Đây là người trung niên ước chừng bốn mươi tuổi, tuy rằng được chăm sóc vô cùng tốt tươi, nhưng trên mặt trắng nõn vẫn xuất hiện không ít nếp nhăn như cũ, trên đầu của ông ta cạo đầu hình nguyệt đại thông thường của võ sĩ, trên cằm thì để râu thật dài, sắc mặt có chút trắng bệch, nhìn qua thân thể không khỏe mạnh dồi dào chút nào.
Bọn họ vừa tiến vào, Tùng Phổ Long Tín liền ngẩng đầu lên đánh giá một chút Chu Phác dẫn đầu, sau đó khóe mắt quét nhìn qua một chút mấy người tùy tùng rõ ràng là người bổn quốc Nhật Bổn.
- Ngươi chính là cái tên thương nhân Đại Hán muốn cầu kiến ta đó sao? Rất nhanh phiên chủ liền lập tức hỏi Chu Phác.
Thái độ của ông ta mặc dù có chút từ trên cao nhìn xuống, nhưng cũng không coi như vô cùng ngạo mạn, dù sao hiện giờ, bởi vì Mạc Phủ vẫn luôn ở khắp nơi hạn chế quyền lợi của Đại Danh, cho nên thu vào của bọn Đại Danh càng lúc càng ít, tài chính của lãnh địa liền càng lúc càng bó buộc, giữ gìn đoàn gia thần vốn có cũng càng lúc càng khó. Bởi vậy Tùng Phổ Long Tín cũng muốn dùng các loại phương thức mở rộng tài chính thu vào của mình, cho nên vừa nghe thấy thương nhân Đại Hán muốn cầu kiến mình, ông ta cũng lập tức đáp ứng, vả lại chờ mong mượn nhờ những thương nhân này phát triển thương nghiệp mậu dịch trong lãnh địa của mình.
- Khởi bẩm phiên chủ, tại hạ chính là thương nhân Đại Hán Chu Phác. Không có đám người phiên dịch, Chu Phác lập tức đi tới trước hai bước, sau đó ngồi quỳ xuống.- Mạo muội quấy rầy phiên chủ, vẫn xin thứ tội.
- Không sao! Tùng Phổ Long Tín bởi vì gần đây thân thể cũng không tốt lắm, cho nên cũng không muốn cùng vị thương nhân trẻ tuổi Đại Hán này vòng vo.
- Ta là nghe tin tức của thương quán Hà Lan bên kia truyền tới, nói ngươi muốn cầu kiến ta, xin hỏi rốt cuộc là vì sự tình gì nào?
- Chúng tôi là thương nhân, cầu kiến phiên chủ dĩ nhiên là vì sự tình về buôn bán. Chu Phác vội vàng trả lời.- Bọn ta làm buôn bán trên biển, nhiều năm qua vẫn luôn xem Nhật Bổn thành chợ mưu đồ có lợi nhất, vất vả buôn bán thật lâu, cũng coi như có chút thành tựu…
- Như vậy các ngươi rốt cuộc là muốn từ Bình Hộ phiên có được cái gì nào?
Tùng Phổ Long Tín cắt ngàng lời khách sáo của Chu Phác.- Theo ta được biết, hiện giờ thương nhân Đại Hán ở Trường Khi đã có thương quán, hơn nữa buôn bán có thanh có sắc, lại cần gì phải chạy tới chỗ tệ phiên để cố ý cầu tìm buôn bán nào? Trước đây nào có, tệ phiên vô cùng khốn cùng, cũng không có bao nhiêu tài của dư dả buôn bán cùng thương nhân như các ông.
Tiếp đó, ông ta đột nhiên giơ tay chỉ hướng ngoài cửa sổ.- Các ngươi nếu như một đường đi tới, hẳn là phát hiện ra được, Bình Hộ phiên cũng không giàu có, cho nên nếu như muốn tới nơi này đẩy mạnh buôn bán thương phẩm Đại Hán các ngươi, sợ rằng các ngươi tới lộn chỗ rồi.
Bình Hộ phiên cũng không có mỏ vàng bạc, trước đây hơi chút hưng thịnh, cũng là dựa vào giao dịch mậu dịch với người Tây Dương, nhưng từ sau khi Mạc Phủ bắt đầu hạn chế hải mậu, thu vào của Bình Hộ phiên đã xuống dốc không ngừng, không còn có khí tượng lúc ban đầu nữa. Vì của cải hạn chế trong lãnh địa từng bước chảy ra, Tùng Phổ Long Tín vẫn chủ động hạn chế giao dịch với thương nhân Đại Hán. Thương phẩm dễ bán Đại Hán ở khắp nơi khác ở nơi này cũng vô cùng ít thấy cũng chính là bởi vì nguyên nhân này. Bọn họ lúc vào thành Bình Hộ, những cư dân đó ánh mắt nhìn bọn họ mới sẽ kỳ quái như thế.
