Đương nhiên thái tử không biết suy nghĩ của vị đại thần này, chẳng qua cảm thấy mấy người này tuy rằng chấp lễ rất cung kính, nhưng giống như có chút khoảng cách, không nói rõ được. Đồng thời, nó cũng thừa cơ hội đánh giá Kim Tẫn Quốc một phen, cảm thấy đại thần trung niên có để một chòm râu này gương mặt vô cùng nghiêm túc. Tuy rằng trước ngạo mạn sau lại cung kính, nhưng còn có chút khí độ, cũng không giống như hình tượng tiểu nhân hèn hạ mà Thi Cao Nghệ miêu tả.
Tuy nhiên, nó cũng biết nhìn người không được chỉ nhìn bề ngoài, cho nên cũng chỉ để nghi hoặc ở trong lòng.
- Thái tử điện hạ, xin mời vào, bên ngoài bão cát lớn.
Mắt thấy thái tử vẫn còn đứng ngoài cửa cùng nghênh phụng sứ giả, e là không hợp, Triệu Tùng không kìm nổi, liền nhắc nhở.
- Được, đi vào thôi.
Thái tử gật gật đầu, sau đó nở nụ cười với Kim Tẫn Quốc.
- Kim nghị chính đường xa đến đây, dọc đường chắc hẳn vô cùng vất vả, mấy cái lễ nghi phiền phức thì miễn đi, bằng không nếu như Nghị chính quá mức cưỡng ép, đừng nói là Nghị chính mệt mỏi, chỉ sợ ngay cả ta cũng có chút áy náy.
Sau đó, y đặt hai tay sau lưng, ngẩng đầu đi vào quan thự Đại Hán trong đảo Giang Hoa.
Lúc nó nói chuyện, Kim Tẫn Quốc vẫn khom người như cũ. Mãi đến khi nó xoay người rời khỏi, vị Nghị chính đại thần Cao Ly này mới đứng dậy, dẫn theo những đại thần Cao Ly cùng đi với mình, đuổi theo sau thái tử.
Cuộc gặp gỡ vỏn vẹn không đến một khắc, cũng không giúp y hoàn toàn nhìn thấu thái tử. Tuy nhiên, Thái tử tuy tuổi còn nhỏ, nhưng lại có định lực. Hơn nữa tuy rằng ngài có thái độ hiền hòa, nhưng nhìn ra được ngài là người thông mình, không dễ dàng thao túng.
Thái tử triều Trung Hoa giá lâm Coa Ly, là chuyện trước giờ chưa từng có tiền lệ trong lịch sử. Rốt cuộc phải ứng đối thế nào, trong lòng những người cũng chưa biết rõ. Quân thần Cao Ly tập trung bàn bạc mấy lần, nghĩ tới nghĩ lui cuối cùng vẫn cảm thấy dù sao tiếp đãi long trọng thì phải tiếp đãi long trọng, chỉ cần đừng để cho triều Trung Hoa vin vào việc này gây họa cho triều đình Cao Ly.
Sau khi đi vào bên trong quan thự rộng rãi, thái tử ngồi xuống ghế chủ vị như việc đáng phải thế, mà những quan viên Đại Hán và Cao Ly đi theo sau hắn thì đi đến bên cạnh chỗ ngồi, nhưng không ai ngồi xuống.
- Chư vị mời ngồi, không cần giữ lễ.
Thái tử lại vung tay, ra hiệu cho bọn họ ngồi xuống.
Đến khi bọn họ ai nấy đều an tọa, thái tử lập tức nhìn về phía Kim Tẫn Quốc.
- Kim nghị chính, không biết quý chủ hiện tại thân thể thế nào?
- Hồi điện hạ, nhờ hồng phúc của Đại Hán, quốc chủ của tệ quốc hiện giờ thân thể rất tốt. Kim Tẫn Quốc lập tức hết mực cung kính trả lời.- Thế nhưng, quốc chủ hiện giờ tuổi tác đã cao, trước đây lại gặp qua đại biến như vậy, thân thể chịu qua trọng thương, cho nên hiện giờ khí huyết hơi suy yếu. Tuy rằng các ngự y vẫn dốc lòng chăm sóc, nhưng cũng chỉ đành miễn cưỡng duy trì mà thôi. Vốn quốc chủ của tệ quốc là muốn đích thân tới đảo Giang Hoa nghênh phụng điện hạ, chỉ là ngự y bảo thân thể có chút suy yếu, không nên đi xa, cho nên cũng chỉ đành phải phái hạ thần tới nghênh phụng điện hạ…
Lý Hồn không có tự mình tiến tới đảo Giang Hoa nghênh phụng, một mặt là thân thể quả thật suy yếu, về phương diện khác thì là vì suy xét bên trên… Quốc chủ một nước đích thân đi nghênh đón thái tử triều Trung Hoa, nói ra quả thật có chút quá mức tủi nhục rồi. Lý Hồn suy đi nghĩ lại vẫn là không nhịn được cơn tức giận này, chỉ đành đùn đẩy đại thần Nghị chính đích thân tới gánh vác. Kim Tẫn Quốc bởi vì sợ thái tử triều Trung Hoa tức giận, cho nên trước làm ra giải thích vì quốc chủ.
