Lượng buôn bán mở rộng, Mạc Phủ từ trong đó rút ra bao nhiêu thu vào từ thuế, quan viên trên dưới cũng từ Trường Khi đạt được lợi ích ngoài chính quy, xem ra đều là việc vui lớn, nhưng sau mấy năm kéo dài, lại chỉ mang đến cho Mạc Phủ một phiền não cực lớn.
Nguyên nhân là buôn bán giữa hai nước quả thực là quá không cân bằng. Mạc phủ đối với mậu dịch của Trung Quốc hy vọng cực lớn, Nhật Bổn của thời đại này, thủ công nghiệp hoàn toàn không phát triển bằng đại lục, thế cho nên rất nhiều nhu yếu phẩm trong sinh hoạt và sản xuất đều cần tiến hành nhập từ Trung Quốc. Từ kẹo, áo dài, vải đay, tơ sống, tơ lụa, dược liệu đều chỉ nhờ vào nhập khẩu.
Từ sau khi Phong Thần Tú Cát thống nhất Nhật Bổn, đất đai Nhật Bổn không hề phải chịu đựng chiến loạn liên tục tầm vóc lớn nữa, trận chiến Quan Nguyên và Mạc Phủ hai lần chinh phạt Đại Bản thành đều nhanh chóng giải quyết, không có gây ra họa loạn toàn quốc, đã thái bình mấy chục năm, trăm nghề hưng thịnh. Đồng thời, bao gồm cả Mạc Phủ trong đó, Đại Danh các nơi đều tích cực mở rộng mở vàng bạc và các mỏ ngầm kim loại khác, kết quả Nhật Bổn trở thành nước có sản lượng bạc lớn nhất thế giới như hiện nay.
Thiên hạ yên ổn, trong tay lại có tiền, vì thế Nhật Bổn liền bắt đầu theo đuổi xa xỉ, cho dù là nông dân bậc thấp cũng bắt đầu dùng hàng dệt tơ lụa vốn dĩ là hàng xa xỉ. Theo ghi chép của Tây Ban Nha thì “hàng ngàn vạn nhung thiên nga có gai hoặc thuần sắc, dệt hổ phách thuần sắc, tơ lụa, la sa mỏng cùng với các loai vải vóc khác đến từ Trung Quốc, mỗi năm đều tiêu thụ sạch trơn, bất phân nam nữ đều mặc các loại quần áo mang màu sắc, bất luận là thiếu nữ hay cô nương chưa kết hôn, cho dù bà già cũng vậy”.
Vốn dĩ đất đai của Nhật Bổn là sản xuất hàng dệt tơ, chẳng hạn như kinh đô đều có không ít xưởng, nhưng mà người Nhật Bổn vẫn luôn ưu ái tơ lụa giá rẻ hàng đẹp đến tử Trung Quốc, thậm chí xưởng ở các nơi còn từ Trung Quốc nhập khẩu tơ sống chất lượng cao đến mở rộng sản lượng của mình, một năm phải nhập khẩu ba năm nghìn gánh tơ sống từ Trung Quốc.
Sau khi Đại Hán chủ động thông thương với Nhật Bổn, sản lượng nhập khẩu sản phẩm từ Đại lục càng ngày càng tăng, tuy đáp ứng được đòi hỏi mạnh mẽ ở trong nước đối với thương phẩm Trung Quốc, nhưng cũng mang đến tỉ lệ nhập siêu lớn cho Nhật Bổn.
Nhật Bổn hiện tại cũng không có bao nhiêu thương phẩm xuất khẩu sang Trung Quốc, chỉ có một chút sản phẩm thủ công mà thôi, những thứ khác chỉ đành dùng đồng và vàng bạc để bù vào. Kết quả buôn bán thế này đương nhiên sẽ mang đến hậu quả lượng lớn kim loại quý sẽ thất thoát, lúc đầu lượng buôn bán không quá lớn, loại thất thoát này còn được Mạc Phủ nhẫn nhịn, nhưng trải qua mấy năm buôn bán mở rộng, tình thế lượng kim loại đắt hiện giờ trôi dạt ra ngoài đã đến bước Mạc Phủ khó mà chịu đựng được.
Để giảm bớt nguy cơ mậu dịch kiểu này, trên dưới Mạc Phủ đã nhiều lần thương thảo, phải nói là đau hết cả đầu.
Sở dĩ cảm thấy đau đầu là bởi vì bọn họ không hề muốn hoàn toàn chấm dứt buôn bán với Trung Quốc, bởi vì Nhật Bổn cần thương phẩm Trung Quốc, Mạc Phủ cũng cần thu nhập tài chính trong việc buôn bán. Nhưng hoàn toàn mặc kề vàng bạc chảy hết ra ngoài càng không được, bắt buộc phải nghĩ cách hạn chế vàng bạc trôi chảy ra ngoài quá nhiều, giữ gìn ổn định về kinh tế Nhật Bổn và thống trị của Mạc Phủ.
