Theo những lời y nói, hai Lão Trung khác ủng hộ y cũng phụ hoạ theo, mà hai vị Lão Trung Tửu Tỉnh gia cùng với Thổ Tỉnh Lợi Thắng vẫn giữ im lặng dứt khoát đem tầm mắt lẩn tránh đi nơi khác, làm bộ như không nhìn thấy tranh chấp của những người này.
Tỉnh Y Trực Hiếu lạnh lùng đi nói, đã không còn tỏ ý nhượng bộ rồi.- Sự việc có liên quan đến danh dự của Đại Nạp Ngôn và Đức Xuyên gia, làm sao cho là chuyện nhỏ được? Ta cho rằng không có chuyện nào lớn hơn so với chuyện này rồi. Nếu Đại Ngự Sở đại nhân trước khi quy tiên đã phó thác cho ta tham dự vào chính sách quan trọng, ta phải vì yên ổn của Mạc Phủ lo lắng hết lòng, nếu ta sợ mệt nhọc, đó mới chính là có lỗi với Đại Ngự Sở đấy.
Sau khi gã nêu ra tên Đức Xuyên Tú Trung đã qua đời, các Lão Trung khác cũng không dám đi nói thêm gì nữa, điện phủ lại một lần nữa sa vào trong yên tĩnh, tình cảnh vẫn còn giằng co hơn lúc nãy vài phần.
- Thượng Dạng (tướng quân đại nhân) giá lâm! Đúng lúc này, tiếng hô của người hầu cạnh tướng quân vang lên ở trong điện.
Tỉnh Y Trực Hiếu và vài vị Lão Trung vội vàng rời chỗ ngồi quỳ xuống, cung nghênh tướng quân đến.
Theo vây quanh của một đám người hầu, tướng quân Mạc Phủ Đức Xuyên Gia Quang đang mặc chính trang tay áo rộng vạt áo dài, cầm trong tay một cái quạt chiết, từng bước một từ cửa đi đến.
Đây là một người trẻ tuổi có vẻ mặt nghiêm túc, bước chân của gã rất chậm, nhưng đầu thì ngẩng lên cao cao, cũng không có nhìn chăm chú đến mấy vị trọng thần đang quỳ bên cạnh. Ngũ quan của gã dịu dàng, nhưng lông mày đậm dài như đao gọt lại khiến cho gã có thêm vài phần nghiêm khắc, trên đầu của gã để kiểu tóc nguyệt đại hai bên gọt sạch, bộ tóc trên đỉnh đầu thì được dây đai cẩn thận kẹp lại với nhau.
Gã năm nay chỉ có ba mươi tuổi, nhưng đã trở thành tướng quân mười năm rồi, cho nên sớm đã tạo ra vẻ uy nghiêm ở trước mặt hạ thần của mình rồi.
Có lẽ là trước đây không được cha mẹ yêu thương, nên tính cách của gã vô cùng mạnh mẽ, và có chút tàn bạo, không cho phép bất cứ kẻ nào làm trái ý mình.
Sau khi nhậm chức Tướng quân không bao lâu, trong một cục diện Đại Danh các nơi tiến đến Giang Hộ triều bái, gã công khai đe dọa bọn đại danh rằng.- Ông nội và phụ thân ta, bọn họ cũng từng thần phục với Chức Điền Tín Trưởng và Phong Thần Tú Cát, cùng với chư vị làm vi thần cùng điện, trong đó từng có tình cảm đồng liêu với chư vị, mà ta khác với bọn họ, ta trời sinh là Tướng quân, cho nên chỉ biết cách đối đãi hạ thần với các ngươi thôi!
Loại cách nói này tuy rằng cuồng ngạo tự phụ, nhưng do khiếp sợ thực lực lớn mạnh của Mạc Phủ, Đại Danh các nơi cũng chỉ đành nén giận đi chịu đựng, hết mực cung kính đi quỳ lạy gã. Mà Đức Xuyên Gia Quang cũng dựa vào đủ loại thủ đoạn, cực độ đi chèn ép Đại Danh các nơi và triều đình kinh đô, đã thành lập nên quyền uy tuyệt đối của Mạc Phủ.
Một người có tính cách như vậy, muốn đem em trai ruột hãm hại đến chết, cũng chẳng có gì lạ cả.
Sau khi từng bước một đi tới trên ngự tháp điện phủ, Đức Xuyên Gia Quang đang giữ im lặng đột nhiên xoay người lại, sau đó lại phất phất tay.
- Đứng lên!
Mấy vị trọng thần Mạc Phủ này mới dám đứng dậy, sau đó một lần nữa ngồi xuống bàn mình.
Tiếp theo, ánh mắt của gã dời xuống, từ người dẫn đầu là Tỉnh Y Trực Hiếu từ từ nhìn xuống phía sau, cuối cùng dừng tại trên người Đạo Diệp Chính Thắng ngực vẫn đang kịch liệt phập phồng.
Đạo Diệp Chính Thắng miễn cưỡng cười cười, ra hiệu là mình không sao cả.
