Đây là thẳng thừng hạn chế phạm vi quyền hạn của chính Thiên hoàng chỉ ở học tập, ca hát, nghệ thuật, mà không phải là ở phương diện trị quốc, lấy pháp luật để quy định Thiên hoàng chỉ được làm con rối tượng trưng. Ngang ngược đến mức xưa nay chưa từng có.
Đối với các công khanh, Đức Xuyên gia cũng không nương tay chút nào, ngay từ đầu liền quy định "Người của Nhiếp gia không được trọng dụng, không được đảm nhiệm chức vụ nào ngoài chức vụ tam công nhiếp quan."
Ý tứ bên ngoài là cho dù Nhiếp gia có tài năng thật sự cũng mới làm được chức Thái chính đại thần, Tả Hữu đại thần và Nhiếp chính quan, nhưng thật sự ra ý tứ chính là đem quyền lực nắm trong tay mình, kể từ thời điểm này, mỗi khi chức Nhiếp chính bỏ trống, các công khanh đại thần thương lượng đưa ra người kế nhiệm, phải được Mạc Phủ Đức Xuyên phê chuẩn.
Mạc Phủ Đức Xuyên thông qua rất nhiều quy định hạn chế, áp bức Thiên hoàng và triều đình dưới chân mình, điều này đương nhiên làm cho các công khanh vô cùng căm phẫn không cam chịu. Người già thì ý chí đã suy yếu, sống tạm bợ được ngày nào hay ngày đấy, thì không tính, nhưng mà đám thanh niên trẻ tuổi ý chí sục sôi, làm sao chịu được?
Trong tâm trạng bị bức bách đến cực điểm này, ba người thanh niên liền tận dụng cơ hội ra ngoài uống rượu thưởng hoa, vừa uống rượu vừa giải tỏa tâm tình.
Sau một hồi ca hát ngất ngưởng, Nhất Điều Kiêm Hà rốt cuộc lảo đảo ngồi xuống, sau đó hai mắt mờ mịt nhìn về phía hai người bạn đồng liêu trẻ.
- Các vị, Ánh mắt của y khẽ híp lại.- Cõi đời phù phiếm này, giống như một giấc mộng, không biết khi nào thì bắt đầu, cũng không biết chấm dứt. Pháp hoàng bệ hạ, bây giờ thì thoải mái nhẹ nhàng rồi, trốn vào cửa Phật, nhưng mà dày vò mà chúng ta phải chịu, lại không biết đến khi nào mới có thể chấm dứt đây. Tới sang năm, Đức Xuyên Gia Quang sẽ lên làm chủ rồi, tôi thật sự không muốn đi Nhị Điều thành nhìn mặt lão ta
Pháp hoàng bệ hạ mà anh ta vừa nói đến chính là Thiên Hoàng Chính Nhân tiền nhiệm, lúc ông ấy mười lăm tuổi, thì tiếp nhận ngai vị Thiên hoàng của phụ hoàng đã xuất gia Hậu dương thành Hòa Nhân (Hậu dương thành là cách gọi dành cho các Thiên hoàng đã qua đời), trở thành Thiên hoàng thứ 108 của Nhật Bổn. Ba năm trước, khi ông ta làm Thiên hoàng được mười tám năm, liền học theo Phụ hoàng đã qua đời của mình, xuất gia cửa phật, lại trở thành một vị Pháp hoàng mới.
Ông ta xuất gia thoái vị, thứ nhất là tuân theo truyền thống, nhưng quan trọng hơn là ông ta đã chịu quá nhiều bức bách của Mạc Phủ Đức Xuyên, nên dùng phương thức này để ngầm kháng nghị, đồng thời cũng tránh được các tiếp xúc mang tính lễ nghi với Đức Xuyên gia.
