Mà tất cả những việc phát sinh sau đó càng khiến bọn họ tức giận bất bình.
Sau khi Đức Xuyên Hòa Tử vào cung, sinh được mấy người con, con gái đầu là đệ nhị hoàng nữ Hưng tử, cùng với ba người con gái khác là Trừng tử, Chiêu tử và Hạ tử, ả còn sinh hai người con trai, nhưng đều chết non. Hiện giờ, ả lại có thai, không biết là nam hay nữ.
Lúc Pháp hoàng bởi vì bất mãn đối với ương ngạnh của Mạc phủ mà quyết định thoái vị, hai người con trai của ông ta và Đức Xuyên Hòa Tử cũng đã chết non rồi, bình thường mà nói thì nên truyền vị cho con vợ kế hoặc không có con trai thì truyền cho huynh đệ, nhưng mà theo can thiệp của Mạc Phủ ông ta không được như nguyện, cuối cùng chỉ đành truyền vị cho đệ nhị hoàng nữ, đồng thời cũng là đích trưởng nữ Hưng tử.
Không sai, sau khi Pháp hoàng xuất gia, Thiên hoàng bệ hạ hiện giờ là một nữ tử, hơn nữa là một nữ tử chưa tới mười tuổi, hậu thế của Thiên hoàng và Đằng Nguyên gia. Từ sau khi đời thứ bốn mươi tám xưng Đức Thiên hoàng, Nhật Bổn đã tiếp cận một nghìn năm không có nữ nhân kế thừa chức vị Thiên hoàng rồi, điều này phải nói là đỉnh điểm của việc Mạc phủ lấy thế ép người.
Đối với những Công khanh bất mãn với Đức xuyên gia mà nói, Đức xuyên gia một tay tạo nên cục diện gà gáy trời sáng, cũng là hách dịch đến cực điểm của Đức xuyên gia, thế cho nên trị được một loại biểu hiện yêu nghiệt nảy sinh, người người đều càng bất mãn với Mạc Phủ.
Hưng tử bệ hạ hiện giờ mới chưa đến mười tuổi, hơn nữa lại là nữ, lại là huyết mạch của Đức xuyên gia, cho nên mấy vị công khanh này vốn dĩ không có coi nàng là gì, mà là thẳng thừng tôn lấy Pháp hoàng làm chính.
Tâm tư của Mạc Phủ vô cùng rõ ràng, chính là muốn tiếp tục trì hoãn thời gian, xem xem Hòa Tử hoàng hậu trong cung lại sinh được một người con trai trưởng để kế hoàng vị hay không, để Đức xuyên gia hoàn toàn trở thành thị tộc gióng như họ Đằng Nguyên, tiến một bước nữa nắm lấy triều cục. Sau khi Pháp hoàng xuất gia theo truyền thống tiếp tục sống trong hoàng cư, chỉ là sống ở một cung thất khác mà thôi, và không cần bỏ hẳn nữ sắc, đến giờ trước sau khi ông ta xuất gia đã có thêm ba đứa con, trong đó gồm cả tứ hoàng tử con vợ kế Thiệu Nhân thân vương.
Để phòng ngừa huyết mạch xuất hiện sai sót, nay lúc vừa đăng cơ triều đình liền nói rõ với Đức xuyên gia, theo truyền thống cổ nhất, nữ Thiên hoàng không được kết hôn, chỉ được phép truyền vị cho em trai, hiện giờ hoàng thái hậu Hòa tử lại có thai, sau mấy tháng đại khái biết rõ rồi. Cũng chính là vì điều này, Nhị Điều Khang Đạo thân là đích truyền Đằng Nguyên Bắc gia mới vội vã muốn hủy diệt âm mưu của Đức xuyên gia thậm chí là bản thân Đức xuyên gia nữa.
Chính vì biết rõ nội tình, cho nên lúc y nói mau lẹ như thế, Ưng Ti Giáo Bình cũng căn bản không dám nhiều lời, chỉ là yên lặng cúi đầu. Y đã hiểu ý của Nhị Điều Khang Đạo rồi.
- Thiên hoàng bệ hạ thân là huyết duệ của đại thần Thiên chiếu, vẫn có thần minh phù hộ, con trai của hoàng thái hậu đều chết non, nhất định là ý chỉ của thần minh. Đúng lúc này, Nhất Điều Kiêm Hà đột nhiên lại thở dài một cái.
- Nếu là con trai, thần minh nhất định lại để cho nó chết non, đây là định số trời rồi, không có cách nào khác a...
Tiếp đó y vừa thở dài vừa mượn ánh trăng, từng bước đi xuống tường thành, sau đó lảo đảo đi về phía tùy tùng thị nội đang đợi.
- Vận mệnh tự có định số, kiếp phù du chỉ là chớp mắt mà qua, không bằng đổi ca một hồi... Nhị Điều Khang Đạo cũng đọc theo, sau đó cũng đi xuống theo phía sau.
