Nhưng ông ta rất nhanh tự cười.- Thôi, không cần nói nữa.
Loại việc thế này đâu có gì mà nói chắc chắn, đơn giản chẳng phải là đánh cược một lần mà thôi. Từ xưa đến giờ, vương triều Trung Nguyên trong thời điểm người Hán nắm giữ không có lệ chủ động phát binh đến chinh phạt Nhật Bổn, bọn họ đơn giản chính là nhìn thấy hoàng đế hiện giờ của Đại Hán làm việc không giống với hoàng đế người Hán trước đây, cho nên mới ôm một tia hy vọng mà thôi. Đến bọn họ cũng tự biết, bản thân đây chính là một tia hy vọng, khả năng không thành công còn lớn hơn thành công.
Nhưng cho dù là thế, Pháp hoàng cũng muốn thử một lần, thử vận may xem sao. Nếu thành công, ông ta liền giống như Bạch Hà Pháp hoàng và Hậu Thể Hồ Thiên hoàng, đánh đổ kẻ địch của chính mình, một mình dùng thân phận Thiên hoàng để chấp chính, không bao giờ còn chịu người khác áp chế nữa, sống cuộc sống thê thảm như hôm nay, cho dù đến lúc đó phải phong Đại Hán làm mẫu quốc, nhưng ít nhất cũng là một quân chủ một nước chư hầu..
Nếu thất bại, thì cũng... thì chẳng qua cũng giống như bây giờ, bấm bụng mà sống nửa đời, sau đó già đi, yên lặng mà chết đi, lại có gì khác biệt chứ? Dù sao ông ta cũng đã quyết tâm đánh cược một phen rồi, thế thì tuyệt đối không quay đầu nữa.
- Khi nào cử Kiền Bản đi được? Ông ta lại hỏi.
- Đương nhiên là càng nhanh càng tốt rồi, nếu bệ hạ đã viết xong thư, thần lập tức giao cho y, để y đi Trường Khi. Nhị Điều Khang Đạo lập tức trả lời.- Họ Kiều Bản không chịu bao nhiêu giám thị, Thực Thôn chỉ cần nói sức khỏe không tốt ở nhà tĩnh dưỡng, thì sẽ không có bao nhiêu người để ý, đến lúc đó chỉ cần tìm được cơ hội giao thư cho truyền sứ Đại Hán ở Trường Khi, thì hoàn thành nhiệm vụ rồi.
Pháp hoàng đương nhiên nghe ra được Nhị Điều Khang Đạo ẩn ý đề nghị ông ta nhanh chóng hành sự, viết xong thư nhanh chóng giao cho Kiều Bản Thực Thôn mang đi, không cần do dự kéo dài nữa.
Mà ông ta hiện giờ cũng đã hạ quyết tâm rồi.- Được, ta bây giờ sẽ chuẩn bị viết, mấy ngày nữa khi ta truyền ngự y thì các ngươi đến lấy, việc không nên chậm trễ, cầm được thư các ngươi liền cử người đi!
- Tạ ơn bệ hạ! Nhị Điều Khang Đạo mừng rỡ, sau đó quỳ sấp trên mặt đất.- Chúng thần quyết không phụ phó thác của bệ hạ!
Sau khi hạ lệnh, Pháp hoàng lại trầm mặc.
Viết xong thư, sau đó đưa đến đó, tiếp đó chính là xem ý trời rồi. Nếu ý trời còn chiếu cố mình, còn chiếu cố triều đình, hoàng đế Đại Hán có lẽ sẽ hưởng ứng đòi hỏi của mình, dấy đại binh chinh phạt Mạc Phủ, mà lúc đó Mạc Phủ nhất định cũng sẽ rơi vào loạn trong giặc ngoài, cuối cùng tiêu diệt sạch sẽ, cái tên Tướng quân ngang ngược kiêu ngạo Đức Xuyên Gia Quang cũng nhất định sẽ bị báo ứng.
Nhưng, Hòa Tử... Hòa Tử lúc đó làm thế nào? Nàng là con gái của Đức Xuyên Tú Trung đấy? Trong đầu Pháp hoàng lóe lên một ý niệm.
Bởi vì lúc trước Đức Xuyên Gia Quang quả thực quá ngang ngược kiêu ngạo, cho nên ông ta quả thực không nhẫn nhịn được muốn nắm bắt tất cả hy vọng để đánh đổ Mạc Phủ, lúc đưa ra sách lược, trong lòng ông ta tràn đầy oán hận Đức Xuyên gia, liền cứ thế mà quyết định. Nhưng khi thấy tất cả đều đã định, ông ta lại nghĩ đến Hòa Tử.
Tuy nàng là con gái nhà Đức Xuyên, nhưng những năm qua nàng vẫn luôn chăm sóc mình, trước giờ đều chưa từng hành sự giống như Gia Quang, nói được là tình chân ý thiết. Vừa rồi nàng đến đây thăm hỏi mình, quan tâm và xin lỗi cũng không phải là giả bộ.
