Tiếp theo, gã lại quăng xuống cây quạt trong tay mình, dùng cái này đi tỏ vẻ quyết định chấm dứt hội nghị của mình, rời khỏi điện bước ra ngoài.
Các trọng thần lại lần nữa rời bàn, quỳ gối hai bên.
- Tướng quân đại nhân về điện! Trong tiếng hô quát của người bên cạnh, Đức Xuyên Gia Quang ngẩng đầu rời khỏi điện.
Đảo Giang Hoa nằm ở nơi Hán Giang nhập vào biển, vốn là một mảnh hoang vu, từ trước đến giờ đều làm nơi lưu đày giam cầm sau khi phạm tội của hoàng thất Cao Ly và các quý tộc. Đương kim quốc chủ Cao Ly Lý Hồn, sau khi bị đám người Lý Tông phát động chính biến đuổi xuống đài, từng cùng với con ông ta cùng nhau bị lưu đày bỏ vào trên cái đảo này.
Sau này, trong cuộc sống giam cầm kham khổ, con ông ta bởi vì có ý đồ bỏ trốn mà bị ban chết, mà ông ta thì trong mấy năm sau, được quân binh Đại Hán đánh ra cờ hiệu "khôi phục kỷ cương" và được cứu ra, tiếp theo lại được đại quân Đại Hán đưa về tới Hán Thành, lại lần nữa trở thành quốc chủ Cao Ly.
Vì cảm tạ đại ân triều Trung Hoa, Lý Hồn sau khi một lần nữa đoạt lại ngai vàng ngoại trừ trên miệng cảm kích ra, còn dùng các loại hành động thực sự để biểu hiện cảm tạ triều Trung Hoa. Ông ta ở trong Hán Thành chào đón sứ đoàn Đại Hán, và cấp ra rất nhiều lợi ích của Cao Ly cho Đại Hán, trong đó một cái chính là, cho phép Đại Hán đóng quân ở trên đảo Giang Hoa, thật sự ra là đem cái nơi thương tâm này cắt nhường cho Đại Hán.
Chỗ đặt đảo này rất ưu việt, trên cao nhìn xuống khống chế được lưu vực Hán Giang và bình nguyên, cách thủ đô Cao Ly Hán Thành rất gần, hơn nữa lại là đảo nhỏ thiên nhiên theo hiểm mà thủ, cho nên Đại Hán cũng đầy đủ lợi dụng giá trị địa lý của nó, đem nó cải tạo thành một cứ điểm quân sự hóa. Hiện tại trên đó không chỉ có đóng quân trên bộ và thành lũy của Đại Hán, hơn nữa còn mở ra một quân cảng cung cấp các loại chiến hạm hải quân bỏ neo.
Bởi vì quân đội Đại Hán vào trú đóng, hơn nữa thường thường còn có quân hạm đến đây bỏ neo, cho nên trên đảo có thêm không ít hơi người, cũng cấp cho cư dân trên đảo tạo thêm không ít mấu chốt buôn bán. Ngoại trừ làm chuyện buôn bán với những quan binh Đại Hán ra, trên đảo vốn gieo trồng đại lượng nhân sâm, rất nhanh là biến thành thương phẩm hút hàng của quốc nội Đại Hán, nói được cung không đủ cầu.
Sau khi thanh danh truyền ra, khách thương các nơi chen chúc tới đây, xem trúng nơi này có tính an toàn được đóng quân bảo hộ và có tính tiện lợi nối thẳng với phía chính phủ Đại Hán. Cơ cấu dân chính trên đảo đều là bên Đại Hán phái trú thành lập, bởi vậy cũng rất là khuyến khích phát triển buôn bán như quốc nội, ở mấy phương nhân tố cộng chung lại thúc đẩy, nơi này rất nhanh là biến thành một thương cảng bận rộn, phát triển biến chuyển từng ngày, tuy rằng không so sánh được với cảng Kim Châu, nhưng so với hải cảng khác tại Cao Ly đã phồn vinh rất nhiều rồi.
Trong tình thế như vậy, cư dân trên đảo cũng không hoài niệm Lý triều, bởi vì so với quan lại Lý triều như lang như hổ này thường xuyên bóc lột thậm tệ sưu cao thuế nặng, bây giờ bọn quan viên Đại Hán cũng không ép bức bọn họ, ngược lại khiến cho bọn họ bởi vì phồn vinh trên đảo mà trở nên giàu có, cho nên ngược lại hy vọng Đại Hán vẫn luôn chiếm cứ nơi này, khiến cho cuộc sống ngày lành này của bọn họ kéo dài tiếp nữa.
