Viết thư sang đấy liền chỉ sợ như đá chìm vào biển, nếu như tự mình đi gặp mặt thiên tử, thậm chí là đại thần dưới tay ông ta, vậy thiết nghĩ càng có thêm nhiều hi vọng.
- Đây sợ là có chút khó xử… Chu Phác do dự một chút.- Thiết nghĩ ngươi cũng là biết rõ, Mạc Phủ cấm người Nhật Bổn rời bến ra ngoài, thương thuyền Đại Hán lúc rời cảnh cũng trải qua kiểm tra, nếu như hàng hóa còn dễ nói, nhưng một người sống liền khó rồi. Nếu chẳng may người của Mạc Phủ kiểm tra ra ngươi, đây há không phải hỏng đại sự rồi sao?
Kỳ thật y cự tuyệt đối phương, ngoại trừ suy xét này còn có lòng dạ khác. Sứ giả này tuy rằng thoạt nhìn xác thật là người triều đình, nhưng thái tử điện hạ như nay đã ở Cao Ly, y muốn trước hết cùng điện hạ bên đó tới lui một chút, nhìn xem xử trí như thế nào.
- Kính xin đại nhân lại giúp đỡ một chút. Kiều Bản Thực Thôn tiếp tục khẩn cầu.- Ta biết rằng như vậy sẽ khiến đại nhân khó xử, nhưng đại nhậm tại thân, thật sự không dám lười biếng. Ta… ta biết chữ Hán và tiếng Hán, vả lại kiểu tóc cũng không có khác biệt người Đại Hán, Trường Khi cũng không có người quen biết ta, chỉ cần ta cẩn thận giả dạng một chút, hẳn là không có vấn đề.
- … Tốt đấy, ngươi đã kiên trì như vậy, thế ta liền ưng thuận ngươi vậy. Sau khi trầm ngâm chốc lát, Chu Phác gật đầu đáp ứng ý kiến của đối phương.- Thế nhưng, vẫn là phải xin ngươi trước hết lưu ở nơi này, học tập một chút tình hình trên thương thuyền Đại Hán, để tránh tới thời điểm rời bến lộ ra sơ hở.
- Tạ ơn đại nhân! Kiều Bản Thực Thôn đối với khoan hồng độ lượng của quan viên Đại Hán này, cảm kích tới tột cùng, không ngừng luôn miệng cảm tạ y.
- Tốt lắm, ngươi trước nghỉ ngơi một chút đi, đồ ăn đợi lát nữa sẽ có người đưa tới, mấy ngày này xin cẩn thận không được rời khỏi phòng. Chu Phác lại dặn dò mấy câu, sau đó cùng Lưu Tĩnh cùng nhau rời khỏi gian phòng này.
- Chu đại nhân, xem ra chúng ta cách ngày đại công cáo thành càng lúc càng gần rồi a. Lưu Tĩnh vừa rời cửa phòng trên mặt lộ ra nét vui mừng.- Nhanh như vậy liền đã đắp lên tới lui với triều đình Nhật Bổn và mấy vị Đại Danh Cửu Châu, triều đình phái đại nhân lại đây, thật là chọn đúng người rồi!
- Ta đủ thuận lợi như thế, đây cũng là dựa vào công lao trù bị của Lưu đại nhân. Chu Phác cũng vô cùng biết điều thổi phòng đối phương một chút.- Nếu như không có Lưu đại nhân nhiều năm gầy dựng ở Trường Khi, ta làm việc lại làm sao có thuận lợi như vậy chứ?
Nó xong hai người một trận cười to, giống như là thành tri kỷ nhiều năm.
- Đại nhân, sứ giả này rốt cuộc nên xử trí thế nào? Sau khi cười chốc lát, Lưu Tĩnh lại hỏi.- Có nên nói ý đồ hiện giờ của triều ta cho bọn họ biết không? Lại có nên thật sự đưa y về trong nước hay không?
- Việc này can hệ trọng đại, cần phải xử trí thận trọng. Chu Phác thấp giọng trả lời.- Mặc kệ nói thế nào, thư là cần phải trình đưa tới trong nước, chí ít khiến cho chúng ta có cớ xuất binh. Lưu đại nhân, làm phiền ngươi sai khiến một người tuyệt đối tin cẩn, mượn cớ đưa y phái trở về trong nước, để y thuận tiện mang thư trở về.
- Đây là dĩ nhiên.
- Về phần sứ giả… sau khi hỏi qua thái tử điện hạ, thái tử điện hạ nói xử trí thế nào thì xử trí như thế ấy. Chu Phác thấp giọng trả lời.- Thái tử điện hạ tổng trấn Cao Ly, chúng ta nếu như hiện giờ bắt đầu hỏi xin lời của ngài, thiết nghĩ ngài sẽ rất vui mừng.
Lưu Tĩnh ngây ngốc một chút, sau dó lập tức rõ ràng dụng ý của Chu Phác.- Đại nhân cao kiến, đại nhân cao kiến! Cứ chiếu theo lời đại nhân nói để xử trí!
- Nếu như Lưu đại nhân không có ý kiến gì nữa, vậy hiện giờ liền bắt đầu điều người đi… Việc này kéo dài không được.
