Là vua một nước, mỗi ngày phải xử trí số lượng công việc là vô cùng lớn, không có khả năng xem tất cả các tấu chương của địa phương và trung ương, nhà Minh trước đó phải thành lập Ti Lễ Giám để giúp hoàng thượng xử lý việc nước, mới xử lý xong, nhưng tân triều hủy bỏ Thái giám, giảm bớt tầm vóc của cung đình, đám văn thư bên người hoàng đế cũng chỉ ký nhận tấu chương, cũng không thay hoàng đế phê duyệt. Để giảm bớt tiêu hao tinh lực, trải qua vài năm nghiên cứu, tân triều cũng tạo ra lệ bất thành văn, công văn bình thường do Nội các thẳng thừng phê duyệt, chuyện quan trọng thì do Nội các viết thành công văn tóm tắt đưa lên cho hoàng đế, ngoài ra còn cần có đề xuất của Nội các, để đẩy nhanh quy trình xử lý công việc.
Việc người Hà Lan đề nghị mượn binh liên quan đến quân đội, đây là việc lớn chỉ có hoàng đế mới quyết định được, cho nên Nội các cũng nhất định phải báo cáo lên trên, để tăng tốc xử lý và nhanh chóng đưa ra được đề nghị, Thừa tướng không triệu tập hai vị đại thần tới cùng thương nghị không được.
Nhắc xong mục đích, Thừa tướng cũng không tiếp tục lãng phí thời giờ, nhìn thẳng về phía Khổng Chương.- Khổng ty trưởng, việc người Hà Lan này xét đến cùng vẫn là việc bên ngoài, hẳn là do ông tới phụ trách, ông và quan viên ty Ngoại vụ có thảo luận ra kết quả gì không?
- Bẩm Thừa tướng, chúng tôi hôm qua mới nhận được báo cáo, trong ngày liền lập tức báo lên, cho nên thì giờ cho chúng tôi thảo luận cũng khá gấp gáp, trong lúc nhất thời chỉ sợ khó đưa ra được phán đoán vẹn toàn. Trước tiên lui cho mình chỗ lui, Khổng Chương nói ra ý kiến của vài vị quan viên ty Ngoại vụ.- Tuy nhiên, xuất phát từ quan điểm của nước ta, tranh đấu giữa người Hà Lan và người Tây Ban Nha, chẳng qua là người Tây Dương tự cắn xé lẫn nhau, bọn họ ai thắng ai thua, vốn dĩ sẽ không liên quan đến lợi ích triều đình của chúng ta, dù sao bất kể là ai, bọn họ vẫn cần tìm đến chúng ta để thông thương buôn bán
Vừa nói, Khổng Chương vừa cẩn thận để ý thái độ của Thừa tướng.
Thừa tướng không tỏ rõ ý kiến, sắc mặt cũng vô cùng trầm tĩnh, chỉ cầm lấy chén trà bên cạnh đưa lên uống một ngụm, nhưng Khổng Chương biết, dựa theo thói quen động tác này, Thừa tướng cũng không hài lòng lắm với câu trả lời của ông ta, vì thế ông ta càng kiên định hơn quyết tâm trước đó, lập tức thay đổi giọng nói.- Tuy nhiên, Biển Đông (Nam Hải) gần kề lãnh hải trên biển của triều ta, lại là con đường giao thương chủ yếu, nếu triều đình ta vẫn khoanh tay đứng nhìn, vậy thì cũng không được. Ta cảm thấy đây là không phải là một cơ hội vô cùng tốt, thừa dịp người Tây Dương đấu lẫn nhau, ủng hộ một bên chèn ép bên kia, không những tăng cường sức khống chế của triều đình ta với biên giới trên biển, thậm chí thậm chí đạt được một số cứ điểm lãnh thổ xa ngoài biển, cũng chưa biết chừng Tóm lại, đây là một cơ hội tốt, không được dễ dàng buông tha.