Một năm trước khi thoái vị, bởi vì ông ta không báo cho Mạc Phủ biết đã tự mình dùng áo cà sa màu tím ban cho một vài tăng nhân, cho nên Mạc Phủ đã nghiêm khắc khiển trách ông ta, đồng thời tuyên bố áo cà sa màu tím của ông ta vô hiệu, các tăng nhân được nhận nhất định phải trả lại áo cà sa. Tuy rằng các tăng nhân đấu tranh kịch kiệt, bản thân Thiên hoàng cũng vô cùng tức giận, nhưng cuối cùng tất cả mọi việc vẫn phải dựa theo ý của Mạc Phủ, áo cà sa bị thu hồi, đồng thời tất cả các tăng nhân dám phản kháng đều bị lưu đày đến nơi hẻo lánh.
Sau đó ít lâu, tướng quân Mạc Phủ lại phái nhũ mẫu của mình, Phúc phu nhân, một người xuất thân hàn vi, đến kinh đô bái kiến Thiên hoàng, đồng thời bắt buộc Thiên hoàng lên điện triệu kiến bà ta (nguyên bản chỉ có triều thần xuất thân cực cao mới có được đãi ngộ như vậy), hơn nữa lại còn bắt Thiên hoàng ban cho bà tôn hiệu Xuân Nhật Cục.
Thông qua những hành động ngang ngược tàn ác này, Mạc Phủ đã phô bày hoàn toàn quyền uy của mình với tất cả mọi người, Thiên hoàng cũng không nén giận không được, im lặng chịu nhục. Cũng bởi vì nguyên nhân thật sự không chịu được, Thiên hoàng Chính Nhân mới lựa chọn sớm xuất gia trở thành Pháp hoàng.
Qua tất cả những loại chuyện này, nhìn thấy được mứuc độ ngang ngược càn rỡ của Đức Xuyên gia đã vượt lên tất cả các gia tộc tướng quân Mạc Phủ khác, thật sự để cho người cười chê.
Mà Mạc Phủ tướng quân Đức Xuyên Gia Quang bạo ngược hoành hành này, sang năm sẽ tới đây. Mạc Phủ đã gửi thư thông báo tới đây, nói rõ mong muốn của tướng quân tới kinh đô yết kiến Thiên hoàng.
Đầu năm ngoái, Tướng quân Mạc Phủ đời trước Đức Xuyên Tú Trung đã qua đời, tướng quân mới của Mạc Phủ Đức Xuyên Gia Quang năm sau muốn tới Kinh đô một lần, cũng không có gì đáng trách, nhưng ở trong thông báo Mạc Phủ còn nói rõ ràng rằng, Gia Quang sẽ mang theo các tướng sĩ thuộc về Đức Xuyên gia đến kinh đô yết kiến Thiên hoàng, nghe nói số lượng sẽ đạt tới hai mươi ba mươi vạn người, phải nói là vô tiền khoáng hậu, ý tứ uy hiếp và thị uy ẩn trong đó không nói cũng hiểu.
Ba người thân là tam công triều đình, đến lúc đó nhất định phải đại diện cho triều đinh tiếp đãi tướng quân Mạc Phủ, nhưng mà trong lòng bọn họ có ai tình nguyện làm việc này đâu? Nhất là Tả đại thần đương nhiệm, Nhất Điều Kiêm Hà, y vừa là người đứng đầu giới công khanh, lại có thân phận là hoàng tử của tiên hoàng, càng cảm nhận rõ hơn cảm giác khuất nhục này.
Đúng vậy, tuy rằng hiện giờ y là tộc trưởng của toàn bộ Đằng Nguyên thị, nhưng thật sự ra, xét từ huyết thống y lại là người hoàng tộc, hơn nữa lại là họ hàng rất gần với Thiên hoàng.