Bao nhiêu năm như thế, thân ở giữa triều đình và Mạc Phủ, mỗi lần xung đột đều phải nàng nghĩ cách để chắp vá vết nứt, đối với nàng mà nói cũng là rất vất vả...
Không để ý được nhiều như thế nữa, đến lúc đó rồi tính! Do dự trong nháy mắt này nhanh chóng bị Pháp hoàng ném ra phía sau.
Ông ta nắm chặt tay mình, giống như hận không được lập tức viết thư vậy. Không dễ dàng gì ông ta mới áp chế được kích động trong lòng mình, duy trì được dáng vẻ Pháp hoàng nên có.
- Các ngươi quay về trước đi. Ông nhẹ phất tay.
...
Trong đêm khuya còn chưa ngủ, cũng không phải chỉ có triều đình mà thôi, trong thành Giang Hộ, đất nước này có một đám người khác cũng khó mà ngủ được. Hơn nữa so với triều đình đã bị cướp đi tất cả, toàn tâm toàn ý chỉ muốn đánh đổ Mạc Phủ, thì những vấn đề mà đám người này phải suy tính còn nhiều hơn, cũng phức tạp hơn nhiều.
So sánh với kinh đô phù hoa và văn hóa, Giang Hộ càng thêm nghiêm túc hơn nhiều, đây là một thành thị chồng chất hàng năm theo đòi hỏi và sở thích của tướng quân Đức xuyên, tất cả nghiêm trang đều là để thể hiện uy thế và giàu có của cả tộc Tướng quân.
Giống như phần lớn các thành thị, thành Giang Hộ là từng thành quách hàng năm luân chuyển giống nhau cấu thành, cư dân trong thành vẫn chiếu theo khác biệt về uy thế địa vị mà an cư theo thứ tự từ ngoài vào trong. Từ ngoại thành dân cư đi vào trung tâm đông nghịt như sao, nhân khẩu càng ngàng càng thưa thớt, kiến trúc cũng càng ngày càng to, thể hiện đúng mức ý nghĩa trung tâm quyền lực Mạc Phủ.
Khi đến trung tâm của tòa thành thị này, sông hộ thành thật dài chia nội ngoại thành làm đôi, nội thành cũng phân thành nội quách và ngoại quách, ngoại quách dựa ngoài, là nơi ở của tùy tùng và đám đinh nhân, mà nội quách lại là nơi sống của một nhà, cũng là Tướng quân Đức Xuyên Mạc Phủ và nơi đám Mạc thần của y xử lý chính vụ, không hề khoa trương mà nói, đây mới là trung tâm chân chính của Nhật Bổn hôm nay.
Nội quách bởi vì là trung tâm chỗ ở và quyền lực của Tướng quân, cho nên kiến tạo vô cùng khí thế, điện đường lầu vũ liên miên. Những điện đường lầu vũ này vẫn theo uốn khúc của trung tâm chia thành mấy khu vực, đồng thời các ngự điện cũng theo phân công không giống nhau mà đảm nhiệm những chức năng khác nhau, Bản Hoàn ngự điện là nơi ở và xử lý chính vụ của Tướng quân, nơi quan trọng nhất. Tây Chi Hoàn điện vốn dĩ là cử Tướng quân đời trước, nơi ở của Đại ngự sở Đức Xuyên Tú Trung và chính thê của ông ta là Sùng Nguyên Viện, nhưng bởi vì mẫu thân Sùng Nguyên Viện của tướng quân Đức Xuyên Gia Quang mấy năm trước đã chết trong lúc Đức Xuyên Tú Trung và Đức Xuyên Gia Quang thượng lạc, Đức Xuyên Tú Trung năm ngoái qua đời, hiện giờ đã không có ai ở. Mà lại bởi vì Tướng quân hiện giờ không hề có con cái, lại thêm Tướng quân thích yên tĩnh, cho nên nhiều thính đường lầu các như vậy, hiện giờ lại trống trải vắng vẻ, không nhìn ra được bao nhiêu sinh khí.
Bản Hoàn ngự điện chia thành ba bộ phận, Biểu Điện, Trung Áo và Hòa Áo. Biểu Điện là nơi Tướng quân tiếp kiến đại thần Mạc Phủ và các đại thần Mạc Phủ thảo luận công việc với nhau, Trung Áo là nơi xử lý chính vụ của Tướng quân, còn Đại Áo lại là nơi Tướng quân nghỉ ngơi cũng nữ quyến, ngoài Tướng quân ra, không cho phép những người đàn ông khác vào.
Giữa Ngự Điện và Tây Chi Hoàn điện, có một bãi đất cao, đây là nơi cao nhất của cả thành Giang Hộ này, được gọi là Hồng Diệp Sơn. Trên ngọn núi này cây dựng đền thờ Nhật Chi, hiện giờ đã trở thành từ đường của Đức Xuyên gia, cung phụng có linh vị của Đức Xuyên gia và hai đời cha con Đức Xuyên Tú Trung.