Sau mấy lần mở cuộc họp, trải qua nhiều lần thảo luận, trong những Lão Trung này dần dần hình thành một nhận thức chung: phải dùng một cách nhất định để hạn chế buôn bán xuất khẩu đối với Trung Quốc, đồng thời cũng phải nỗ lực khống chế lực độ, để không nên chọc giận Trung Quốc, khiến cho Đại Hán giống như Đại Minh lại lựa chọn tiến hành phong tỏa buôn bán với Nhật Bổn.
Sau khi trải qua bố trí kín đáo, Mạc Phủ cuối cùng vào đầu năm nay lấy cớ cần có của người Hà Lan, tạm dừng xuất khẩu đồng sang Trung Quốc.
Người Hà Lan quả thực cần lượng lớn đồng, đưa ra đòi hỏi gia tăng nhập khẩu với Mạc Phủ, nhưng đòi hỏi này Nhật Bổn dùng cách khác để đáp ứng, cũng không phải nhất định phải dừng việc xuất khẩu đồng sang Đại Hán.
Nhưng mà Mạc Phủ vẫn làm như vậy, thứ nhất, đây là một loại thăm dò, xem xem mức độ coi trọng của Đại Hán đối với việc buôn bán với Nhật Bổn, theo Mạc Phủ thấy, so sánh với vàng bạc, tính quan trọng của đồng đối với Đại Hán nhỏ hơn nhiều, do đó không đến mức hoàn toàn chọc giận Đại Hán, nhưng lại từ trong đó thấy được thái độ của Đại Hán.
Thứ hai, thông qua việc cấm xuát khẩu đồng cũng biểu thị quyết tâm và lực độ khống chế buôn bán của Nhật Bổn với Đại Hán, để về sau tiến thêm một bước chuẩn bị sẵn căn cơ nắm chắc mậu dịch.
Bọn họ lúc ban đầu phán đoán, Đại Hán sau khi nhận được tin tức sẽ đến tìm đại diện của Mạc Phủ trú đóng Nhật Bổn để hỏi việc này, cho nên bọn họ quyết định trước hết không cần nói với đại diện trú đóng Trung Quốc Liễu Sinh Nguyên Trai tất cả tình hình, chỉ là trong công văn đưa đi đòi hỏi y giải thích với triều đình Trung Quốc nỗi khổ của Mạc Phủ bên này, đòi hỏi y cố gắng hết sức giữ gìn quan hệ buôn bán giữa hai bên, đồng thời còn đòi hỏi y giữ gìn liên hê với trong nước, cách vài ngày đều phải viết một công văn chi tiết, miêu tả cụ thể chi tiết giao thiệp của mình cùng với triều đình Đại Hán.
Liễu Nguyên Sinh Trai không rõ suy nghĩ bên trong, sau khi nhận được mệnh lệnh miễn cưỡng như vậy tất nhiên cảm thấy tức giận với việc hành sự độc đoán của bọn thượng cấp, nhưng y không có cách nào chỉ đành làm theo mệnh lệnh từ trong nước, y đợt này vẫn luôn ở kinh đô Đại Hán, tận tâm tận lực giao thiệp với triều đình Đại Hán, và theo chỉ thị trong nước vẫn viết báo cáo về các sự tình phán đoán để gửi về nước, gửi theo đường thuyền buôn mang về.
Nhưng báo cáo y gửi về lại khiến cho đám Lão Trung chấp chính này rơi vào cảnh mơ hồ.
Thái độ của Đại Hán quá kỳ quái, giống như rất sốt ruột rất tức giận, nhưng lại không có biểu hiện ra bộ đáng đặc biệt sốt ruột, vừa dùng lời lẽ nghiêm khắc để trách cứ đe dọa Liễu Sinh Nguyên Trai, đưa ra các loại điều kiện làm khó dễ, nhưng lại vẫn chần chừ không hành động chính thức, càng không có những hành động cắt đứt đàm phán để y lập tức nói rõ tình hình với trong nước.
Nếu bởi vì Đại Hán không có những hành động cụ thể mà tiếp tục hạn chế thúc đẩy buôn bán, dường như quá lớn mật rồi, nhưng nếu hiện giờ mà dừng lệnh cám xuất khẩu đồng, dường như lại tỏ ra quá mức nhát gan, hơn nữa triều lệnh thay đổi xoành xoạch đối với danh dự Mạc Phủ rất tổn hại.
Hiện giờ đám đại thần lão trung chấp chính chỉ đành ngơ ngác nhìn nhau, ai cũng không đưa ra được đối sách chuẩn xác, bởi vì loại tình huống này không có đối sách vẹn toàn, bất luận đưa ra đề nghị gì cũng phản tác dụng, cuối cùng trở thành tiêu điểm công kích của người khác, đã như vậy thì không bằng dứt khoát im miệng không nói.
Sau khi không khí rơi vào cục diện bế tắc, mọi người theo thường lệ, không hẹn mà cùng đưa tầm mắt hướng về trên người Đại lão Tỉnh Y Trực Hiếu từng trải nhiều nhất. Địa vị và uy vọng của ông ta cao nhất, cho dù đưa ra quyết định gì không phù hợp với một bộ phận lòng người thì cũng không có ai sẽ công khai đứng ra phản đối.