc mà thôi.
- Bây giờ ở Nhật Bổn đã không có người có đủ thực lực để đối phó với Mạc Phủ Đức Xuyên, nhưng mà ở ngoài Nhật Bổn thì có, hơn nữa còn có rất nhiều thế lực mạnh hơn Mạc Phủ nhiều lắm. Quả nhiên Nhị Điều Khang Đạo nói ra suy nghĩ trong lòng của mình.- Ở Trung Quốc, hiện tại Đại Hán đã quét ngang bốn phía, quân đội mạnh không chống lại nổi. Hơn nữa, vũ khí quân giới của họ cũng làm người ta nhìn bằng con mắt khác, thiết pháo còn hoàn hảo hơn, còn mạnh hơn so với người Tây Dương chở tới đây buôn bán, pháo hạm trên biển của họ cũng sánh ngang với pháo hạm tốt nhất của người Tây Dương… Nếu như bọn họ đã có quân đội mạnh như vậy, đối phó với Mạc Phủ hẳn là dễ dàng.
Mặc dù gã nói rất bình tĩnh, nhưng hai người trẻ tuổi kia lại nghe xong thì hít vào một hơi dài.
Mượn quân nước ngoài để thảo phạt Mạc Phủ, đây là việc trước nay chưa từng có ở Nhật Bổn!
- Việc… việc này có lẽ là không được? Việc của Nhật Bổn thì cuối cùng vẫn là việc trong nội bộ Nhật Bổn, không nên liên quan đến nước ngoài… Theo bản năng Ưng Ti Giáo Bình liền phản đối.- Chúng ta không được dẫn sói vào nhà…
Nhưng mà suy nghĩ của Nhất Điều Kiêm Hà lại không giống của Ưng Ti Giáo Bình. Cuộc sống nhịn nhục bây giờ, gã đã chịu đủ rồi, bởi vậy nếu có bất kỳ một cọng rơm cứu mạng nào đều muốn nắm chặt lấy. Gã chỉ là có chút chần chừ mà thôi, chưa biết rõ vì sao Nhị Điều Khang Đạo nói chắc chắn như vậy.
- Đại Hán… Đại Hán sẽ vì Nhật Bổn mà xuất binh với Mạc Phủ sao?
Nghe thấy gã hỏi như vậy, Nhị Điều Khang Đạo liền biết mục đích của mình đã đạt được hơn nửa rồi.
- Nếu như là hoàng đế bình thường, ông ta tất nhiên sẽ không quản, nhưng… tôi nghe nói khai quốc hoàng đế của Đại Hán bây giờ là một người hùng tài đại lược, hơn lại thích chinh phạt bốn phía, giống với Hốt Tất Liệt năm xưa, chỉ cần chúng ta làm cho ông ta động tâm, thì ông ta sẽ học theo Hốt Tất Liệt đi chinh phạt Nhật Bổn.
- Nhưng mà chúng ta lấy cái gì làm ông ta động tâm? Nhất Điều Kiêm Hà lập tức hỏi.- Hiện giờ chúng ta không có một cái gì mà?
Hiện tại trong tay triều đình và công khanh không có lợi thế tài nguyên gì, y cũng không biết làm cách nào để hấp dẫn hoàng đế Trung Quốc xuất binh vì triều đình Nhật Bổn.
- Chúng ta không có, nhưng Nhật Bổn có. Nhị Điều Khang Đạo lại nở nụ cười, nhưng mà trong nụ cười lần này chứa không ít ẩn ý.- Đại Hán khác với Đại Minh trước đó, vô cùng chú trọng buôn bán, coi trọng tiền bạc, cho nên ngay từ đầu đã muốn buôn bán vàng bạc với Nhật Bổn… đến khi đó chỉ cần lấy những vàng bạc này để đổi lấy trợ giúp của Đại Hán với triều đình, giúp đoạt lại triều chính là được rồi.
- Cái gì? Nhất Điều Kiêm Hà và Ưng Ti Giáo Bình đều đồng thời kêu lên, nhưng một người là kinh ngạc, còn một người lại là vui mừng bất ngờ.
Đúng rồi! Sao mình không nghĩ đến đây nhỉ? Nhất Điều Kiêm Hà tự hỏi.
Tuy y không có thực quyền, nhưng dù sao cũng là đại thần chủ tọa của triều đình, tin tức cũng không tính là không nhanh nhạy, uy danh hiển hách của Đại Hán hiện giờ y đương nhiên sớm đã nghe qua, hơn nữa tác phong của Đại Hán y cũng từng gặp, nói tới lúc y đảm nhiệm Tả đại thần mấy năm trước, truyền sứ Đại Hán trú đóng Trường Khi Lưu Tĩnh đã từng bái phỏng kinh đô yết kiến Thiên hoàng một lần, lúc đó y cũng tham gia tiếp đãi vị truyền sứ này.
Lúc đó y tưởng rằng đây nếu là truyền sứ từ cố địa Đại Đường đến đây, nhất định là nhân cách phong mạo đều văn nhã vượt qua người khác một bậc, còn mong đợi bao lâu, kết quá không ngờ vị đại sứ này lại là một thương nhân thô bỉ vô học, một lòng chỉ nói chuyện buôn bán và tài phú, thi từ ca phú lại dốt đặc cán mai, trình độ tiếng Hán thậm chí còn không bằng người biết chút thơ Hán như mình, mình lúc đó làm một bài thơ xã giao phụ xướng vị tiết sứ này, nhưng mà gã lại ngơ ngác không hề ứng đối.
Đối với việc tân triều Đại Hán không ngờ lại dùng loại thương nhân thô bỉ này để làm đại sứ một nước âm thầm cười nhạo, Nhất Điều Kiêm Hà cũng không nhịn được có chút cảm thán, cảm thấy phong thái Thịnh Đường, cho dù ở cố địa thì cũng không có cách nào tìm được tung tích nữa, không khỏi làm người ta thương cảm.
Nhưng, hiện giờ khi Nhị Điều Khang Đạo đề nghị nói mượn binh Đại Hán, y đột nhiên lại cảm thấy Đại Hán trở nên trục lợi như thế lại cũng chưa chắc là một việc xấu.
- Nếu... Nếu chúng ta đưa ra việc dùng tiền bạc để đổi lại việc Đại Hán xuất binh, bọn họ... bọn họ chưa chắc không chịu đâu... Y tự lẩm bẩm, sau đó cả người đều bất giác ngồi thẳng dậy.- Nếu bọn họ thực sự xuất binh giúp đỡ triều đình, triều đình sẽ không phải là không Đông Sơn tái khởi được...
Y cuối cùng cũng hiểu được chủ ý của Nhị Điều Khang Đạo.