Hiện tại thái tử triều Trung Hoa dự tính lấy phương thức của mình tùy tiện chỉ định chọn người cho triều đình Cao Ly, việc này đã phá hư hết khuôn phép đảm nhiệm quan viên lúc trước của Cao Ly, huống chi rõ ràng còn muốn chỉ định một tôn thất. Có lẽ trong mắt điện hạ tại vị này đây là một việc khá nhỏ, nhưng đối với Cao Ly sau này nhất định gieo hại vô cùng.
Hơn nữa, mở một tiền lệ, sau này còn có càng nhiều tiền lệ nữa, nếu như sau này triều Trung Hoa muốn tùy ý bổ nhiệm quan viên Cao Ly, vậy triều đình Cao Ly rốt cuộc sẽ tự xử như thế nào đây? Còn bản thân mình thân là đại thần Lĩnh nghị chính này làm sao mở rộng được quyền lực đây? Nghĩ đến đây, gã chỉ cảm thấy có chút không rét mà run.
- Điện hạ, xin ngài chớ có đáp ứng đòi hỏi của thái tử triều Trung Hoa! Sau khi Kim Tẩn Quốc khôi phục lại tinh thần, lập tức hướng về phía Lý Hồn lớn tiếng hô lên.- Nếu là đáp ứng với nó rồi, vậy sau này nhất định sẽ biến thành tai họa lớn đó!
- Nhưng ta không đáp ứng thì làm như thế nào đây? Lý Hồn đầu tiên là cười gượng, sau đó đi hỏi lại.
Câu hỏi lại này khiến Kim Tẫn Quốc lập tức nghẹn lời.
Cao Ly là phiên quốc triều Trung Hoa, về lý luận đều là thần tử hoàng gia triều Trung Hoa, lấy thân phận của thái tử triều Trung Hoa, nếu nó đòi hỏi Cao Ly bổ nhiệm quan viên mà nói..., thì có lý do gì để phản đối đây?
- Vậy, điện hạ... đã đáp ứng rồi sao? Một lúc lâu sau, Kim Tẫn Quốc thoáng chút chua xót đi hỏi lại.
Lý Hồn có chút lãnh đạm đi trả lời.- Nếu là đáp ứng rồi, cũng không cần đêm nay kêu ngươi đến rồi. Vì muốn kéo dài thời gian, quả nhân nói thác sự việc quan trọng, thỉnh cầu thái tử điện hạ thư thả thêm một ít thời gian, để cho Nghị chính phủ chuẩn bị một chút, ít nhất cũng phải đi theo trình tự, để tránh mang tiếng không tốt.
Cái gì để tránh mang tiếng không tốt, còn không phải là sợ một mình gánh vác không nổi trách nhiệm? Trong lòng Kim Tẫn Quốc lạnh lùng mỉm cười. Nghĩ được, quyết định này một khi tuyên bố, nhất định sẽ ở trong thiên hạ Cao Ly dẫn phát ra sóng to gió lớn, đến lúc đó triều nghị sôi trào, người xử trí chuyện này nhất định sẽ vác lên bêu danh, gã thật không ngờ khi mình còn chưa phát giác gì thì đã bị vác lên phiền toái lớn như vậy.
Nhưng mà, cho dù trong lòng hiểu được quốc chủ làm như vậy có ý đồ, gã cũng không có cách nào đi vạch mặt ông ta được.
Lý Hồn thở dài.- Ái khanh, đêm nay gọi ngươi đến đây, quả nhân chính là muốn hỏi ngươi, ngươi có cách nào nào đến thay đổi quyết định của thái tử điện hạ không? Tuy rằng hiện tại quả nhân trì hoãn được một chút thời gian, nhưng thái tử điện hạ đòi hỏi triều đình mau chóng làm ra quyết định. Nếu như chọc giận nó mà nói, chỉ sợ kế tiếp sẽ khiến cho mọi người vô cùng khó xử đó?
Trong lòng Kim Tẫn Quốc cũng biết rằng quốc chủ nói như vậy hết sức chính xác, nhưng gã suy nghĩ lại vẫn là hết đường xoay xở, không nghĩ ra cách xử lý gì khiến cho thái tử điện hạ thay đổi chủ ý.
Hoàng đế khai quốc Đại Hán văn thao vũ lược, sáng tạo ra công lao sự nghiệp sánh vai được với bất cứ một vị đế vương nào của trước kia, dĩ nhiên là một quân vương không chấp nhận được người ta đi phản kháng. Mà thân là trưởng tử của hắn, từ nhỏ tiếp nhận giáo dục của một người thừa kế, cho dù bề ngoài có hòa khí, vị thái tử này chỉ sợ cũng không phải là người dễ dàng đi thay đổi chủ ý của mình, nếu nó đã ra lệnh rồi, muốn kêu nó thu hồi lại mệnh lệnh đã ban ra thì nói dễ hơn làm.