Y là con thứ chín của Thiên hoàng đời trước, mẫu thân là con gái cận vệ thiếp thân của Thiên hoàng, nhưng bởi vì khi đó, gia chủ của Nhiếp gia Nhất Điều Nội Cơ tuổi cao lại không có con thừa tự, cho nên vào năm Khánh Trường mười bốn, lúc đó y mới được năm tuổi, đã được Thiên hoàng đời trước đưa cho Nhất Điều Nội Cơ làm con nuôi, đợi sau khi Nhất Điều Nội Cơ mất đi liền kế thừa chức vị gia chủ Nhất Điều gia, trở thành gia chủ đời thứ mười bốn.
Về sau này, con đường thăng quan tiến chức của y thẳng tiến, chưa tới ba mươi tuổi đã trở thành Tả đại thần của triều đình, cũng trở thành người đứng đầu của Đằng thị - tộc trưởng Đằng Nguyên gia.
Ngoài ra, ở trước y, Thiên hoàng đời trước còn đem con trai thứ tư của mình làm con nuôi của một trong năm Nhiếp gia là Cận Vệ gia, trở thành con nuôi của gia chủ Cận Vệ gia khi đó là Cận Vệ Tín Doãn, đổi tên thành Cận Vệ Tín Tầm, sau khi Cận Vệ Tín Doãn chết liền trở thành gia chủ đời thứ mười tám của Cận Vệ gia.
Y cũng giống như em trai Nhất Điều Kiêm Hà của mình, lúc còn trẻ thì nhiều lần đảm nhiệm nhiều loại chức vụ trong triều đình, cuối cùng còn đảm nhiệm chức Tả đại thần và gia chủ Đằng thị, mấy năm trước đã thoái vị, đem nhưng chức vị này chuyển lại cho em trai của mình là Nhất Điều Kiêm Hà.
Do thế, nguyên bản năm chi có lực lượng mạnh nhất của Đằng Nguyên gia, thì có hai nhà (Nhất Điều gia và Cận Vệ gia) biến thành đời sau của gia tộc Thiên hoàng, cũng trở thành cái gọi là "hoàng tộc Nhiếp gia", có nghĩa là người vừa có huyết mạch hoàng thất vừa là công khanh đảm nhiệm chức vụ Nhiếp chính quan.
Trong thời Bình An, trong Đằng Nguyên gia từng xuất hiện rất nhiều quyền thần tiếm quyền, đảm nhiệm chức vụ Nhiếp Chính quan, quyền nghiêng triều chính, cũng không biết cưỡi lên đầu bao nhiêu vị Thiên hoàng, không ngờ đến ngày nay, hai trong mấy chi quan trọng nhất (Ngũ Nhiếp gia) đã trở thành hậu duệ chính quy của hoàng thất, nói điều này ra thật sự có chút làm người ta dở khóc dở cười.
Chính là theo chuyên quyền độc đoán của Mạc Phủ, hoàng tộc và Đằng Nguyên gia nảy sinh cảm xúc đồng bệnh tương liên, một con ngựa đau cả tàu bỏ cỏ, đồng thời buông bỏ xuống ân oán ngày xưa. Chính vì nguyên nhân này, mà Thiên hoàng đời trước mới thuận lợi đưa các hoàng tử con mình trở thành con nuôi của gia chủ Ngũ Nhiếp gia, rồi còn kế thừa vị trí gia chủ.
Bởi vì chính xuất thân hoàng gia, lại là lãnh tụ của các công khanh, cho nên Nhất Điều Kiêm Hà mới có mong muốn chấn hưng uy danh của triều đình, đồng thời càng căm giận hoành hành và hống hách của Đức Xuyên gia.
- Đại đa số việc trên đời đều là không có cách nào miễn cưỡng, cho dù không phải tự tình nguyện thì cũng thế nào chứ? Vẻ mặt của Hữu đại thần Nhị Điều Khang Đạo (nếu dựa theo nguyên tắc từ xưa đến nay, nếu Tả đại thần Nhất Điều Kiêm Hà thật sự từ chức, y sẽ tiếp nhận chức vụ Tả đại thần, còn cái ghế Hữu đại thần thì do Nội đại thần Ưng Ti Giáo Bình đảm nhận) tràn đầy phiền muộn, lắc đầu, sau đó lại cầm bầu rượu tự rót cho mình một chén rượu.- Chẳng lẽ ngươi còn tránh thoát được việc xui xẻo này sao? Chẳng lẽ ngươi cũng học theo Pháp hoàng bệ hạ đi xuất gia sao?
