Kỳ thật lời này của gã cũng là nửa thật nửa giả, hiện tượng quan lại Mạc Phủ Nhật Bổn lợi dụng cơ hội chính sách bế quan tỏa cảng để vơ vét tài sản của thương nhân Trung Quốc quả thật rất nhiều, nhưng loại buôn bán này thật ra cũng khá có lợi cho Trung Quốc, bởi vì hiện tại Mạc Phủ chỉ thông thương với người Hà Lan và người Trung Quốc, vô hình chung cũng giúp Trung Quốc loại bỏ được không ít đối thủ cạnh tranh. Tuy nhiên, dù sao Đảo Tân Trung Hằng cũng lâu rồi không động chạm đến chi tiết buôn bán hai nước, ông ta tự nhiên không biết chỗ then chốt trong đó.
- Vì buôn bán thông thương giữa hai nước, vì kiếm một số vàng bạc
Đảo Tân Trung Hằng hơi nheo ánh mắt lại.- Các người thật sự chỉ vì những mục đích đó thôi sao?
- Không biết phiên chủ muốn nói đến cái gì? Chu Phác có chút kinh ngạc.
- Hoàng đế nước Hán của các người, là một đại anh hùng, ta sợ hắn. Đảo Tân Trung Hằng đột nhiên nói.- Nếu ông ta đánh được Cửu Châu rồi không muốn rút quân, khi đó ta liền trở thành tội nhân của Nhật Bổn.
Ngươi còn biết sợ trở thành tội nhân của Nhật Bổn? Ngươi nếu mà sợ trở thành tội nhân của Nhật Bổn, cũng sẽ không chạy tới gặp ta, đơn giản là sợ quân đội Đại Hán chúng ta sau khi đánh bại Nhật Bổn lại cướp luôn Cửu Châu của ngươi. Chu Phác trong lòng có chút cười nhạo.
- Điểm này, phiên chủ cứ việc yên tâm! Thiên tử triều đình của tôi chỉ là muốn chủ trì đạo nghĩa cho Nhật Bổn mà thôi, cũng không có ý nghĩ không nên có nào. Nhật Bổn trước nay không phải vương thổ của Trung Quốc, hơn nữa cũng là một phiên quốc cung kính, Trung Quốc tuyệt không có ý xâm chiễm lãnh thổ Nhật Bổn. Chu Phác vẻ mặt nghiêm nghị đanh thép, gã đương nhiên không có khả năng nói ra dự định của triều đình sau cuộc chiến sẽ cắt đòi cảng Trường Khi.
- Mặt khác, nhiều năm qua Đảo Tân gia sở hữu Cửu Châu, chỉ có điều bị Mạc Phủ mạnh mẽ cướp đoạt, cho đến hiện nay chỉ đành co đầu rút cổ tại Tát Ma Phiên, quốc gia của tôi hiểu việc làm này của Mạc Phủ là vi phạm công đạo, sau chiến tranh, đảo Cửu Châu nhất định sẽ khôi phục lại nguyên trạng ban đầu.
- Đại Hán dự định sau chiến tranh đem đảo Cửu Châu cho Đảo Tân gia? Chòm râu bạc của Đảo Tân Trung Hằng lại khẽ run lên.- Chuyện này là thật sao?
- Đây chính là lời của Hoàng đế Đại Hán, làm sao là lời nói dối?
Chu Phác hiên ngang trả lời.- Phiên chủ nghĩ lại xem, đất của Nhật Bổn, trăm ngàn năm qua cũng không phải vương thổ của Trung Quốc, người dân Nhật Bổn cũng không phải dân Trung Quốc, nếu phải chiếm đóng Nhật Bổn, Trung Quốc sẽ phải huy động toàn lực, phải mất bao nhiêu thì giờ và tiền tài? Chiếm nơi này có lợi ích gì? Chẳng lẽ để biến người dân Nhật Bổn thành dân Trung Quốc Đây không phải là tự dưng lãng phí tiền bạc sao? Thiên tử triều đình tôi anh minh cơ trí, tuyệt đối sẽ không làm loại việc vô ích này. Chỉ cần sau trận chiến, Nhật Bổn khôi phục được kỷ cương, sau đó khôi phục lại buôn bán giao thương bình thường, tiếp tục thuần phục Trung Quốc, triều đình của tôi tất nhiên sẽ rút binh, khiến hai nước chung sống hòa bình.
