Người Tam Tỉnh gia bởi vì sợ gánh lấy trọng trách ban đầu không quá tình nguyện, dùng hết các loại lý do chối từ, thậm chí còn nói ra “Đô Kinh kỳ thật sớm đã bị thiêu hủy thành đất trống rồi, đại bộ phận vết tích xưa đã bị hủy rồi, Đô Kinh hiện giờ chỉ là mấy chục năm gần đây mới lần nữa dựng lại, không có vết tích xưa gì đáng để nhìn.” Nhưng Lưu Tĩnh lấy lý do vị quan viên này kỳ thật ở trong nước chỗ dựa rất cứng, mai sau tiền đồ không đo lường được bản thân đắc tội không nổi, vẫn kiên quyết đòi hỏi này như cũ, thậm chí còn ám thị lấy địa vị Tam Tỉnh gia mai sau ở trong mậu dịch hai nước uy hiếp. Rơi vào đường cùng, sau khi chần chừ rất lâu, Tam Tỉnh gia rốt cuộc vẫn là đồng ý đòi hỏi của gã.
Đương nhiên, Lưu Tĩnh cũng bảo đảm vị quan viên này tuyệt đối sẽ không gây chuyện, thậm chí Chu Phác còn gặp mặt với người của bọn họ, lộ ra hình đầu Nguyệt Đại mình chiếu theo không lâu trước đây đang vô cùng lưu hành bên trong bình dân và võ sĩ, vả lại biểu hiện vô cùng khiêm cung, nó rõ mình thật sự chỉ là ngưỡng mộ văn hóa nước Nhật Bổn, cho nên muốn đi quốc đô thấy được mọi phương diện mà thôi.
Sau khi trải qua mấy chục lần giao thiệp như vậy, gã rốt cuộc có được phối hợp của Tam Tỉnh gia, sau đó thừa cơ hội thương điếm của bọn họ muốn phái người đi tới quê hương Y Thế, cùng với đám người bọn họ giẫm lên con đường lên bắc.
Đảo Cửu Châu và đảo Bản Châu nằm cách nhau vô cùng gần, chỉ là cách một eo biển nho nhỏ mà thôi, sau khi từ Trường Khi lên đường, bọn họ rất nhanh đã xuyên qua phía bắc đảo Cửu Châu, sau đó đi qua Tiểu Thương ngồi thuyền qua sông tới được Hạ quan, đổ bộ trên mặt đất đảo Bản Châu.
Không giống như đảo Cửu Châu bị coi như biên thùy, đảo Bản Châu là đảo lớn nhất trong quần đảo của Nhật Bổn, cũng nằm ở chỗ trung tâm nhất, quả thật sau khi giẫm bước lên mặt đất đảo Bản Châu, Chu Phác dĩ nhiên cũng là cảm xúc hơi thoáng khác biệt.
Chu Phác là lấy thân phận hộ vệ thương lữ tham dự vào bên trong thương đội, mấy năm nay Nhật Bổn khắp nơi đại thể an ổn, vốn dĩ con cháu võ sĩ các phiên bắt đầu đại lượng sinh ra, hiềm rằng Mạc Phủ lại không muốn mộ thêm nhiều võ sĩ như vậy, vả lại tình trạng tài chính các phiên cũng ngày càng quẫn bách, cho nên các nơi ngoại trừ tầng bậc võ sĩ Mạc Phủ trực lĩnh nghèo túng đã bắt đầu xuất hiện hàng loạt, vả lại thành là vấn đề xã hội ngày càng nghiêm trọng. Lãng nhân hàng đống bắt đầu chui vào khắp nơi, tạo thành vấn đề xã hội vô cùng nghiêm trọng, chính ngay cả Mạc Phủ cũng lâm vào tình cảnh đau đầu, dĩ nhiên thương đội cũng làm ra phòng bị tương ứng.
Bởi vì trong lòng hiểu rõ đường lối hiện giờ mình phải đi, rất có khả năng là tuyến đường tiến quân gã mai sau phải mang đại quân một đường bắc tiến, cho nên ven đường gã rất để ý quan sát địa hình và nhân tình phong thổ ven đường, thậm chí có một vài tin tức trọng yếu còn phải tự mình ghi vào bên trong sổ tay.
Hành động của gã như vậy dĩ nhiên có chút kỳ quái, thế nhưng bây giờ đang vào thời Đức Xuyên Mạc Phủ thống trị, Mạc Phủ đã đại khái yên ổn hòa bình ba mươi mấy năm, sớm đã biến thành thái bình thịnh thế, vả lại thương nghiệp vô cùng phồn thịnh, cho nên cũng không người nào để ý thương đội này, càng không có người nào để ý cử chỉ kỳ quái của gã.
Mà người trong thương đội cũng biết gã chính là tới đảo Bản Châu du lãm, thật giống như những giáo sĩ truyền giáo nam di năm đó, cho nên cũng thấy không đáng trách, chỉ xem như gã đang ghi lại bút ký du lãm của mình mà thôi.
Một vùng Hạ Quang, vùng đất hành chính thời xưa chia nước Trưởng Môn thuộc về trong Sơn Dương đạo, mà tới hiện giờ, lãnh địa Mao Lợi gia đã là một phần của Trương Châu phiên.