Ngay tại sáng sớm trong gió biển phần phật, có một hạm đội hải quân Đại Hán lặng yên không một tiếng động lái vào tới bên trong hải cảng trên đảo Giang Hoa rồi. Bởi vì lúc này thời gian còn sớm, đại bộ phận dân đảo vẫn chưa thức dậy đi lao động làm việc, mà phía chân trời chỉ mới mơ mơ hồ hồ, hết thảy đều bị ẩn nấp tới trong mờ tối rồi. Hết thảy cũng như bình thường vậy, dường như chính là một hạm đội Đại Hán tiến hành tuần tra bình thường thôi, tới đây chỉ hơi chút ngừng lại mà thôi, người trên đảo ai cũng không nghĩ rằng, tầm vóc hạm đội này rốt cuộc lớn cỡ bao nhiêu, lại rốt cuộc là vì sao mà đến.
- Thái tử điện hạ, đảo Giang Hoa tuy rằng do hải quân Đại Hán gầy dựng, nhưng dù sao rơi vào tay ta còn không phải quá lâu, cho nên khai thác, phát triển được còn chưa tận như ý muốn, quân cảng ngừng đậu số lượng quân hạm lại quá ít, không bao quát hết hạm đội đi theo điện hạ tuần tra lần này. Ở trong khoang được trang trí đẹp đẽ quý giá nhất của Tung Sơn hiệu, Tổng tư lệnh quan hạm đội phía bắc Đại Hán, Lang Gia Hầu Thái Đức cung kính giải thích với thái Tử.
- Cho nên, ngoại trừ một bộ phận hạm đội cùng với chiến hạm vận tải đi theo thái tử điện hạ ngừng ở ngoài đảo Giang Hoa, một bộ phận chiến hạm khác thẳng đến cảng Phù Sơn, kính xin điện hạ thứ lỗi.
- Không sao, có mấy tàu chiến hạm ngừng ở nơi này là đủ rồi. Thái tử tiện tay phất phất tay.- Tuy nhiên, sau khi hạm đội ngừng lại, nhất định không nên gây ra động tĩnh gì, không được kinh động đến dân chúng trên đảo.
Thứ nhất nó không hy vọng đại quân quấy nhiễu đến dân chúng, thứ hai cũng là vì giữ bí mật, hạm đội này chở số lượng quan binh lục quân rất nhiều, trên đảo Giang Hoa lại có khá nhiều thương lữ, nếu tin tức truyền đi, vậy bên Mạc Phủ nhất định sẽ rất nhanh có được tin tức.
- Điện hạ nói rất đúng. Thái đức gật gật đầu.- Thần lúc nãy đã hạ lệnh rồi, quan binh trên chiến hạm ở các nơi cần phải duy trì im lặng, trong lúc ngừng lại không được rời khỏi chiến hạm, càng không cho phép ra cảng quấy rầy dân chúng. Đồng thời, quân cảng trên đảo cũng phải đóng kín lại, không cho phép cư dân và thương thuyền tới gần, đòi hỏi giữ bí mật. Tuy nhiên...
Nói đến đây, y cố ý dừng lại một chút, thái tử cũng hiểu ý rất nhanh.
- Quan binh lục quân trên thuyền vận chuyển cũng đã sắp xếp xong rồi, không cho phép xuất cảng!
Nó lập tức đưa ra quyết định, sau đó quay đầu nhìn về phía Triệu Tùng.
- Triệu lữ trưởng, việc này phải nhờ ngươi ước thúc thuộc hạ.
Triệu Tùng lập tức tuân lệnh.
- Thái tử điện hạ xin yên tâm, thần nhất định sẽ ước thúc thuộc hạ, quyết không để bọn họ tự tiện rời cảng. Thần đã nói rõ tình hình với những quan quân dưới trướng. Bọn họ tuyệt đối không dám kháng lại quân lệnh, làm hỏng đại sự của triều đình đâu.
- Như thế rất tốt.
Thái tử vui mừng nở nụ cười.
Sau đó, khuôn mặt nó lại lần nữa trở nên nghiêm túc.
- Liêu thống chế, đại thần Cao Ly đã đến chưa?
- Vâng ạ, đã đến rồi, thái tử.
Lần này người trả lời lại là một người khác.
Đây là một người trung niên nước da ngăm đen, dáng người không cao. Từ đầu đến cuối y đều đứng bên cạnh, cung kính không lên tiếng. Y chính là Liêu Huy quan Thống chế của đảo Giang Hoa. Bởi vì đảo Giang Hoa vừa có dân chính lại có hải cảng và quân trú đóng, cho nên cơ cấu trú đóng của Đại Hán rất nhiều. Để thống nhất quản lý, phải thiết lập một chức quan Thống chế, thống lĩnh dân chính và quân hải lục, giống như Tổng đốc.
Trước kia Liêu Huy chiến đấu ở Liêu Đông, chiến đấu dũng mãnh lập được không ít công huân, tích công thăng làm Doanh trưởng, sau đó trong một lần xuất chinh tác chiến đã bị tàn phế chân trái, thế là y được nhận tiền xuất ngũ và tiền bồi dưỡng của triều đình.