Đảo Tân Trung Hằng rốt cuộc động lòng.
Ông ta phát hiện, người thanh niên này nói rất có đạo lý, ông ta không có lý do cự tuyệt. Hoàng đế Trung Quốc cử quân viễn chinh, không có khả năng vẫn duy trì đại quân chiếm đóng ở Nhật Bổn, chỉ đành sau khi đánh bại Mạc Phủ, lấy được số tiền bồi thường thỏa mãn liền rút phần lớn về - về phần người phải trả tiền để đưa những người này, đó cũng là tiền của triều đình và Mạc Phủ, có can hệ gì với ông ta?
Hơn nữa, giống như lời của người thanh niên này nói, lấy thực lực của hải quân Đại Hán, chỉ cần chiếm được đảo Cửu Châu, cho dù tiến quân lên phía bắc gặp khó khăn, tối thiểu vẫn dựa vào Hải quân và lực lượng Tát Ma Phiên bảo vệ Cửu Châu là không thành vấn đề.
Nếu tất cả thuận lợi, liền trực tiếp khiến Nhật Bổn thay trời đổi đất, lại trả được nỗi tức giận nhiều năm; nếu có chuyện gì không thuận lợi, ít nhất dựa vào hải quân Đại Hán đồn trú ở Cửu Châu, cát cứ một phương, địa vị ngang bằng Mạc Phủ.
Chỉ cần báo được mối thù Mạc Phủ ức hiếp mình, sau đó đưa toàn bộ Cửu Châu nhập vào bản đồ thế lực của Đảo Tân gia, triều đình có như thế nào, có can hệ gì với mình?
Nghĩ đến đây, ông già này rốt cuộc không do dự nữa.
Đức Xuyên Gia Khang và Đức Xuyên Tú Trung đều đã chết, vậy thì liều một lần với đám nhóc con nhà Đức Xuyên đi.
- Các ngươi hiện giờ cho ta bao nhiêu thiết pháo? Ông ta đột nhiên mở to hai mắt, lạnh lùng nhìn chằm chằm Chu Phác.
- Cái gì? Bị ông ta nhất thời nhìn chằm chằm như vậy, Chu Phác hơi kinh hãi, lập tức không kịp tỉnh táo. Gã thật không ngờ, ông gùa này vừa mới còn đang nghi ngờ, nhưng tại sao đột nhiên không có dấu hiệu hỏi tới vấn đề này.
- Hoàng đế Đại Hán không có khả năng nếu muốn ta hỗ trợ, chỉ phái ngươi tới mang vài câu nói cho ta như vậy? Ông ta sẽ cho cái gì, ngươi là sứ giả hoàng đế Đại Hán phái tới, không lẽ nào không biết. Giọng điệu ông lão vẫn rất bình thản, nhưng trong đó đã thêm nhiều phần tàn nhẫn.- Các ngươi bây giờ cấp cho ta bao nhiêu thiết pháo?
Trong miệng ông thiết pháo, kỳ thật chỉ là súng kíp mà thôi, hơn nữa là súng hỏa mai người Bồ Đào Nha và người Tây Ban Nha năm đó bán. Súng hỏa mai này vô cùng đơn sơ, uy lực không lớn, nhưng sau khi tiến cử bán ở Nhật Bổn, nhanh chóng trở thành lợi khí của người Nhật Bổn trong thời đại Chiến quốc. Tuy nhiên, những năm gần đây, không ít súng kíp do các xưởng chế tác quân sự Đại Hán xuất hiện ở Nhật Bổn, tuy rằng số lượng ít nhưng đại đa số đều bị Mạc Phủ lũng đoạn, nhưng vẫn có một ít chạy tới tay Đảo Tân gia, công nghệ chế tạo súng kíp này tốt hơn thiết pháo bọn họ có trước đó nhiều lắm, bất kể là tầm bắn, hỏa lực hay là ổn định đều vượt xa nhận thức vốn có của họ, khiến ông ta khó tin là thợ đại lục tự mình chế tác.