Gã vừa hỏi như vậy, Nhất Điều Kiêm Hà lập tức cứng họng. Đúng vậy, bây giờ y quả thật không có biện pháp tránh được việc xui xẻo năm sau này, nếu muốn từ chức Tả đại thần, là phải được đồng ý của Mạc Phủ, nói cách khác nếu chỉ Pháp hoàng hoặc là Thiên hoàng đồng ý thì cũng vô dụng, nếu bây giờ từ chức, nhất định sẽ bị Mạc Phủ coi là đại bất kính, do đó sẽ bị bác bỏ, không chấp thuận. Làm như vậy chỉ càng làm cho bản thân mình đến thời điểm sang năm càng chịu thêm nhiều nhục nhã mà thôi.
Thân là hoàng tử và người đứng đầu công khanh, không ngờ lại mất tự do tới mức như thế này, ngay cả từ chức cũng phải cẩn thận không đắc tội bên kia, cục tức này thật sự làm cho người ta khó chịu được.
Y nắm chặt tay, rồi lại một lần nữa buông ra, ngẩng đầu lên nhìn xung quanh, lại thấy biển hoa anh đào dưới ánh nắng chiều mà nhiễm chút màu đỏ, mặt trời đã sắp lặn ở phía chân trời, sắp khuất sau tòa Phật tháp ở phía xa.
Cảnh mặt trời xuống núi này, chính là tình cảnh của hoàng tộc và công khanh hiện nay. Trong lòng xuất hiện ý nghĩ như vậy, Nhất Điều Kiêm Hà không kìm được mà chảy nước mắt, cầm lấy chén rượu ngửa cổ uống một hơi cạn sạch.
- Tổ tiên chúng ta ngu dốt, làm mất đi quyền lực, trời xui đất khiến sao lại làm cho triều đình rơi vào đến bước đường này, bị đám gia tộc dùng vũ lực cướp lấy chính quyền, từng bước từng bước, đến nay đã rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục. Đảm nhiệm chức Nội đại Thần Ưng Ti Giáo Bình cũng đột nhiên thở dài.- Hiện giờ dù có nói thêm gì cũng có lợi ích gì? Hai vị, chúng ta vẫn là nhân lúc cao hứng thì uống rượu đi, dựa theo đời trước sống hết kiếp phù du này, đến khi lên trời, cũng không phải quản nhiều tục sự như vậy nữa.
Trong lời nói ra vẻ tự nhiên của y tràn đầy bất đắc dĩ và lòng thương cảm, tuy nhiên lại không dập tắt được ngọn lửa lòng bị rượu quấy lên của hai người kia người đang còn trẻ như vậy, làm sao bình thản mà sống hết kiếp phù du này?
- Cũng không phải tuyệt vọng đến mức như vậy. Nhị Điều Khang Đạo đột nhiên buôn chén rượu xuống nói.- Thực ra, cai trị của Đức Xuyên gia, vẫn tiềm ẩn nguy cơ lớn, tôi xem nó cũng không tồn tại được bao nữa!
Lời của gã vừa nói ra, hai người khác lập tức ngây người vì kinh sợ, ai cũng không ngờ trong bối cảnh này, Hữu đại thần lại nói ra những lời đáng sợ như thế.
Cho dù là mượn rượu ngông cuồng, thì cũng quá nguy hiểm.
Sau một lát, Nhất Điều Kiêm Hà mới ổn định lại tâm thần, sau đó y ngẩng đầu lên, nhìn sang bên tường và dưới tường.
Bọn họ đều dẫn theo người hầu tới Lư Sơn tự, tuy nhiên để thỏa thích uống rượu thưởng hoa, bọn họ đều lưu lại người hầu ở trong chùa, cách nơi này khá xa.