Chu Phác cười nói.- Thái tử bây giờ đang ở quốc đô Cao Ly, trải qua vài ngày hẳn liền thu được tin tức rồi.
- Ta đây phải tới xử trí!
********************
Đã sắp tới sáng sớm rồi.
Trời dần dần sáng rõ, không trung màu xanh nhạt được khảm mấy viên sao tàn, đại địa mông lung mờ mịt, giống như bao phủ tấm lụa mỏng màu xám bạc. Bầu trời phía đông bắt đầu xuất hiện một chút đốm trắng, màn trời đêm khuya tối đen, rốt cuộc cũng xuất hiện một tia ánh sáng.
Hán Thành sắp nghênh đón một ngày mới, thoạt nhìn một ngày này cũng không có gì khác biệt, nặng nề giống như ngàn năm qua.
Nhưng mà, loại nặng nề này chỉ là một loại biểu trưng mà thôi, xao động lớn lao, sớm đã từ một nơi nào gần đó nổi lên lâu ngày, sắp tới thời điểm bùng nổ rồi.
Ngay tại thời khắc trời vừa mới sáng mờ mịt, cổng lớn sứ quán Đại Hán trú ở Cao Ly cả đêm đèn đuốc sáng trưng chợt mở ra, tiếp đó một đám binh lính Đại Hán vây quan vài vị quan quân cưỡi ngựa nối đuôi nhau mà ra.
Người vây quanh ở bên trong cùng là Huỳnh Dương Bá Triệu Tùng, y ngồi ở trên ngựa cao, ghìm ngựa chậm rãi đi trước, mắt nhìn thẳng phía trước, huân chương trên quân phục trên thân tỏa sáng lập lòe. Tuy rằng y ở ngoài mặt vô cùng bình tĩnh, trong lúc nhìn quanh toàn thân đều là khí thế sát phạt, giống như là đi tới trên chiến trường.
- Mạnh Chí Cao, ngươi dẫn người đi đánh hạ cổng thành, dẫn hết nhân mã còn lại trong doanh của ngươi vào, giữ gìn trị an trong thành, những người khác tất cả đi theo ta, vào Cảnh Phúc cung! Vừa đi tới trên đường ngoài cổng sứ quán, Triệu Tùng liền nặng nề phất tay, ra hiệu bọn quan binh quanh thân nghe lệnh.- Đều cẩn thận theo kế sách làm việc, nhưng cũng đừng náo ra việc sơ sót gì! Đừng quên, hôm nay mọi người là đang làm việc bên dưới thái tử điện hạ, ai nếu như vứt bỏ thể diện của quân Liêu Đông chúng ta, kẻ đó liền đi Bắc Hải đánh cá cả đời!
Vì hoàn toàn bài trừ bất kỳ nhân tố bất ngờ nào nảy sinh, gã đêm qua cũng không có nghỉ ngơi, nhưng gã bây giờ vẫn một chút cũng không có buồn ngủ, thời điểm hô quát người xung quanh rất là hữu lực, chỉ huy người chung quanh hết sức thuận tay.
Gã cho rằng chỉ huy tác chiến, không riêng gì phải tính toán vũ khí quân giới và binh lực, trọng yếu hơn chính là phải cổ vũ khí thế của bọn binh lính, chỉ cần chủ tướng ngồi ở đây, bọn binh lính liền sẽ không dễ dàng hoảng loạn, cho nên thời điểm đánh trận nhiều năm, mặc kệ thời điểm thế nào gã đều trấn định tự tại, biểu hiện giống như định liệu sẵn, chẳng sợ địch nhân đã xông tới trước mặt gã hay là giống như vậy.
Mà lần hành động này, theo gã trông thấy mười phần nắm chắc chín, lại càng tràn đầy lòng tin.
- Vâng! Sau khi nghe thấy gã hô quát trung khí đầy đủ, các quan quân bên cạnh đồng loạt hưởng ứng.
Doanh trưởng doanh thứ nhất Đại Hán trú đóng ở Cao Ly Mạnh Chí Cao dẫn đầu kỵ binh, dẫn theo một đám binh lính trong sứ quán hướng cổng thành xông tới.
Quân đội Đại Hán trú đóng ở quốc đô Cao Ly có hai doanh, thế nhưng chỉ có một bộ phận nhỏ làm lính hộ vệ được an trí ở trong sứ quán, đại bộ phận người khác đều trú ở bên trong quân doanh ngoài thành. Cho nên kế sách của những người này chính là để cho binh lực trong sứ quán một chia làm hai, một bộ phận người đi theo bản thân Triệu Tùng xông về Cảnh Phúc cung, trước tiên khống chế yếu hại trung ương kia, hộ vệ an toàn thái tử điện hạ, một bộ phận người khác thì đi đánh mở cổng thành, để cho bọn binh sĩ dưới thành sớm đã tập kết đợi lệnh tiến vào thành… Nếu như trong thành không chịu mở cổng, liền thẳng thừng dùng tới pháo oanh phá, thế nhưng bọn quan quân của quân trú đóng đều cho rằng không cần náo tới mức đó.