hương 2214: Ngoại giao và nội chính (Thượng)
- Sợ động tĩnh lớn gì? Chỉ sợ động tĩnh không lớn mà thôi! Thừa tướng vung tay nói.- Người ta đã làm việc này mấy trăm năm rồi, chúng ta hiện tại mới chạy theo làm, không làm lớn thì sao chấp nhận được? Đường đến Tây Dương xa xôi cách trở, sứ đoàn không được tùy tiện chọn người, ngươi dụng tâm làm việc này đi.
Nhìn thấy Thừa tướng đã nói chắc chắn đến như thế, trong lòng Khổng Chương cho dù có ý kiến chỉ đành nén xuống.
- Vâng, Thừa tướng, tôi trở về liền sẽ an bài.
- Tốt, hôm nay chỉ nói tới đây thôi, chúng ta trước tiên viết tấu thư đề nghị lên cho hoàng thượng về những gì chúng ta vừa thảo luận về việc người Tây Ban Nha, để bệ hạ tham khảo, việc sứ đoàn đi Tây Dương ta sẽ viết một tấu thư khác, các ngươi nhanh chóng đi làm đi. Tiếp đó, Thừa tướng lại phất phất tay áo, vài vị thư lại vẫn chờ ở trong Võ Anh điện liền đi tới, bắt đầu lấy ra các bản ghi chép hội nghị vừa rồi đưa ra hỏi thăm các vị đại thần.
- Đúng rồi, cái người sứ tiết Nhật Bổn hiện giờ vẫn ở chỗ bộ Thương mại các ông phải không? Dường như là nhớ ra cái gì, Thừa tướng lại hỏi Thương tướng.
- Vâng, hiện tại sứ tiết của Mạc Phủ bị người của chúng tôi lưu lại trong kinh thành. Vừa nhắc tới việc này, tâm trạng của Chu Học Trí cũng trở nên tốt hơn nhiều, trên mặt cũng hiện ra nụ cười.- Theo lệnh của tôi, bọn họ đang cùng cái tên sứ tiết kia từ từ tiến hành đàm phán, bình thường thì hù dọa y một chút, lặp đi lặp lại nhiều lần ép làm cho y thảm lắm… Dù sao thì đàm phán tiếp cũng không có kết quả gì, vẫn chỉ lừa bọn họ, như vậy thì y cũng không rời khỏi kinh thành được.
- Hiện tại đã vào xuân rồi, nếu chúng ta không thể hiện chút tích cực thì có chút không bình thường rồi, khó tránh sứ thần kia sẽ nghi ngờ.
Thừa tướng có chút trầm ngâm.- Hiện không sai biệt lắm, ngươi đi gặp y một chút, phải nói cho y biết chúng ta hết sức tức giận với hành vi của Mạc Phủ, sau đó ngươi lại cho bọn họ một cái điều kiện có thời hạn, bắt bọn họ nhanh chóng đưa đồ tới đây vậy mới giống tác phong của Đại Hán, sứ thần cũng sẽ không nghi ngờ nữa.
- Tốt, tôi trở về liền triệu kiến y. Thương tướng ngay lập tức đồng ý. Nãy giờ y nhịn khá nhiều trước mặt Thừa tướng rồi, bây giờ rất muốn phát tiết một chút trước mặt sứ tiết nước ngoài.
- Các ngươi cần phải làm tốt, dụng tâm đi làm, nếu mà sau này Trần Thăng tới, nhìn thấy bộ dạng mệt mỏi của chúng ta, chẳng phải ngày nào gã cũng nổi giận hay sao? Do tâm tình tốt, nên Thừa tướng lại pha trò.- Cũng không biết khi gã nghe được thông tin triều đình muốn đánh người Tây Ban Nha, sẽ nghĩ gì?
Lúc này Trần Thăng đang ở xa ngàn dặm, đương nhiên không biết mình đã trở thành đối tượng đùa cợt của Thừa tường và vài lão bằng hữu của mình, hôm nay gã mới rút ra chút thời gian, chuẩn bị đến yết kiến thái tử điện hạ.
Từ sau khi được thái tử cho biết tin bệ hạ có dự định điều gã trở về kinh thành làm đại thần lục quân gã vẫn chăm chỉ làm hết trọng trách với công việc của mình, đồng thời bắt tay vào sửa soạn cho việc bàn giao công việc. Tuy rằng, gã không biết ai sẽ là ứng cử viên cho chức vụ Tổng chỉ huy quân Liêu Đông thay gã, rốt cuộc là lựa chọn từ chính trong quân Liêu Đông, hay là từ nơi khác điều đến, nhưng chuẩn bị sớm cho việc bàn giao thì vẫn luôn tốt hơn.