Mao Lợi gia thời đại Chiến Quốc đã từng vô cùng huy hoàng, gia chủ các đời từng trải qua nhất là Mao Lợi Nguyên Tựu cùng với Mao Lợi Huy Nguyên có năng lực vả lại theo thống lĩnh kiêu hùng hùng tâm bừng bừng, thông qua tích lũy nhiều thế hệ tới nay và khuếch trương không từ thủ đoạn nào, dùng chư quốc Sơn Dương như An Vân, Chu Phòng, Trưởng Môn thậm chí một phần lãnh địa đảo Cửu Châu, vào thời Chiến Quốc thành lãnh đại lớn nhất, một trong Đại Danh thực lực mạnh nhất.
Vào thời điểm Chức Điền Tín Trưởng quật khởi, một lòng muốn hỏi tội Mao Lợi gia Nhật Bổn dĩ nhiên sinh ra xung đột cực đại với ông ta, hai bên mấy lần đại hưng đao binh, Mao Lợi gia sau liên hợp Đại Danh càng về sau nữa Thượng Sam Khiêm Tín một lần chống cự khuếch trương của Chức Điền gia, lúc ấy Phong Thần Tú Cát thân là đại tướng Chức Điền gia… lúc đó vẫn gọi là Vũ Sài Tú Cát… chính là lúc đó đại tướng lãnh binh tiền tuyến của Chức Điền mới đối trận với Mao Lợi gia.
Bởi vì thực lực của tập đoàn Chức Điền bành trướng quá nhanh, sau khi giao chiến nhiều năm, Mao Lợi gia dần dần nằm ở địa vị bất lợi, thuộc hạ dần dần phản bội, chính ngay cả Đại Danh phụ thuộc từ trước tới nay chảng hạn như bọn người Vũ Hỷ Đa Trực gia cũng xuất hiện dao động, ngược lại đầu phục Chức Điền gia. Đối mặt loại tình thế cực kỳ bất lợi này, gia tộc bởi vậy không tạm thời buông bỏ tính toán xưng bá Nhật Bổn không được, xoay ngược lại muốn mưu cầu giải hòa với chính quyền Chức Điền.
Đúng lúc này, Minh Tri Quang Tú phát động chính biến Bản Năng tự, bức chết Chức Điền Tín Trưởng và con trai lớn của ông ta, mà nóng vội trở về trọng địa căn cơ của Chức Điền gia, Phong Thần Tú Cát mưu cầu kế thừa di sản chính trị và quân sự của Chức Điền Tín Trưởng liền nhanh chóng đạt thành hòa giải với Mao Lợi gia, sau đó thực hiện cấp tốc “Trung Quốc đại phản hoàn” đại quân nhanh chóng hành quân chạy tới Đô Kinh vả lại thảo phạt Minh Tri Quang Tú. Do đó vì bản thân đoạt được kế thừa hết thảy vốn liếng của Chức Điền Tín Trưởng, tiếp đó ở trong lúc cuộc chiến Tiện Nhạc Hợp tấn công đối thủ lớn nhất của mình là Sài Điền Thắng Gia, chính thức là một vị đứng đầu thiên hạ sau Chức Điền Tín Trưởng.
Sau khi Phong Thần Tú Cát nhanh chóng quật khởi vả lại khống chế đại bộ phận vùng đất Nhật Bổn, gia chủ Mao Lợi Quang Nguyên năm đó xem thấy thời thế, quyết định tạm thời thần phục chính quyền Phong Thần, mà lúc này Phong Thần Tú Cát cũng gấp gáp an định Đại Danh thực quyền các nơi, đôi bên ăn nhịp với nhau.
Vào thời điểm đó, Phong Thần Tú Cát thông qua kiểm đất và an cư, lãnh địa cho Mao Lọi gia xác định là một trăm hai mươi vạn thạch (bởi vì chính quyền Phong Thần sơ lập, vả lại cố ý muốn ổn định Đại Danh các nơi, cho nên kiểm đất làm cho vô cùng qua loa, lãnh địa của Mao Lợi gia thật sự vượt qua hai trăm vạn thạch). Bởi vì có lãnh địa cực đại như thế, Mao Lợi Quang Nguyên cũng liền bị an bài tới Quan Đông, lãnh địa Đức Xuyên gia xấp xỉ hai trăm năm mươi vạn thạch trở thành một trong năm đại lão của Phong Thần gia.
Nhưng mà, ngày vui ngắn chẳng tầy gang, qua mười mấy năm, Phong Thần Tú Cát liền vào trong lúc bóng ma xâm chiếm thất bại hai lần bệnh chết, kẻ kế thừa là con trai út Phong Thần Tú Lại chỉ có sáu tuổi không cách làm trông coi chính sự, mà quyền lực chấp chính đã rơi vào trong tay quân đội và ngũ đại lão, vì tranh quyền đoạt lợi, kế thừa di sản chính trị của Phong Thần Tú Cát, bọn lão đại thực quyền này bắt đầu ám đấu minh tranh gay gắt vô cùng kịch liệt.