- Cho nên ý của Ty trưởng chính là muốn đáp ứng đề nghị của người Hà Lan, tham gia vào trong đó? Thừa tướng vẫn không tỏ rõ ý kiến.
- Thông qua nghiên cứu và thảo luận trong ty của tôi, quả thật nên làm thế.
Khổng Chương gật gật đầu, tuy nhiên vẫn lưu cho mình chút đường lùi.- Tuy nhiên,. tham dự vào trong đó cũng không nhất định phải thật sự cùng người Hà Lan đánh người Tây Ban Nha, cái này cần phải sau này tiếp tục bàn, hỗ trợ được thẳng thừng, cũng có lẽ sau lưng, tóm lại chúng tôi cảm thấy, không nên khoanh tay đứng nhìn.
Ông ta bây giờ là quan cấp dưới của Thừa tướng, lại luôn thầm mong biến ty Ngoại vụ thành bộ Ngoại vụ, trở thành một đại thần chân chính trong Nội các, cho nên làm việc cần suy xét đến hai điểm, một là cần lấy lòng Thừa tướng, chiều theo ý của ông ta; hai là muốn thể hiện tầm quan trọng của ty Ngoại vụ, khiến ty Ngoại vụ có lý do để thăng lên.
Tranh đấu của người Hà Lan và người Tây Ban Nha, thật sự không đến mức ảnh hưởng lợi ích của Đại Hán, nhưng hiện tại người Hà Lan đã tới tận cửa cầu xin, nếu cơ hội đã dâng tận mồm mà vẫn cứ tầm thường không có chí tiến thủ, vậy thì đi ngược lại tôn chỉ rồi, hơn nữa khẳng định không làm vui lòng được Thừa tướng và bệ hạ.
Cho nên sau khi thảo luận và nghiên cứu với các quan viên chuyên gánh vác vấn đề người Tây Dương của ty Ngoại vụ, bọn họ cuối cùng đưa ra kết luận là phải can thiệp.
- Ý của ngươi, tá đã hiểu. Thừa tướng để chén trà xuống, sau đó nhìn về phía Thương tướng Chu Học Trí hiện vẫn chưa nói gì.- Thương tướng, ý của ông thế nào?
- Bẩm Thừa tướng, tôi cảm thấy nên vẫn làm ổn thỏa một chút thì hơn. Chu Học Trí không nhanh không chậm nói ra quan điểm của mình.- Hiện giờ người Tây Dương không ngừng hỗn chiến lẫn nhau, tới bây giờ còn chưa phân ra thắng bại, nếu thắng bại chưa phân, như vậy triều đình ta cần gì phải đi tham dự vào trong đó? Căn cơ nguồn gốc của họ là ở Tây Dương, không ở nơi này, nếu triều đình ta giúp người Hà Lan, chẳng may người Tây Ban Nha thắng ở Tây Dương, chẳng phải là làm chúng ta kiếm củi ba năm thiêu một giờ? Hơn nữa, từ việc người Tây Ban Nha chiếm Lã Tống, theo tôi thấy mậu dịch của triều ta với người Tây Dương sẽ ngày càng quan trọng, nhất là vàng bạc trong tay người Tây Ban Nha, lại càng quan trọng hơn với triều đình ta. Triều đình ta nếu không nghiêng về phía nào, người Tây Dương đánh nhau ác liệt đến mức nào, vẫn cần phải thông thương cùng chúng ta, đem vàng bạc chở tới đây, nếu là ta tham gia vào trong đó rồi, mặc kệ là người Hà Lan thắng hay thua ở biển Hoa Đông, biển Đông (Nam Hải), lượng vàng bạc từ châu Mỹ sẽ nhất định bị cắt đứt Có lẽ sau chiến tranh, người Hà Lan sẽ bồi thường một ít cho triều đình ta, nhưng làm sao đủ sánh với tổn thất vàng bạc? Hơn nữa, nếu triều đình của ta trợ giúp người Hà Lan đánh thắng trận này, sau này con đường buôn bán của triều đình ta với Tây Dương, chính là chỉ đành thông qua duy nhất người Hà Lan, đây chỉ sợ cũng không phải chuyện tốt
Chu Học trí là Thương tướng, lúc bình thường vẫn nỗ lực phát triển thương nghiệp, mở rộng nguồn thu của triều đình, cho nên coi trọng nhất là ổn định cho buôn bán. Theo ông ta, người Tây Dương đánh lẫn nhau đơn giản chính là tự cắn xé lẫn nhau, không có chút nào liên quan đến lợi ích của Trung Quốc, nếu tham gia vào nội đấu của người Tây Dương, sẽ ảnh hưởng vô cùng lớn đến lợi ích thương mại của Trung Quốc, càng có khả năng làm cho Hà Lan lũng đoạn con đường thương mại trên biển từ đông sang tây, vậy thì không tốt.
