Hiện tại, Kim Tẫn Quốc lại phán đoán thái tử triều Trung Hoa cũng trở thành một đời minh quân, chính là đang nói triều Trung Hoa ít nhất có hai đời minh quân, thái tử hiện giờ mới mười mấy tuổi, còn sống thêm mấy chục năm nữa, cho nên Đại Minh cũng không trở về được rồi, ít nhất bọn họ người của đời này rốt cuộc là nhìn không thấy rồi.
Hai người cũng không khỏi có chút thổn thức.
- Thái tử Tần triều Phụ Tô cũng là vô cùng tài đức sáng suốt. Do dự một lát sau, Lý Hồn đột nhiên nói.- Nhưng cuối cùng Đại Tần vẫn vong cho Hồ Hợi. Nói không chừng... Nói không chừng lịch sử thật ra còn tái diễn một lần nữa, thiên tử tính cách như hổ lang, sợ là sẽ không thích đứa con yếu ớt nhân tử? Hơn nữa, thiên tử tuổi xuân đang độ như thế, thái tử phải làm bao lâu thái tử nữa? Sớm hay muộn sẽ nhẫn nại không được... Như thế xem ra, trôi qua nhiều năm, triều Trung Hoa sẽ nội loạn cũng nói không chừng.
- Loại việc này là số trời, có ai đi xác định được? Nếu như là như vậy thì tốt nhất, nhưng quốc gia của ta cũng không ký thác hy vọng vào trên loại chuyện này. Kim Tẫn Quốc lắc lắc đầu, không có đồng ý cách nhìn của đối phương.- Ít nhất trong hiện tại, bọn thần cũng chỉ coi nó xem thành hoàng đế để lễ kính, không có chút vượt mặt.
Lý Hồn cũng thu hồi lại mộng tưởng của mình, một lần nữa đối mặt với sự thật.- Điều ngươi nói quả nhân đều hiểu được, việc này cũng chỉ là chuyện phiếm thôi. Ái khanh cứ dựa theo nghị định đêm nay đi làm đi.
Sau khi đi tới Hán Thành, đoàn đội khổng lồ theo sau thái tử ra kinh cũng đã tự về chỗ của mình, Thái tử điện hạ và người hầu bên cạnh nó đã ở vào trong Cảnh Phúc cung rồi, mà những thành viên Đại Hán khác thì được sắp xếp vào ở trong sứ quán Đại Hán. Về phần người Cao Ly đi theo thái tử điện hạ vào Cao Ly, thì đều tự trở về nhà của mình.
Những người Cao Ly này đều là thành viên sứ đoàn Cao Ly trú tại kinh thành Đại Hán, mấy năm qua vẫn luôn trú ở kinh thành khó được một lần trở về nhà, hiện tại đã có cơ hội được trở về, đều có một loại cảm giác thoải mái không ít. Nhất là Đại Hán dù sao cũng là thượng quốc trong mắt mọi người, đi nơi đó làm việc một lần, mặc dù mọi người đều có quan cảm không tốt lắm với Đại Hán, nhưng bọn sứ thần vẫn như cũ được bọn sĩ phu khác đi hâm mộ, vừa mới về đến là được mời gọi, xã giao không ngừng.
Tuy nhiên, với đám sứ thần khác đi lui tới xã giao khắp nơi có khác, Tĩnh Thành Quân Lý Kha xuất thân tôn thất khi về đến nhà là đóng chặt cửa từ chối tiếp khách, vừa không mời yến người khác cũng không đi xã giao với những người khác, cách làm này mặc dù có nỗi lo ngạo mạn, nhưng là bởi vì thân phận của y là tôn thất, cho nên đa số người cũng lý giải cách làm của y, không có tới cửa đi quấy rầy vị Chính sứ Cao Ly trú tại Đại Hán này.
Tuy nhiên, khuôn phép cả nhà Tĩnh Thành Quân không tiếp khách lạ tới chơi, hôm nay vẫn phải bị đánh vỡ, sáng sớm, còn có một vị khách nhân ngồi cỗ kiệu đi tới phủ Tĩnh Thành Quân. Vị khách nhân này là người mà Tĩnh Thành Quân không chối từ được, đó chính là đương kim đại thần Lĩnh nghị chính Cao Ly Kim Tẫn Quốc.
Vừa nghe thấy Kim Tẩn Quốc tới thăm viếng, Lý Kha đang cùng người nhà rảnh rỗi không dám chậm trễ, liền nghênh gã tới trong chính đường nhà mình. Mặc dù theo tình hình bình thường tôn thất và đại thần trong triều lui tới không nên gióng trống khua chiêng như thế, nhưng lúc này không giống như ngày xưa, Kim Tẫn Quốc cũng không mặc kệ nhiều như vậy.