Ông ta có lòng tin với lần chinh phạt Nhật Bổn này của Đại Hán như vậy, một nguyên nhân trong đó là súng ống của quân đội Đại Hán thực sự sắc bén, không phải quân đội của ông ta hay Mạc Phủ chống lại.
- Nếu như mà là thiết pháo, cũng không phải là không có
Sau kinh ngạc ban đầu, Chu Phác rất nhanh tỉnh táo lại.
Trước khi rời kinh, theo phối hợp với chính Thừa tướng, gã và ti Ngoại vụ còn có Lục quân đã tổ chức một hội nghị khép kín, sau đó trong hội nghị này gã liền đưa ra khả năng cần đáp ứng đòi hỏi của người Nhật Bổn cấp cho họ một ít đạn dược. Sau đó đòi hỏi này rất nhanh được đáp ứng.
Đại Hán vô cùng coi trọng hỏa khí và nghiên cứu phát triển vũ khí, hơn nữa bởi vì chiến tranh kéo dài liên miên, cho nên đòi hỏi với súng kíp vô cùng cao, theo nghiên cứu ngày càng tốt của các thợ thủ công nhiều năm, độ chính xác của súng kíp Đại Hán ngày càng cao, hơn nữa hỏa lực càng ngày càng mạnh, cách vài năm sẽ thay đổi một đời vũ khí mới. Mỗi lần thay đổi súng kíp, liền ưu tiên cung cấp trang bị cho bộ đội ở tiền tuyến, sau đó sẽ một số lượng lớn súng kíp bị loại bỏ. Những súng kíp bị loại bỏ này, phần lớn sẽ được bán cho người dân với giá thấp, trở thành vũ khí của người dân biên giới hoặc thợ săn, mà có một bộ phận bị cất giữ trong kho, chuẩn bị tiêu hủy nấu chảy.
Vì thế, để đáp ứng cần có của Chu Phác, đám quan tham mưu tham dự cuộc họp liền nghĩ đến lợi dụng các loại vũ khí thải loại cất trong kho để chuyển giao cho Nhật Bổn dưới danh nghĩa Đại Hán viện trợ. Theo bọn họ được biết, trình độ hỏa khí của Nhật Bổn rất thấp, hơn nữa vẫn dựa vào mua của nước ngoài, chất lượng kém giá cao. Cho dù những vũ khí bị quân đội Đại Hán loại bỏ, chắc chắn vẫn tốt hơn không ít so với thứ bọn họ vẫn dùng.
Biết được chuyện này, Chu Phác vô cùng mừng rỡ, lập tức mang người của mình, đi theo đám quan quân lục quân đó tới kho hàng ngoại ô kinh thành, sau đó chọn lựa rất nhiều vũ khí. Lúc gã khởi hành lên đường, những vũ khí này được ngụy trang thành đồ sứ, phân tán đặt trong các thuyền hàng của Trung Quốc chuyển tới cảng Trường Khi, sau đó lại được chuyển tới tập trung lại ở thương quán Trường Khi. Cũng may, do quan lại Mạc Phủ ở Trường Khi nhiều năm hòa bình nên sơ sẩy, hơn nữa không có lòng đề phòng Trung Quốc, bởi vậy việc này tiến hành vô cùng thuận lợi, hiện tại trong thương quán Trường Khi đã có không ít vũ khí.
- Có bao nhiêu? Đảo Tân Trung Hằng dồn dập hỏi.
- Ba tới năm trăm khẩu súng kíp, đều là hàng tinh xảo, súng kíp tốt nhất của Đại Hán. Sau do dự một lát, Chu Phác quyết định đem tất cả vũ khí hiện tại có cho Đảo Tân gia.- Nếu phiên chủ cần, những vũ khí này chúng tôi đều đưa cho các ngài.