Chung quanh hoàn toàn tĩnh lặng, ngoại trừ ngẫu nhiên có tiếng chim hót, không hề giống như có người khác ở quanh. Tuy nhiên, do đã sắp đến đêm, cho nên các kiến trúc và Phật tháp đều như ẩn như hiện trong tấm màn đen, có chút u ám làm cho lòng người sợ hãi.
- Lời này từ đâu mà đến? Sau khi xác định không có ai nghe trộm, y nhẹ giọng hỏi.
Tuy rằng lời nói của Nhị Điều Khang Đạo giống như là mượn rượu, nhưng mà y vẫn cảm thấy có ẩn chứa thâm ý nào đó, vì thế không nhịn được mà hỏi.
- Chẳng lẽ các vị không nhìn thấy sao? Nhị Điều Khang Đạo mở miệng cười lạnh mang theo đầy mùi rượu.- Cai trị của Đức Xuyên gia, đã làm cho người người oán trách, mà ngay bản thân Đức Xuyên gia cũng toàn thân đầy nguy cơ, bọn họ làm sao tiếp tục trị vì thiên hạ được?
Xem ra thật sự là có thâm ý.
Nếu như là trong trường hợp bình thường, y đã lớn tiếng quát bảo ngừng lại câu chuyện mạo hiểm này rồi, hoặc ít nhất y cũng nên nhìn trái phải, sau đó lợi dụng say rượu mà dùng lời nói lảng tránh đi. Nhưng, nỗi uất hận và lòng kiêu ngạo của tuổi trẻ, khiến cho y không lựa chọn làm như vậy.
- Ngươi ngươi là muốn nói cái gì? Y nhỏ giọng hỏi.
- Tôi không nói, chẳng lẽ các vị ngây thơ đến mức không nhìn thấu hoàn cảnh hiện nay sao? Nhị Điều Khang Đạo vẫn tiếp tục cười lạnh, hiển nhiên có chút bất mãn với sự cẩn thận của y.- Đức Xuyên gia tự xưng là con cháu của Nguyên gia, nhưng mà bọn họ làm gì có chút gì là khí độ của Nguyên gia? Làm việc thì tham lam tàn bạo, từ Gia Khang cho đến Gia Quang đều là như thế, người trong thiên hạ không ai thật tâm ủng hộ bọn họ.
Từ sau khi Đức Xuyên Gia Khang thành công, để đề cao Đức Xuyên gia nên vẫn tuyên bố mình là đời sau của Nguyên gia, đồng thời sau khi đánh bại Phong Thần gia thì đòi hỏi Thiên hoàng phong cho danh hiệu tộc trưởng Nguyên gia, nhưng huyết thống của ông ta vẫn luôn bị người khác nghi ngờ, bởi vì ghi chép về mấy đời trước của ông ta rất thiếu thống nhất, rất khó nói có phải là ông ta tự mình tạo ra hay không, chính bản thân ông ta cũng không đưa ra được bằng chứng rõ rằng nào để chứng minh. Ít nhất thì trong lòng các công khanh bất mãn với ông ta là ủng hộ huyết thống của ông ta.
- Tuy rằng huyết thống của Đức Xuyên gia còn nghi ngờ, nhưng dù sao đã cai trị Nhật Bản mấy chục năm, vũ lực không người nào chống lại. Nhất Điều Kiêm Hà cũng không đồng ý với lý do này của đối phương, vì thế lắc đầu.- Cho dù người trong thiên hạ không thật tâm ủng hộ bọn họ, bọn họ cũng dựa vào sức mạnh trong tay để cai trị.
