Sau khi ở bên trong quan nha Đại Hán trên đảo Giang Hoa một đêm, mới ban sớm, theo dẫn đầu của Lĩnh nghị chính đại thần Cao Ly, tiết sứ phụng nghênh Kim Tẫn Quốc, hỗ tống thái tử Đại Hán và tùy tùng của ngài, cùng về bọn người hộ vệ rời khỏi đảo Giang Hoa, bước lên mặt đất của Cao Ly, sau đó nhằm hướng quốc đô của Cao Ly là Hán Thành lên đường.
Đảo Giang Hoa cách Hán Thành ước chừng khoảng trăm dặm, hành trình hộ tống thái tử không có khả năng quá nhanh, cho nên bọn họ trừ nghỉ ngơi một đêm, tới rạng sáng ngày hôm sau mới tới được ngoài thành Hán Thành.
Mà lúc này, ở dưới cổng Nghênh Ân bên ngoài phía cổng tây Hán Thành, sớm đã đầu người tụ lại rất đông, vô cùng náo nhiệt.
Cao Ly từ sau khi triều Lý khai quốc, chính là nước lệ thuộc triều Minh, vẫn luôn đều phụng mệnh làm việc, làm theo đại nghĩa, cẩn thận dè dặt giữ gìn lấy giao hảo với vương triều Trung Nguyên, tự cho mình là Tiểu Trung Hoa địa vị cao nhất đối với Trung Nguyên. Không bao lâu sau khi trở thành phiên quốc của Đại Minh, triều đình Cao Ly ngay ở phía ngoài thành Hán Thành dựng lên “Mộ Hoa Lầu” (về sau đổi tên thành “Mộ Hoa Quán”), xem như quán trọ nghênh đón thiên sứ triều Trung Hoa. Mộ Hoa Quán trước khi dựng có hai trụ gỗ lim, xưng là “Nghênh Chiêu Môn” hoặc “Diên Chiêu Môn”, xem như kiến trúc thuộc về Mộ Hoa Quán, mà sau đó nơi này trải qua xây dựng thêm, liền trở thành một toà cổng phường.
Về sau sứ thần tiền Minh Tiết Đình Sủng tới Cao Ly, ông ta đối với danh xưng “Nghênh Chiêu Môn” có lời bình phẩm.- Vì nghênh có chiêu, có nét, có cái hay, mà tên lấy “nghênh chiêu” làm lệch đi vần đầu. Vì thế viết “Nghênh Ân Môn” ba chữ, xem như tên mới của cổng này. Quần thần Cao Ly dĩ nhiên phục tùng nghe theo, sửa đổi tên của cổng khác đi. Về sau, Nghênh Ân Môn vào lúc giặc Oa Nhâm Thìn bị hủy, sau khi trùng tu sứ thần Minh triều Chu Chi Phiên vào thời điểm cuối đời Vạn Lịch đi sứ Cao Ly, đề lại trên tấm biển Nghênh Ân Môn, cũng thêm câu đề tặng “Khâm sai Chính sứ Kim Lăng Chu Chi Phiên viết”, treo ở bên trên.
Hiện giờ, cổng vẫn còn đang trùng tu, nhưng hoành phi đã không còn thấy nữa… Đại Hán đã trở thành mẫu quốc, vì để tránh cho thái tử mẫu quốc không vui vẻ, theo mệnh lệnh quốc chủ Cao Ly Lý Hồn, hoành phi đã được tháo xuống, một lần nữa treo một tấm hoành phi do người Cao Ly tự mình viết ra.
Mà vào thời khắc này, lấy Lý Hồn cầm đầu quần thần Cao Ly, cùng với tuyệt đại đa số thành viên sứ đoàn Đại Hán trú ở Cao Ly, đang đứng ở dưới cổng Nghênh Ân, cùng đợi thái tử điện hạ giá lâm.
Sắc trời thoáng có chút âm trầm, không trung mờ mịt đặt ở phía trên trời xanh, rõ ràng đã nhích gần tới giữa trưa rồi, nhưng vẫn là nhìn không rõ quá xa, gió xuân mang chút cảm giác mát mẻ, cũng không phải một tiết trời tốt ra khỏi nhà. Bởi vì vừa tảng sáng đã tới nơi này, đã đợi rất lâu, cho nên hiện giờ tất cả mọi người đều có chút không nhịn được, đều tự chia làm mấy đám người nói chuyện trời chuyện đất với nhau, thật là ầm ĩ.
Đứng ở chỗ sát gần cổng Nghênh Ân nhất, dĩ nhiên chính là quốc chủ Cao Ly Lý Hồn rồi, ông ta hôm nay ăn mặc hoa mỹ, thân thể cao lớn cũng theo lễ phục làm nổi bật anh tuấn ưu tú hơn người, tóc đã hoa râm cũng được buộc chỉnh tề ở trên đầu, ở trong mũ quan cánh chuồn. Một bộ y phục hoa mỹ này, trong thoáng chốc lại khiến ông ta lấy trở về mấy phần phong thái năm đó. Nhưng mà một mảnh mơ hồ, chỉ còn lại tròng mắt trắng dã, khiến cho loại phong thái này trong nháy mắt hóa thành hư ảo.