Mấy ngày nay gã viết rất nhiều thư và văn kiện, một số thì để cho người kế nhiệm của mình dùng để tham khảo, một số thì viết cho thuộc hạ của mình, đòi hỏi bọn họ sau khi mình đi nhất định phải tuân thủ pháp luật, không được có hành động nào vi phạm. Tuy nhiên, bởi vì bản thân gã hiện tại ở xa thành Kim Châu, có rất nhiều việc không thuận tiện làm, gã liền điều quan tham mưu của mình là Ninh Trạch Quang nhanh chóng chạy về trụ sở chính của quân Liêu Đông ở thành Thẩm Dương để tạm thời chủ trì công việc bàn giao, trước tiên cần phải kiểm kê rõ ràng tất cả quân lương, tiền bạc cùng với vũ khí đạn dược đang được niêm cất trong kho của quân Liêu Đông.
Bận rộn mấy ngày liền, tuy rằng tinh thần sức khỏe hơn người, nhưng ông ta vẫn cảm thấy có chút mệt mỏi, cuối cùng cũng rút ra được chút thì giờ để yết kiến thái tử.
Khác với quân doanh của Trần Thăng, thái tử điện hạ ở lại trong dịch quán tốt nhất của thành Kim Châu, từ khi thái tử điện hạ vào ở đó, vẫn luôn có bình dân ham thích ngóng chuyện đến ở ngoài dịch quán dừng chân để chiêm ngưỡng, mỗi lần thái tử rời khỏi dịch quán đi tham quan, sẽ làm cho đám người kia lập tức sôi nổi hẳn lên. Tuy rằng, đám vệ binh lo lắng sẽ ảnh hưởng đến an toàn của thái tử điện hạ, muốn xua tan đám người này, nhưng bị thái tử ngăn cản.
Khi nhìn thấy Kỷ Quốc Công Trần Thăng uy danh hiển hách đến thăm, dân chúng vây xem liền hoan hô ầm ĩ, tuy nhiên Trần Thăng cũng không để ý bọn họ làm cái gì, đi ngay theo vệ binh vào trong dịch quán.
Bởi vì thái tử điện hạ vào ở, dịch quán với ồn ã hối hả bây giờ liền trở nên trống trơn, nhưng lại có thêm vài phần yên tĩnh.
Đang đọc sách như ngày thường, thái tử vừa nghe thấy Kỷ Quốc Công đích thân đến chơi, đương nhiên cũng không để ngài ấy chờ, liền để cho ngài yết kiến.
- Thần tham kiến thái tử điện hạ. Sau khi đi tới chỗ thái tử điện hạ, đầu tiên Trần Thăng liền cẩn thận khom mình thi lễ.
- Kỷ Quốc Công không cần đa lễ. Thái tử vội vàng cho gã miễn lễ, sau đó tò mò nhìn đối phương.
- Không biết Kỷ Quốc Công đột nhiên tới chơi là có việc gì?
- Thần đến vì việc Cao Ly. Trần Thăng vô cùng thẳng thắn trả lời.
- Việc của Cao Ly? Vừa nghe được câu này, thái tử liền lập tức nghiêm túc.- Xin Quốc công nói rõ ràng.
Khi nói rời kinh, phụ hoàng đã nói cho nó về tranh cãi giữa vương thất Cao Ly và sứ đoàn Đại Hán trú ở Cao Ly, đồng thời còn ủy quyền cho nó toàn quyền xử trí việc Cao Ly, cho đến nay nó vẫn luôn hao tổn tâm trí suy nghĩ xử trí chuyện này như thế nào, cho nên vừa nghe Kỷ Quốc Công nói liền vô cùng coi trọng.
- Đáng lẽ thần phải bẩm báo việc này với thái tử điện hạ từ trước, nhưng lúc đó vẫn chưa nắm được toàn bộ tình hình; thứ nữa là không biết thái tử đã toàn quyền gánh vác việc này, cho nên không lập tức bẩm báo, kính xin thái tử điện hạ thứ tội. Trần Thăng lại trước tiên nhận lỗi.
- Quốc công có tội gì đâu? Thái tử khẽ lắc đầu.- Ta… ta vẫn chỉ là một thiếu niên, việc nước quan trọng như thế, cần phải làm cẩn thận.
- Điện hạ không nên tự coi nhẹ bản thân, lấy khả năng nhìn người chuẩn xác của bệ hạ, nếu đã ủy thác toàn quyền cho điện hạ, vậy tất nhiên sẽ là không sai. Trần Thăng hiếm thấy cười cười.- Điện hạ, hôm nay thần vừa nhận được tin tức, sứ đoàn trưởng trú Cao Ly Thi Cao Nghệ sắp tới Kim Châu rồi, rất nhanh sẽ cầu kiến điện hạ.
Thi Cao Nghệ là sứ đoàn trưởng, theo lý thuyết là không được tùy tiện rời khỏi quốc gia đang gánh vác, lần này lại lựa chọn lên đường, xem ra là được cho phép của ty Ngoại vụ. Ông ta cũng là người hiểu biết, cho nên trước khi khởi hành liền phái thuyền tốc độ nhanh thông báo cho Liêu Đông, cho nên Trần Thăng mới biết trước thông tin.