- Chính Thắng, vất vả ngươi rồi, gần đây công chuyện của ngươi đều giao cho người khác đi, tĩnh dưỡng thật tốt trước đã. Đức Xuyên Gia Quang không thèm đi nhìn những người khác, trước hết đi vấn an Chính Thắng.
Mượn cớ quan tâm thân thể của đối phương, cũng là mượn y đến dẫn tới đề tài chân chính.
- Tạ ơn quan tâm của tướng quân đại nhân, để ta... Để ta làm xong xuôi hết những chuyện quan trọng hiện tại trong tay rồi, nhất định sẽ tĩnh dưỡng một thời gian ngắn. Đạo Diệp Chính Thắng vẫn nỗ lực miễn cưỡng đi nở nụ cười.- Tuy nhiên, hiện tại có một chút đại sự, chúng ta nhất định phải mau chóng đi xử lý...
- Là chuyện của Trung Trường đúng không? Ta cũng đã nghe được báo cáo rồi.
Đức Xuyên Gia Quang lập tức tiếp lời, sau đó nhìn về phía Đại Lão Tỉnh Y Trực Chính.- Vừa rồi các ngươi đang thảo luận chuyện xử lý Trung Trường phải không? Có kết quả chưa?
Ánh mắt nhìn thẳng này như thực chất, đâm vào trong lòng Tỉnh Y Trực Hiếu đến đau xót, cái loại cảm giác áp lực nặng nề này lại tăng lên vài phần, giống như ngay cả hít thở cũng có chút khó khăn.
Y hiểu được, hôm nay mọi người tề tụ tại đây, vậy nhất định là kế hoạch của bản thân tướng quân rồi, y cũng đã sớm làm xong chuẩn bị tự mình trình diện trước mặt tướng quân rồi. Nhưng sau khi thật sự trình diện ngay trước mặt tướng quân, y mới cảm thấy được, muốn kiên trì lập trường ban đầu rốt cuộc khó khăn đến cỡ nào.
- Tướng quân đại nhân, sau khi trải qua một phen thương nghị, cá nhân tôi có ý kiến là, tốt nhất để cho ta tự mình điều tra xác minh... Y phồng lên dũng khí còn sót lại trong lòng, cố gắng bình tĩnh đi nhìn về phía Tướng quân.- Nếu xác nhận Đại Nạp Ngôn thật sự có hành động mưu đồ gây rối với tướng quân đại nhân mà nói, vậy phải xử phạt hắn thật mạnh... Nếu khi điều tra mà không tìm được chứng cứ mà nói, vậy hay là không nên...
Nhưng mà, y vẫn chưa nói xong, tướng quân đã cắt đứt lời của y rồi.
- Ngươi hiện tại thân gánh vác trọng trách Mạc Phủ, không nên phân tâm vì những chuyện nhỏ nhặt này. Sang năm việc thượng lạc, đều phải do ngươi tới sắp xếp, cũng không nên để xuất hiện sơ sót, làm mất mặt Mạc Phủ được. Chuyện Kiểm tra đối chiếu sự thật này, giao cho các Lão Trung khác đi làm thì được rồi.
Bình thường mà nói, sang năm tướng quân Mạc Phủ Thượng Lạc, yết kiến thiên hoàng bệ hạ, đúng là công việc trọng tâm hiện tại của Mạc Phủ. Mạc Phủ đoạt đi chức quyền triều đình, bởi vậy tuyệt đối không được mất đi uy phong ở trước mặt triều đình được.
Nhất là hiện tại Đại Ngự Sở vừa mới qua đời không được bao lâu, càng thêm không được để cho những người lòng mang bất mãn với Mạc Phủ lại sinh ra ý niệm gây rối trong đầu. Cho nên, theo Tướng quân Đức Xuyên Gia Quang bày mưu đặt kế, các trọng thần quyết định vào năm tới tập kết toàn bộ binh lực Mạc Phủ, hợp cùng Tướng quân thượng lạc, mượn cái cớ này đến bày hiện thực lực không lay động được của Mạc Phủ.
Cũng chính bởi vì vậy, Mạc Phủ dự tính đến lúc đó sẽ có hơn mười vạn người đến hộ tống Gia Quang tiến hành vũ lực thị uy, nếu bảo đảm cung ứng dọc theo đường đi của đám người kia, sẽ trở thành chuyện phiền toái rất lớn, chỉ đành giao cho vài vị trọng thần đến gánh vác.
Đại Lão tự mình gánh vác việc này cũng không có gì là lạ, nhưng vào hiện tại theo cục diện này, lại có ý tứ hàm súc khác rồi.
Tỉnh Y Trực Hiếu biết được, nếu Tướng quân sai khiến những người khác đi thẩm tra mà nói, vậy tính mạng của Đại Nạp Ngôn khẳng định là giữ không được rồi, bởi vậy y cuối cùng vẫn là quyết định cố gắng một chút.- Tướng quân đại nhân... Đại Nạp Ngôn... Đại Nạp Ngôn dù sao cũng là thân phiên Đức Xuyên, cũng không định tội qua loa được...