Bởi vì duyên cớ chính biến trước đây, ông ta sớm đánh mất thị lực, bởi vì thính giác so với người thường nhạy bén hơn rất nhiều, hiện giờ các loại âm thanh cùng với gió lạnh chui vào trong lỗ tai của ông ta, khiến tinh thần của ông ta làm sao cũng không tập trung được.
Từ sau khi nương nhờ trợ giúp của Đại Hán phục quốc, ông ta vẫn mãi ở sâu trong Cảnh Phúc cung rất ít ra ngoài, một là tự biết hiện giờ hình tượng quá mức không chịu nổi, sợ bị người ta châm biếm, thứ hai cũng là chịu không nổi ồn ào bên ngoài.
Nhưng hôm nay là ngày thái tử triều Trung Hoa tự mình giá lâm Hán Thành, đây chính là nghi thức không cách nào chối từ, ông ta cũng chỉ đành mang theo bọn người hầu đi tới cổng Nghênh Ân trong yên lặng chờ đợi thái tử triều Trung Hoa tới.
Ông ta cô độc lẻ loi, bên người không có một ai, cũng không có người nào nói chuyện với ông ta, dường như đã trở thành một người không nhà cửa. Mặc dù không có căn cứ, ông ta luôn sẽ cảm thấy tầm mắt của mọi người đều đặt trên thân của mình, tiếng xì xào bàn tán trong miệng cũng rất giống như là đang nghị luận tình cảnh thê thảm của ông ta hiện giờ, đây khiến cho ông ta cảm thấy càng lúc càng không được tự tại.
Ông ta vốn dĩ chính là người tính tình vô cùng quái gở cố kỵ hà khắc, năm đó vào lúc tại vị liền uy phúc tự dùng, nhiều lần tẩy trừ giết chóc quần thần, từ sau khi ánh mắt bị bỏng mù trở thành người tàn tật, lại quái gở thêm vài phần, luôn hoài nghi các đại thần đều ở trong bóng tối châm biếm mình. Những xì xầm bàn tán không ngừng rơi vào trong tai này, đều bị ông ta nghe thành tiếng cười nhạo và châm chọc, dâm vào ông ta dường như đứng ngồi không yên, lại không có chỗ nào phát tiết.
Bởi vì ông ta biết, bản thân cũng không phải quốc chủ Cao Ly tùy ý tác oai tác phúc như lúc ban đầu nữa, một kẻ mù mắt là không có khả năng dựa vào chính mình tới cai trị nước nhà. Nếu như không phải Đại Hán xuất binh tương cứu, bản thân hiện giờ khả năng đã chết già ở bên trong đảo Giang Hoa rồi, Đại Hán chỉ là vì lợi ích của mình mà lợi dụng chính mình mà thôi. Nếu như lại giống như quá khứ rước lấy trên dưới triều đình Cao Ly xa rời lòng dạ, như vậy bản thân liền sẽ giống như năm đó vậy, bị người đuổi ra khỏi ngôi vị quốc vương.
Duy chỉ có một điểm nay ông ta không cách nào chịu đựng được, sau khi mất đi một lần ông ta mới biết quý báu của ngôi vị quốc chủ, cho dù là làm quốc chủ hữu danh vô thật, ông ta cũng không bằng lòng thu tay lại nữa, vì thế nào sợ phải đối với hoàng đế và thái tử Đại Hán khom mình tủi nhục, nào sợ bị trên dưới Cao Ly thóa mạ, ông ta cũng sẽ không tiếc.
Đúng lúc này, ông ta nghe được đám quần thần xì xào bàn tán bỗng dưng bắt đầu chuyển động.
- Tới rồi sao? Ông ta xoay đầu lại, hỏi nội thị đứng ở đằng sau.
- Bệ hạ, tới rồi! Nội thị vội vàng đi tới bên cạnh ông ta, ghé sát gần vào bên tai nhỏ tiếng trả lời.- Phía trước chính là binh lính Đại Hán mở đường, bên trong có một đoàn xe. Phô trương này nhất định là thái tử triều Trung Hoa không sai.
- Rốt cuộc đã tới rồi a! Lý Hồn mặt không chút biến đổi nói.
Kế tiếp, ông ta hơi thoáng có chút run rẩy ngồi chồm hổm xuống, lấy tay quét tảng đá trước mặt. Bởi vì là nơi thường xuyên nghênh đón sứ giả triều Trung Hoa, cho nên triều đình Cao Ly qua nhiều đời đều vô cùng để ý hoàn cảnh xung quanh cổng Nghênh Ân và Mộ Hoa Quán, còn sứ đoàn Đại Hán sau khi vào trú đóng, càng thêm gia tăng giữ gìn đối với một mảnh đất này, ngoại trừ tu sửa kiến trúc đã có chút suy sụp, còn dùng đá tảng phủ một con đường nối liền cổng Nghênh Ân và sứ quán Đại Hán, dùng cái này để khoe ra địa vị và tồn tại của mình ở Cao Ly.