Sau khi người hầu đưa lên nước trà, Lý Kha phất tay kêu người hầu rời khỏi, sau đó vẻ mặt tò mò đi nhìn Kim Tâẫn Quốc ngồi ngay ngắn ở trên ghế.- Không biết đại nhân hôm nay đến đây thăm viếng tại hạ, có chuyện gì vậy?
Vẻ mặt Kim Tẫn Quốc không kiên nhẫn đi trả lời.- Mục đích thăm viếng của bản quan hôm nay đến đây, Tĩnh Thành Quân không biết là không được. Tĩnh Thành Quân, chuyện cho tới bây giờ, cũng đừng có giấu giếm nữa.
Mắt thấy Kim Tẫn Quốc không khách sáo như thế, vẻ mặt Lý Kha cũng hơi hơi thay đổi, sau đó y cũng trở nên nghiêm túc không ít.- Đại nhân hôm nay tâm trạng nhìn qua không được tốt lắm.
Kim Tẫn Quốc cười lạnh.- Đương nhiên không tốt rồi, mắt thấy sắp trở thành tội nhân vạn chúng thóa mạ, làm sao tốt được? Nhưng thật ra tâm trạng của Tĩnh Thành Quân thật là tốt đó, mắt thấy sắp trở thành một Quan sát sử, được nắm quyền lớn rồi.
Thần sắc của Lý Kha càng thêm ngưng trọng.- Xem ra... Xem ra thái tử điện hạ cũng đã nói với quốc chủ rồi. Xin hỏi đại nhân, quốc chủ đối với việc này có cách nhìn như thế nào?
- Còn có cách nhìn như thế nào đây? Đương nhiên rất là không thích, đối với ngươi cũng là giận không kềm được. Kim Tẫn Quốc cười lạnh đi trả lời, tuy nhiên gã cũng đã nhìn ra, Lý Kha cũng không vì vậy mà cảm thấy sợ hãi, cho nên nói tiếp.- Tĩnh Thành Quân, ta biết rằng ngươi không cần quan tâm đến quốc chủ có thích hay không, chỉ cần thái tử điện hạ kiên trì mà nói, chúng ta quả thật cũng sẽ chịu đựng đi đáp ứng đòi hỏi này, dù sao ngươi liền đạt được ước muốn. Chỉ có điều, Tĩnh Thành Quân, nếu khi đó chúng ta bị thiên hạ thóa mạ, chẳng lẽ ngươi chạy thoát sao? Thái tử điện hạ đã nói rõ, đây chỉ là ngộ biến tùng quyền, vì phối hợp sứ mạng của nó mà thôi, đợi đến khi chấm dứt chiến sự cũng sẽ không xen vào bổ nhiệm của ngươi nữa. Cho nên, cho dù ngươi bây giờ được lên làm Khánh thượng đạo quan sát sử, tới lúc chiến sự chấm dứt thì làm thế nào? Đến lúc đó điện hạ không quan tâm ngươi, mà thiên hạ lại hết sức bất mãn với ngươi, ngươi nên tự xử như thế nào đây? Tĩnh Thành Quân, ngươi phải suy nghĩ thật kỹ lại hậu quả, không nên thấy lợi tối mắt!
Lời nói vừa rồi của gã, giọng điệu truyền cảm, cuốn hút, cuối cùng lại vô cùng khẩn thiết, hình như là đang đặt mình vào hoàn cảnh của người khác vì đối phương suy xét vậy.
Hơn nữa lời của gã cũng tràn đầy sức thuyết phục, ít nhất khiến cho Lý Kha cảm nhận được chấn động.
- Kim đại nhân... Việc này chẳng lẽ sẽ có liên lụy lớn như vậy sao? Lý Kha trầm ngâm một lát sau, có chút chần chừ nhìn về phía Kim Tẫn Quốc.- Ta cũng không có bao nhiêu dã tâm, chỉ là muốn tận lực khiến cho sĩ dân Cao Ly ít bị hao tổn tổn thương mà thôi... Đại nhân cũng biết, hiện giờ triều Trung Hoa đã thẩm thấu đến khắp nơi trong địa phận nước ta rồi, khắp nơi đều hoành hành đến không hợp phép. Nếu thái tử điện hạ tới Phù Sơn rồi, nơi đó tụ tập hàng loạt quân lính Đại Hán, lại có thái tử làm chỗ dựa không có gì đáng sợ hãi, bọn họ đến lúc đó không biết sẽ làm ra những chuyện gì nữa! Ta nhiều năm đi sứ Đại Hán, tuy rằng không nói uy vọng cao đến bao nhiêu, nhưng ít nhất cũng tích góp từng tí một mạng lưới quan hệ với quan lớn Đại Hán thậm chí với cả hoàng gia. Nếu ta đứng ra trong đó nói chuyện, ít nhất khiến cho những người đó có chút cố kỵ, không đến mức quá mức độc hại địa phương. Đại nhân, ta một mảnh lòng thành vì nước, kính xin đại nhân thông cảm!