Ưng Ti Giáo Bình ngẩn người đứng một lúc, cuối cùng cũng thở dài, đi theo hai người bọn họ xuống.
Gã cũng không biết, mệnh số rốt cuộc sẽ đưa đẩy ba người có mặt hôm nay thế nào, lại để ý bao nhiêu việc nữa, không bằng nước chảy bèo trôi đi.
Mấy vị chí tôn trên danh nghĩa của Nhật Bổn trong miệng ba người trẻ tuổi bọn họ, đêm nay tất nhiên cũng sống trong hoàng cư, thực hiện cuộc sống nghi thức hóa mỗi ngày của mình.
Hoàng cư bao phủ trong bóng đêm, điện đường và tường vũ lặng lẽ không lời, bốn phía đại điện, cây cổ thụ che trời, bóng cây bao phủ. Trong ngoài điện tịch mịch không tiếng động, màn đêm lặng lẽ. Tất cả đều giống như ngày thường, dường như nghìn năm đều không xảy ra bất cứ việc gì vậy. Mấy trăm năm trước thời bình an tự mệnh phong nhã đó đám công khanh thay hoàng tộc, ở đây thường xuyên lui tới, âm thanh này dường như vẫn quanh quẩn ở đó, đến tận bây giờ, trong thản nhiên mang theo sầu bi vô hạn.
Hoàng cư kỳ thực cũng không lớn lắm, hơn nữa nhiều năm nay bởi vì của cải của hoàng thất càng ngày càng ít mà trở nên càng ngày càng cũ kỹ, lại vì mấy lần cháy trong lịch sử mà trở nên càng nghiêng ngả, chỉ có sau khi Phong Thần Tú Cát và Đức Xuyên gia Khang mấy lần bỏ vốn giúp đỡ hoàng thất, hoàng thất mới tu sửa một chút hoàng cư lần lượt vào bốn mươi và hai mươi năm trước, đương nhiên phần lớn vẫn không hoàn toàn hoàn chỉnh, chỉ là chỉnh lại mấy đại điện mà thôi, bốn phía gạch ngói loang lổ đổ nát cùng với cỏ dại mọc đầy trong đó, vô thanh vô tức mà nói lên vận mệnh của cái triều đình này.
Từ cửa nam đi vào cửa lễ, không cần mất nhiều thì giờ là nhìn thấy Tử Thần điện, đây là chính điện trong hoàng cung, chỉ có vào lễ kế vị của Thiên hoàng, nguyên phục, lập hoàng thái tử hoặc là lễ tết quan trọng mới mở cửa, là nơi cử hành nghi thức trọng yếu nhất, hiện giờ đại điện vẫn đang đóng cửa, đứng sừng sững dưới ánh trăng vắng lặng không tiếng động.
Từ Tử Thần điện đi về hướng tây bắc không xa sẽ đến Thanh Lương điện. Đây vốn là nơi Thiên hoàng hàng ngày ở lại làm việc và nghỉ ngơi, nhưng vào năm Thiên chính bốn mươi năm trước, triều đình lấy tiền bạc của Phong Thần Tú Cát dâng lên để tu sửa ngự thường ngự điện, cho nên nơi này không còn gánh vác trọng nhiệm nơi ở của Thiên hoàng nữa, sửa thành nơi Thiên hoàng tiến hành các nghi thức hàng ngày.
Thiên hoàng Nhật Bổn hiện giờ, lúc này đang ở trong ngự thường ngự điện, ngoan ngoãn đứng đó, giơ tay ra, đợi đám thị nữ cởi bỏ y phục phức tạp trên người nàng xuống.
Năm nay nàng chín tuổi, thân thể còn vô cùng thấp bé nhu nhược, nhưng chức trách Thiên hoàng chính là nghi thức vai diễn, cho nên ăn mặc hàng ngày không qua loa chút nào.
Nàng hiện giờ mặc trên người bộ ngự bào nhuộm màu hoàng lư Thiên hoàng chuyên dùng, bộ ngự bào này vô cùng nặng nề, áo lót “hạ tập” (một loại trang phục của Nhật B Bổn), phía sau còn có một cái “vạt” kéo thật dài, trên eo nàng mang thạch đới giữ mình, trên chân đi đôi giày dệt rực rỡ, trên đầu còn mang mũ xung thiên cao nhất. Cả một bộ trang phục phức tạp này, tuy là để thích ứng với thân hình nhỏ tuổi Thiên hoàng mà đều cố ý làm nhỏ đi một cỡ, cho nên nhìn qua thì giống như khóa nàng ở bên trong vậy.
Đám thị nữ trước tiên tháo cái mũ cao xuống, sau đó tháo thạch đới sau lưng nàng ra– những trang phục của Nhật Bổn này đều là truyền từ trung thổ, nhưng trải qua nhiều năm lưu truyền đã xuất hiện rất nhiều thay đổi, chẳng hạn như bọn họ chia bộ phận thuộc da ở đai lưng làm hai đoạn, sau đó lúc thắt đai đều để ở phía sau người, phía trước dùng sợi để kết.