Nhìn thấy ý kiến của mình, bị người khác phủ định thẳng, Khổng Chương bất an khẽ nhăn mày, nhưng Thừa tướng vẫn chưa tỏ rõ thái độ, xem ra là tính nhìn mình và Thương tướng tranh cãi để đưa ra thêm chủ ý.
- Từng câu từng chữ đều xuất phát từ buôn bán, Thương tướng thật là xứng đáng với chức vụ Ông ta trước tiên cười, tính toán tỏ vẻ thân thiết với Thương tướng.
- Tôi thân là Thương tướng, vậy tất nhiên muốn nói đến chuyện làm ăn, cân nhắc đến thương nghiệp của triều đình. Chu Học Trí vẻ mặt nghiêm nghị, dường như không có ý định nể mặt.
- Việc này, nếu xét từ lợi ích của ngành thương mại, quả thật không cần phải tham gia vào đó, đề nghị của người Hà Lan, từ chối thẳng là được. Hơn nữa, người Hà Lan hiện giờ bản thân còn chưa thống nhất ý kiến, lại còn thông qua phía Trường Khi truyền lời lại, như đã vậy thì triều đình ta cần gì phải tham dự vào?
Khổng Chương là Ty trưởng, là đại thần, theo cách nhìn của ông ta địa vị là có thấp có cao, hơn nữa ông ta là cấp dưới theo hoàng thượng lập nghiệp, cũng không cần quá thân mật với cái người nửa đường mới gia nhập vào Triệu Tự Doanh này.
Bởi vì mơ hồ cảm nhận được bài xích của đối phương, Khổng Chương cũng có chút mất hứng.- Thương tướng là tính đến buôn bán thương mại của quốc gia, nhưng Khổng Chương là Ty trưởng của ty Ngoại vụ, cũng cần phải tính lợi ích quốc gia theo hướng ngoại vụ. Bây giờ người Hà Lan là khách hàng ngoại thương lớn nhất của triều đình ta, lại không có xu hướng xung đột cùng chúng ta, bọn họ đến đề nghị chúng ta hỗ trợ, là tin tưởng vào thực lực và thành ý của triều chúng ta, nếu tùy ý từ chối chẳng phải là làm hỏng hiểu ngầm của hai bên sao?
- Tôi thân là thương tướng, quản lý tất cả trao đổi buôn bán hai bên, lại chưa bao giờ nghe nói qua chúng ta với người Hà Lan có cái gì là hiểu ngầm.
Chu Học Trí cũng không nể mặt Khổng Chương.- Đúng vậy, hiện tại người Hà Lan bán cho chúng ta hương liệu, vật liệu gỗ, còn vận chuyển máy móc và trang thiết bị kỹ thuật của người Tây Dương đến cho chúng ta, nhưng việc này người khác cũng làm, cũng không phải chỉ người Hà Lan làm được, người Hà Lan cũng không phải vì yêu quý chúng ta mới cùng chúng ta giao dịch, còn không phải vì tiền tài, nếu vậy tại sao chúng ta phải tuân theo lệnh của người Hà Lan? Không có đạo lý này.