- Thần đi tìm một chút Tĩnh Thành Quân, đối với y hiểu lấy đại nghĩa, khiến cho y hiểu được việc này đối với Cao Ly có hại không có lợi, nhất định phải từ chối với thái tử điện hạ cái chuyện bổ nhiệm này. Đã trầm mặc một lúc lâu, Kim Tẫn Quốc nói ra chủ ý của mình.- Chỉ cần trong lòng Tĩnh Thành Quân còn hơi tồn tại tấm lòng trung nghĩa, y sẽ chối từ với thái tử.
Tĩnh Thành Quân chính là danh phong của Lý Kha, Kim Tẫn Quốc quyết định đi tìm Lý Kha, khiến chính y tự đi từ chối bổ nhiệm Khánh thượng quan sát sứ, vậy cũng là một cách xử trí khi không có cách nào rồi.
Lý Hồn thấp giọng hỏi lại.- Nếu như Lý Kha không chịu, vậy phải làm sao đây? Đối mặt trước danh vị, không phải bất cứ kẻ nào cũng rũ bỏ được.
Kim Tẫn Quốc gượng cười đi trả lời.- Nếu như Tĩnh Thành Quân không chịu, vậy cũng đành phải dựa theo ý của thái tử điện hạ đi làm thôi. Thần cũng không có cách nào khác. Cái bêu danh này, thần cũng chỉ đành im lặng đi gánh vác thôi.
Sắc mặt của Lý Hồn cũng lộ vẻ sầu thảm.- Vậy cứ làm như thế đi. Ái khanh, làm phiền ngươi rồi.
Ngừng lại một lát sau, ông ta lại hỏi nữa.- Ái khanh, ngươi là người trước tiên tự mình đi nghênh phụng vị điện hạ kia, đã ở cùng với nó mấy ngày rồi, theo ý của ngươi, nó đến tột cùng là người như thế nào?
Kim Tẫn Quốc đương nhiên hiểu được ý của quốc chủ rốt cuộc là gì rồi.- Thái tử triều Trung Hoa giống như lời đồn vậy, quả nhiên trí tuệ nhạy bén, đối xử với người ngoài cũng khiêm tốn thành khẩn, cũng không hề có ngạo khí của vương tôn công tử, rất được lòng người bên cạnh đi trợ giúp. Trọng yếu hơn chính là, nó cũng không thiếu nhân tâm, rộng lòng với người ngoài, hiểu được thương cảm dân tình. Theo thần xem ra, nếu là sau này nó vẫn như cũ duy trì được tính cách như thế, vậy triều Trung Hoa sẽ nghênh đón minh chủ tương lai.
Lý Hồn gượng cười một cái.- Nó thúc giục chúng ta vội vã như vậy, ngươi vẫn nói tốt cho nó như vậy sao.
Vẻ mặt Kim Tẩn Quốc nghiêm túc đi nói.- Một chuyện ra một chuyện, tuy rằng chuyện này khiến cho thần đau đầu không dứt, nhưng thần không được vì vậy mà đi nói dối. Điện hạ chắc cũng hiểu được ý thần rồi.
- Nói cách khác, ít nhất còn có một vị minh chủ nữa đảm nhiệm sao? Lý Hồn quả thật hiểu được ý của Kim Tẫn Quốc, ông ta lại lần nữa thở ra thật dài, trên mặt xuất hiện chút phiền muộn hiếm thấy.
- Đại Minh, cuối cùng là không trở về được rồi...
Bởi vì nhiều lần chịu ức hiếp của bên triều Trung Hoa, trên dưới quân thần Cao Ly vô cùng hoài niệm Đại Minh, cảm ơn nó trợ giúp phục quốc tái tạo, cũng hoài niệm năm đó Đại Minh thả lỏng thống trị không can thiệp nội chính, cho dù là sau khi Đại Minh đã diệt vong nhiều năm, loại tư tưởng trào lưu này còn không có biến mất, thậm chí không ít sĩ phu Cao Ly trong nhà còn thờ phụng bài vị hoàng đế Thần Tông Đại Minh.
Cho nên bọn họ rất nóng lòng hy vọng chính là Đại Minh phục quốc, ít nhất Đại Hán nhanh chóng vong tàn giống như Tần Tùy vậy.
Lúc trước bọn họ âm thầm nói thầm rằng, Đại Hán không tôn Nho học hơn nữa lại khuyến khích công thương, làm việc lại tham lam tàn bạo như thế, vừa thấy chính là đi theo cách làm của Tần triều, nhất định không lâu dài. Nhưng không như mong muốn của bọn họ, những năm gần đây thực lực quốc gia Đại Hán vẫn như cũ phát triển không ngừng, chinh phạt khắp nơi đều giành được thắng lợi, không chỉ có Nữ Chân và Mông Cổ bị đánh đến thảm bại, mà ngay cả thế lực còn sót lại của tiền Minh cũng biến thành ngọn nến trước gió, mắt thấy sắp tan thành tro bụi. Cho dù không thích vị Hoàng đế khai quốc kia thế nào đi nữa, bọn họ không đi thừa nhận đối phương đã như mặt trời ban trưa không được, quả thực giống như là vị Tần Thủy hoàng đế kia vậy, quét ngang thiên hạ.