- Quốc chủ tuổi tác đã cao, thân thể suy yếu, vốn dĩ cũng không nên quá mức lao nhọc thân thể. Ta thân là một hậu sinh vãn bối, làm sao đòi hỏi ông ta sang đích thân nghênh đón? Đợi tới sau khi tới thủ đô quý quốc, ta lại đi bái phỏng quốc chủ. Thái tử cũng không có ý truy hỏi, nó cũng thông cảm khó xử của một lão già.
- Quốc chủ tuy rằng không được đích thân tới đảo Giang Hoa nghênh đón điện hạ, nhưng lễ số là không thiếu được, sao lại để cho thái tử đi gặp ông ấy trước được? Kim Tẫn Quốc vội vàng lần nữa cung kính khom người.- Thời điểm điện hạ theo tôi đi Hán Thành, quốc chủ liền sẽ ở trước cổng Nghênh Ân dẫn đầu quần thần phụng nghênh thái tử điện hạ!
- Đây… đây hay là thôi đi, không cần làm phô trương lớn như vậy. Thái tử có chút chần chừ nhìn đối phương.- Quốc chủ tuổi tác đã cao, không dám lao nhọc tới tận đây.
- Cao Ly tôi làm phiên thuộc của thượng quốc, thái tử giá lâm lại là việc lớn từ xưa tới nay chưa từng có, làm sao không chiếu theo lễ số hành sự, hiển lộ rõ uy nghi của thượng quốc. Kim Tẫn Quốc vẫn là nghiêm nghị cả mặt.- Quốc chủ nói ông ta không được vào thời điểm thái tử điện hạ đặt gót giàu lên Cao Ly đích thân tới nghênh phụng đã là đại thất lễ rồi. Nếu như vào thời điểm điện hạ giá lâm thủ đô còn không nghênh phụng, vậy trên dưới tệ quốc liền thật là không còn mặt mũi nào nữa rồi. Cho nên nhất định phải trước khi điện hạ vào thành nghênh phụng điện hạ, nếu không không chỉ có thất lễ trước mặt thượng quốc, chính là trước mặt người trong nước cũng không có lời nào ăn nói.
Vì để cho thái tử vui vẻ, y cố ý nói rất sục sôi, thế nhưng người nói vô tâm người nghe lại hữu ý, thái tử cũng không có như y hy vọng cảm thấy vui vẻ như vậy, ngược lại là trong lòng trầm xuống.
Trong lời của y phải chăng đảo Giang Hoa mình đặt chân lên nói thành quốc thổ của Cao Ly, ở trong ý thức của y vấn đề không có gì này, đảo Giang Hoa vốn chính là lãnh thổ của Cao Ly, chỉ có điều hiện giờ Đại Hán tạm thời đóng quân mà thôi, nhưng thái tử lại không xem như vậy.
Theo nó, nếu như đảo Giang Hoa đã bị Đại Hán đóng quân, vả lại đã mở ra quân cảng, như vậy hiện giờ nên coi như thành là lãnh thổ của Đại Hán, Cao Ly nếu như là phiên thuộc của Đại Hán, thì hẳn nên thừa nhận hiện thực này, xác nhận chính thức đảo Giang Hoa thành lãnh thổ của Đại Hán.
Cho nên Kim Tẫn Quốc rõ rành rành đã hao hết tâm lực lấy lòng nó, nó ngược lại là trong lòng lạnh lẽo.
- Một khi đã như vậy, ta đây liền chỉ biết chối từ lại bất kính rồi. Thái tử thản nhiên gật đầu.- Quân thần quý quốc hao tâm rồi. Rất tốt.
Tiếp đó, giống như nghĩ tới cái gì, nó đột nhiên hỏi tới Kim Tẫn Quốc.- Đúng rồi, Kim nghị chính, nếu như quốc chủ quý quốc không gặp phải đại hạn, thế cho nên… thế cho nên thân gặp phải tàn tật, hai mắt mù lòa, lại cộng thêm hiện giờ tuổi tác đã cao. Vậy… ông ta thời điểm xử trí quốc chính quý quốc, sẽ có thời điểm lực bất tòng tâm hay không hả?
Câu hỏi này khiến trong lòng Kim Tẫn Quốc chợt căng thẳng, y cuống quýt ngẩng đầu lên nhìn thái tử, không rõ nó đột nhiên vì sao hỏi như vậy.
Tuy nhiên, theo lập trường của y, đương nhiên không được nói bậy bạ quốc chủ.
- Tạ thái tử điện hạ quan hoài, quốc chủ tệ quốc tuy rằng thân thể không được tốt, nhưng ngài nhiều năm xử trí quốc chính sớm đã tích lũy từng trải phong phú, dựa được vào từng trải tới xử trí quốc chính, không đến mức hoàn toàn không xử trí được công việc. Tuy rằng không gọi được thời thái bình trị thế gì, nhưng ít ra vẫn là vỏn vẹn giữ gìn yên ổn nước nhà.