- Thương tướng, tôi cũng không phải nói là phải nghe theo mệnh lệnh của người Hà Lan. Trong lòng Khổng Chương càng ngày càng mất hứng, sắc mặt cũng trầm xuống.- Tôi thân là quan viên ngoại giao của Đại Hán, tất nhiên là muốn làm thế nào mở rộng ảnh hưởng, khuếch trương lãnh thổ của Đại Hán.
- Khổng ty trưởng trung thành, tất nhiên là không ai dám hoài nghi, chỉ là việc có nặng có nhẹ, hiện tại cũng không cần phải vội vàng cùng người Tây Dương vác súng khắp nơi phóng hỏa? Chu Học Trí vẫn bình tĩnh điềm đạm.- Hơn nữa còn là giúp người Tây Dương đánh người Tây Dương.
- Mặc dù nói đều là người Tây Dương, nhưng dù sao cũng phải là giống nhau hết, người Hà Lan gian trá giảo hoạt, nhưng chỉ mưu cầu là kiếm tiền bằng thông thương, nhưng người Tây Ban Nha là con sói hung tàn độc án. Thương trưởng đừng có quên, chính người Tây Ban Nha chiếm cứ ở Lã Tống, đã vài lần giết hại con dân Đại Hán, trước sau tổng cộng có mấy vạn người gặp nạn, tiền triều nhà Minh u mê bỏ mặc, chẳng lẽ triều đình ta bỏ mặc sao?
- Ông Chu Học Trí không nghĩ tới Khổng Chương dùng loại chuyện này để ngăn chặn mình, vì thế liền nhíu mày.- Khổng đại nhân, chuyện nào đi chuyện ấy. Năm đó người Tây Ban Nha giết hại con dân Đại Hán, nhất định là tội ác đầy trời, nhưng dù sao cũng là chuyện nhiều năm trước, muốn trách thì trách nhà Minh suy yếu đã lâu, thế cho nên người Tây Ban Nha mới không kiêng nể gì. Hiện tại không giống, thực lực của triều đình ta không ngừng phát triển, chỉ sợ đã vượt qua người Tây Ban Nha, chúng ta dùng thông thương để uy hiếp bọn họ, bọn họ cũng đã cam đoan vài lần, không bao giờ làm việc tương tự thế nữa, cho nên chuyện đã qua cũng đừng có tiếp tục nhắc tới nữa. Khổng ty trưởng cũng đừng dùng những từ đao to búa lớn như con dân Đại Hán để dọa người, bắt mọi người làm theo ý muốn của ông! Nói là báo thù cho con dân Đại Hán thì thật thoải mái, dù sao thế nào cũng đứng ở thế bất bại, nhưng việc đời nào có đơn giản vậy? Nếu chỉ muốn báo thù, nơi này muốn báo thù, chỗ kia muốn báo thù, thiên hạ này có còn một ngày yên tĩnh nữa không?
Bị Khổng Chương nói, cho nên ông ta càng lúc càng nặng lời, dường như có chút ý tứ chỉ trích.
- Lời này của Thương tướng có chút nặng! Khổng Chương cũng không lùi bước.- Tôi cũng không nói vì báo thù nhất định phải đi đánh người Tây Ban Nha, ý của tôi chỉ nói là người Tây Ban Nha lòng lang dạ sói, độc ác thành tính, so với người Tây Dương bình thường thì lòng dạ ác độc hơn rất nhiều, người Hà Lan, người Bồ Đào Nha tuy rằng cũng là lòng dạ xảo quyệt, nhưng ít nhất còn kính trọng triều ta vài phần, những người Tây Ban Nha đó không được giáo huấn vài lần thật đúng là không được, tôi cực kỳ đồng ý giúp người Hà Lan đối phó với người Tây Ban Nha, nếu như đuổi hết tất cả những người Tây Ban Nha này ra khỏi Lã Tống, thậm chí xa hơn, không chỉ giúp báo thù rửa hận cho cái chết của con dân ta, mà còn mang lại không ít lợi ích cho triều ta.