- Nhưng chẳng lẽ bản thân Đức Xuyên gia cũng không có nội loạn hay sao? Nhị Điều Khang Đạo hỏi ngược lại.- Huynh đẹ Đức Xuyên gia bây giờ, rốt cuộc là bộ dạng gì? Bản thân Đức Xuyên Gia Quang đã ba mươi tuổi rồi, chưa có đứa con trai nào, lại đối đầu với đệ đẹ gay gắt như vậy, chẳng lẽ sau khi y chết Mạc Phủ sẽ không nội loạn sao?
Tướng quân hiện tại của Mạc Phủ Đức Xuyên Gia Quang, tên thời nhỏ là Trúc Thiên Đại, khi còn bé cũng không được cha mẹ yêu quý, cha mẹ y lại thích đệ đệ y là Đức Xuyên Trung Trưởng (Quốc Thiên Đại) hơn, mẹ của y là Sùng Nguyên Viện, lại càng liên tục đòi hỏi Đức Xuyên Thanh Tú phế bỏ địa vị người thừa kế của hắn. May là nhũ mẫu của hắn là Xuân Nhật Cục chạy tới tố cáo với Đức Xuyên Gia Khang, cho nên trong di chúc của Gia Khang cho con Thanh Tú là phải duy trì chỗ người thừa kế của Trúc Thiên Đại, không cho phép việc phế trưởng lập ấu phát sinh làm hỏng kỷ cương, như vậy mới bảo vệ cái ghế của y, cuối cùng sau khi trưởng thành tiếp nhận chức vụ từ phụ thân, trở thành Tướng quân Mạc Phủ.
Do đó, y vẫn vô cùng ghét mẹ và đệ đệ, chỉ luôn thân thiết với nhũ mẫu, coi bà là mẹ ruột của mình.
Có lẽ bởi vì bị mẹ đối xử như thế, cho nên y mới trút giận sang tất cả những người nữ nhân khác, Đức Xuyên Gia Quang đến giờ vẫn không có hứng thú với nữ nhân, ngược lại thích tráng hán, cho nên vẫn chưa có con nối dõi. Tại thời đại này, tới gần ba mươi tuổi rồi mà vẫn chưa có con nối dõi, rất nhiều người cho rằng đến chết y cũng sẽ không thể có. Ít nhất Nhị Điều Khang Đạo là một thành viên trong những người này cho rằng như vậy.
- Khó nói Nhất Điều Kiêm Hà lại lắc đầu.- Gia Quang dù sao vẫn còn trẻ khỏe cường tráng, vẫn còn có cơ hội lưu lại con nối dõi. Hơn nữa cho dù khi y chết vẫn không có con nối dõi, y vẫn còn huynh đệ tiếp tục kế thừa chức vị Tướng quân. Hiện nay Đức Xuyên gia nắm hơn phân nửa đất trong thiên hạ, cho dù xuất hiện một chút hỗn loạn nho nhỏ, cũng vẫn tiếp tục cai trị.
Trải qua nhiều lần kiểm tra, Mạc Phủ đã nắm trong tay số liệu đất đai trồng trọt của Nhật Bổn và các Phiên chủ qua đó giúp trông coi Nhật Bổn tốt hơn, trong số ba ngàn năm mươi sáu vạn thạch đất đai, Tướng quân nắm giữ hơn ba trăm vạn thạch, còn các phiên chủ khác mỗi người chỉ nắm trong tay mấy chục vạn thạch (ngoại trừ Tiền Điền gia của Gia Hạ Phiên nắm trong tay một trăm lẻ hai vạn thạch), hoàn toàn không đối đầu được với Tướng quân, hơn nữa cộng thêm các chi thân cận với Đức Xuyên gia và Tùng Bình thị, cùng với các đại thần công khanh được Đức Xuyên gia phân phong, Mạc Phủ nắm giữ được hơn nửa đất đai trong thiên địa, tạo thành ưu thế áp đảo với các phiên chủ khác, từ đây xem ra, ngôi vị thống trị của Mạc Phủ vẫn vô cùng vững chắc. Nhất Điều Kiêm Hà chính là một trong những người có quan điểm như vậy.