Cách làm của Bình Hộ phiên thật sự không sai biệt lắm với Mạc Phủ, chỉ có điều Mạc Phủ thể lượng càng lớn hơn, cho nên càng thêm chịu được loại xu thế vàng bạc chảy ra ngoài này, chỉ muốn mà thôi.
Chu Phác thật không ngờ vị phiên chủ này lại sẽ thẳng thắn như vậy, ngược lại nhất thời có chút giật mình. Tuy nhiên y cũng rất nhanh liền khôi phục điềm tĩnh, một lần nữa hiển lộ ra tươi cười.
- Phiên chủ, chúng tôi lần này tới cầu tìm thông thương với quý phiên, cũng không phải là muốn đem hàng hóa của Đại Hán đưa vào trong địa phận quý phiên. Nói thật, thương phẩm chúng tôi ở Trường Khi bán được rất tốt, không cần cố ý chạy tới quý phiên. Ngược lại, chúng tôi là muốn chuyển của cải của quý piên tới Đại Hán mới tới tìm kiếm trợ giúp của phiên chủ.
- Chúng tôi có đồ vật gì Đại Hán cần hay sao? Tùng Phổ Long Tín hiển nhiên có chút kỳ quái, tuy nhiên tinh thần lại trở nên phấn chấn.
- Thiết nghĩ phiên chủ đã biết rồi a. Mạc Phủ hiện giờ đã đình chỉ đưa ra mỏ đồng với Đại Hán. Chu Phác ngẩng đầu lên nhìn đối phương.- Mạc Phủ đột nhiên làm ra việc bậc này, nói thật ra khiến Đại Hán có chút trở tay không kịp. Nghe nói hiện giờ quan phủ vô cùng nóng giận, đang giao thiệp với Mạc Phục thật mau chóng khôi phục đưa vào đồng. Thế nhưng, loại sự tình này khiến bọn quan lão gia thật sự đau không kể xiết. Đối với bọn thương nhân chúng tôi mà nói lại là cơ hội buôn bán không hơn không kém… Cho nên, chúng ta muốn từ chỗ quý phiên nhập vào đồng.
Sau khi nghe thấy giải thích của y, Tùng Phổ Long Tín sắc mặt lập tức càng thêm tái nhợt.- Trong lãnh địa chúng tôi không có mỏ đồng.
- Có dù trong lãnh địa quý phiên không có mỏ đồng, cũng từ nơi khác thu mua được, sau đó bán truyền qua tay cho chúng tôi. Chu Phác vẫn mỉm cười như cũ.- Phiên chủ là Đại Danh Nhật Bổn, thiết nghĩ thu mua đồng khẳng định phải tiện hơn rất nhiều so với thương nhân Đại Hán chúng tôi. Hiện giờ bởi vì duyên cớ Mạc Phủ dứt tuyệt xuất khẩu, giá cả đồng ở trong địa phận Đại Hán tăng lên rất nhiều, nếu như phiên chủ chịu thu mua đồng lại đây chuyển giao cho chúng tôi, khẳng định sẽ thu lợi cực nhiều. Nếu phiên chủ…
Đây là ám chỉ rõ ràng, Tùng Phổ Long Tín đương nhiên cũng nghe ra được, cho nên ông ta khẽ gõ ghế mềm bên cạnh một cái, ngắt ngang lời của Chu Phác.- Ngươi là muốn buôn lậu đồng sao?
- … Nếu như phiên chủ muốn nói như vậy, ngược lại cũng không sai. Chu Phác gật đầu cười.
- Đồng là thương phẩm lớn nhất thông thương giữa Đại Hán và Nhật Bổn, nếu như hiện giờ đã bị tạm thời cấm tiệt, vậy dĩ nhiên sẽ có mấu chốt buôn bán ở đây.
Đây đương nhiên không phải toàn bộ mục đích của Chu Phác, y là muốn dùng loại phương thức này thử thái độ của Tùng Phổ Long Tín đối với Mạc Phủ, đồng thời dựng lên quen biết mới ban đầu. Tùng Phổ Long Tín tuy rằng có thù cha với Mạc Phủ, nhưng tính tình và thái độ của ông ta Chu Phác cũng không có hiểu biết tường tận, cho nên không dám cùng ông ta ngay từ đầu đã nói ra ý đồ của mình, chỉ đành giả trang thương nhân trước thử thăm dò một chút đối phương. Dù sao trong nước chính hay thiếu đồng, nếu như từ nơi của ông ta đánh ra được một chút đồng buôn lậu tới trong nước, thật cũng coi như dựng lên một công lao trước.
Y và người thương quán Trường Khi đã hỏi qua người Hà Lan rồi, bọn họ gần đây quả thật gia tăng đơn hàng đồng, nhưng vẫn không đạt tới được mức tất cả trong kho hàng của Nhật Bổn trống rỗng, tuy rằng không biết lý do của Mạc Phủ rốt cuộc là gì, nhưng bọn họ khẳng định là bên ngoài có mưu đồ, tìm được cái cớ đoạn tuyệt xuất khẩu đồng.