- Vậy còn chờ gì, khẩn trương nghĩ cách chuyển tới đây. Đảo Tân Trung Hằng không chút do dự liền đồng ý.- Các ngươi có bao nhiêu vũ khí liền cho ta bằng đấy, ta giúp các ngươi việc lớn như vậy, trước khi bắt đầu lấy chút thù lao như vậy cũng không phải quá đáng?
Cũng không đợi Chu Phác nói tiếp, ông ta liền vẫy tay về phía sau, sau đó gọi hai gia thần lại.
- Giang Hạ, Đông Hương, hai người các ngươi đi theo y trở về, nghe theo sắp xếp của y.
- Vâng. Tuy trong lòng không nghĩ giống nhau, nhưng hai gia thần đều cúi đầu tiếp nhận mệnh lệnh.
Bởi vì liên quan đến hưng suy của cả gia tộc thậm chí tính mạng bản thân, cho nên trước đó Đảo Tân Trung Hằng có chút do dự, nhưng theo thuyết phục của Chu Phác, ông ta đã quyết định, mà chỉ cần đã quyết định, ông ta sẽ biến thành Đảo Tân gia chủ lúc trẻ đầy nhanh gọn, dứt khoát, quyết đoán.
- Phiên chủ quả nhiên thấy rõ đại nghĩa. Nhìn thấy đối phương đã hoàn toàn đồng ý, đáp ứng trở thành tiên phong của quân đội hoàng triều, Chu Phác cũng vô cùng vui mừng.- Xin yên tâm, chúng tôi sẽ nghĩ biện pháp nhanh chóng đưa vũ khí đến tay phiên chủ, tuyệt không trễ nải đại sự của phiên chủ.
- Về sau các ngươi không cần tìm ta, thông qua hai người bọn họ đưa tin với ta đi, Giang Hạ thông thạo tiếng Hán, lại vô cùng trung thành, là một người tin được. Đảo Tân Trung Hằng đột nhiên ngẩng mặt lên nhìn không trung.- Chuyến đi săn lần này của ta đã đủ lâu, cần phải trở về rồi.
- Đa tạ phiên chủ! Chu Phác lại cúi chào sâu một lần nữa.
- Xin phiên chủ yên tâm, đại quân triều đình của tôi không lâu nữa là có thể tập kết xuất phát, ngày phiên chủ một lần nữa đoạt lại những gì đã mất ngay gần rồi!
Đảo Tân Trung Hằng không nói gì thêm, phất phất tay, sau đó một lần nữa ghìm chặt cương ngựa, chuyển hướng quay về con đường ban đầu.
Dọc đường đi ông ta cố ý thả chậm tốc độ, sau đó ra hiệu cho tâm phúc của mình là Đông Hương Trọng Phương ở bên cạnh.
- Chủ thượng có gì dặn dò?
Đông Hương Trọng Phương biết ý của phiên chủ, liền thấp giọng hỏi.
- Về sau ngươi và Giang Hạ phải đi theo cạnh hắn ta, dẫn đường cho hắn, sau đó nói cho ta biết mọi động thái của hắn. Đảo Tân Trung Hằng thấp giọng nói.- Hắn muốn cái gì hoặc muốn đi đâu, ngươi nhất định phải nghĩ cách giúp hắn.
- Vâng. Đông Hương Trọng Phương một lần nữa đáp lời.
- Mặt khác, địch nhân của hắn là Mạc Phủ, hơn nữa trong người có nhiều bí mật, nếu người Mạc Phủ tìm được hắn, ngươi phải bảo vệ hắn không để hắn rơi vào tay của Mạc Phủ, nếu thật sự không trốn thoát được Đảo Tân Trung Hằng đưa mắt nhìn về bóng dáng người thanh niên cưỡi ngựa phía xa, vẻ mặt không có bất kỳ biến hóa.- Ngươi liền giết cả hắn và Giang Hạ, sau đó tự sát.