- Hỗn loạn nho nhỏ? Sẽ không đâu, loạn của Đức Xuyên gia, khẳng định sẽ là đại loạn! Nhị Điều Khang Đạo đột nhiên đứng dậy, sau đó lắc lư hô.- Đức Xuyên Gia Quang dù chỉ có một người huynh đệ là Đức Xuyên Trung Trường kế thừa ngôi vị, nếu hiện tại y không hại chết đệ mình, thì đến khi Trung Trường kế thừa địa vị Tướng quân, các thân tín của Gia Quang hiện nay, ai còn sống được? Nếu huynh đệ Gia Quang thật sự tranh chấp, thật sự giết nhau, đến lúc đó Đức Xuyên gia nhất định sẽ náo loạn vì người thừa kế chức Tướng quân, có lẽ sẽ sụp đổ trong mười năm tới!
- Ngươi Hữu thần cẩn thận lời nói!
Nhìn thấy Nhị Điều Khang Đạo hô lớn như thế, Ưng Ti Giáo Bình vốn ngồi bên cạnh không nói gì rốt cuộc không kìm được mà khuyên can hai vị "quan trên".- Đừng bàn luận chuyện này nữa, nếu để cho người của Sở Ti Đại nghe được, thì đến lúc đó phiền toái. Chúng ta với nhau thì không sao, nhưng nếu như Mạc Phủ nghe được chuyện này thì tuyệt đối sẽ không ngồi im mà không để ý tới!
Sở Ti Đại ở kinh đô là cơ quan đặc biệt được Mạc Phủ Giang Hộ thành lập sau khi cướp lấy quyền lực của Nhật Bổn, mục đích là để khống chế triều đình và kinh đô, thuộc về Tướng quân. Quan lại ở đây có trọng trách duy trì trị an vùng đất kinh đô, nói để dễ hiểu một chút, chính là phụ trách áp chế kinh đô, khống chế triều đình và công khanh, cùng với giám thị toàn bộ các phiên chủ vùng phía Tây Nhật Bổn vốn không thật tâm với Mạc Phủ, cùng với các vấn đề dân sinh của vùng Cận Giang, Đan Ba, Bá Ma.
Nói cách khác, người đảm nhận chức vụ này, chính là đại diện chính của Mạc Phủ ở kinh đô, cũng người có quyền uy lớn nhất của Mạc Phủ ở kinh đô, khi Tướng quân không ở đây, thấy được địa vị lớn thế nào. Bổng lộc của chức quan này hàng năm là một vạn thạch, nói được là chức quan cao nhất ở nơi đây, hơn nữa còn có lượng lớn thuộc hạ được vũ trang, bất cứ lúc nào cũng trấn áp được các nơi.
Hơn nữa, để tăng cường quyền uy cho chức vị này, Mạc Phủ còn quy định, nhất định chỉ có con cháu của gia tộc công thần thân thiết nhất mới đảm nhiệm được chức vụ này.
Hiện nay Sở Ti Đại ở kinh đô tên là Bản Thương Trọng Tông, phụ thân của ông ta là Bản Thương Thắng Trọng, cũng là Sở Ti Đại tiền nhiệm. Tại thời Chiến Quốc, Bản Thương Thắng Trọng đi theo phục vụ cho Đức Xuyên gia và trở thành một tướng lĩnh quan trọng, tham gia vào trận đại chiến Quan Nguyên, được tín nhiệm của Đức Xuyên gia. Sau khi Mạc Phủ thành lập, ông ta được Đức Xuyên Gia Quang ban tặng hai vạn bảy ngàn thạch đất đai, trở thành một thành viên trong các công khanh thân tín của Mạc Phủ. Sau đó, lại tiếp nhận chức Sở Ti Đại của Sở Ti Đại đầu tiên Bình Tín Xương Đoản, sau đó Bản Thương Thắng Trọng tiếp tục đảm nhiệm chức vụ này, rồi cứ thế liên tục ở kinh đô.
...