Hiện giờ vị Lão Trung này không ngờ nói tháng sau liền bãi bỏ lệnh cấm, đây thực sự khiến y ngoài dự tính. Y cũng biết với thân phận của đối phương, là tuyệt đối sẽ không dễ dàng nói giỡn với mình. Nếu như đã nói như vậy rồi, vậy hẳn là bên trong Mạc Phủ đã làm ra loại quyết định gì đó rồi, chẳng lẽ tình hình có thay đổi gì sao?
- Nếu là như thế, vậy thật tốt quá! Rất nhanh, y biểu hiện ra mười phần vui mừng.- Nếu tháng sau khôi phục được xuất khẩu, trong nước hẳn là sẽ không có nhiều lời oán giận như vậy. Tại hạ cũng có lời ăn nói với triều đình! Đa tạ đại nhân!
- Cũng không cần phải tạ ơn ta. Đây cũng là quyết định trong Mạc Phủ. Nội Đằng Trung Trọng lắc đầu.- Chúng tôi vô cùng coi trọng giao tình với Đại Hán, sự việc lần này náo lớn như vậy, tuyệt chẳng phải bản ý của chúng tôi, bởi vậy sớm một chút bình ổn chúng tôi liền sớm một chút bình ổn. Thế nhưng…
Lão đột nhiên kéo dài giọng nói, Lưu Tĩnh am hiểu khuôn phép quan trường hai nước, biết sau khi chuyển biến chỗ này, kế tiếp chắc chắn là chuyện vô cùng trọng yếu, vì thế đã khởi lên tinh thần lắng nghe,
- Lần này gây ra tranh cãi lớn như vậy, nói cho cùng kỳ thật cũng là bởi vì duyên cớ qua lại giữa hai nước vẫn không phải quá mức thông thuận, có rất nhiều vấn đề nhỏ bởi vì tới lui mà phóng đại, sau cùng thành là vấn đề lay động giao tình hai nước. Người thay mặt chúng tôi phái tới trú ở Đại Hán mấy lần nói qua vấn đề cùng loại… Nội Đằng Trung Trọng cũng trở nên càng thêm trịnh trọng, tiếp tục từng chữ một nói ra.- Hơn nữa, thể chế mậu dịch hai nước cũng đủ rõ ràng, khuôn phép cũng không có dựng lên, cho nên mới sẽ xuất hiện nhiều tình trạng đột ngột phát sinh như vậy.
- Vấn đề đại nhân nói xác thật sự tồn tại, thế nhưng nước tôi là vui vẻ mau chóng giải quyết vấn đề này.
Lưu Tĩnh trấn định trả lời.- Nước tôi lấy công thương lập quốc, vẫn luôn đều là lấy khuếch trương mậu dịch làm mục tiêu. Nếu quý quốc bằng lòng giải quyết những vấn đề này, kỳ thật cũng rất dễ đàm phán. Tuy nhiên nếu như thường xuyên xuất hiện cùng một loại tình hình đột nhiên nảy sinh, chỉ sợ liền không dễ đàm phán như thế rồi.
Trong lời của y vẫn là dấu giếm chỉ trích, Mạc Phủ vẫn luôn thi hành chính sách bế quan tỏa cảng, làm cho mậu dịch bình thường hai nước đã tạo thành rất nhiều khó khăn và hạn chế cho mọi người. Lần này thậm chí còn đơn phương đột nhiên hành động, nếu như y không chỉ trích một chút mới là không bình thường.
- Đúng! Phải đàm phán. Mấu chốt chính là đàm phán. Hai quốc đô chúng ta có lợi ích của riêng mình, cũng có chỗ khó xử của mỗi nơi, không đàm phán là không được. Vả lại phải mau chóng đàm phán, khiến hết thảy mọi việc đều biến mất trước khi chưa nảy sinh. Nội Đằng Trung Trọng gật đầu, đồng ý cách nhìn của y, đối với châm chọc của y thuận theo mà coi như không có.- Vả lại những vấn đề này vô cùng trọng đại, chỉ khiến một mình Liễu Sinh ở quý quốc đứt quãng đàm phán chỉ e không kịp.
- Đại nhân đây là ý thế nào? Lưu Tĩnh có chút nghi ngờ.
- Lời thật nói với ngươi. Sứ giả, lần này Tướng quân đại nhân chúng tôi cũng hạ quyết tâm, nếu chúng tôi một hơi làm mậu dịch giữa hai nước đặt lên một cái giá hữu hiệu để thi hành, tiếp tới về sau cứ chiếu theo cái giá này làm việc, để tránh cho hai nước lại xuất hiện loại tranh cãi vân vân… Nội Đằng Trung Trọng không hoảng không loạn nhìn Lưu Tĩnh, nói ra đòi hỏi của mình.- Để đạt thành đòi hỏi của Tướng quân đại nhân, những quan lại chúng ta đây hơi nghiên cứu và thảo luận một chút, cuối cùng quyết định dứt khoát phái ra một sứ đoàn riêng biệt đi tới quý quốc, sau đó cùng triều đình quý quốc tiến hành đàm phán, giải quyết những vấn đề đang có này.
- Phái ra sứ đoàn đi tới triều tôi sao? Lưu Tĩnh lại giật mình kinh hãi, sau đó lập tức nghĩ tới điều gì.- Hay là…
- Đúng vậy, nếu được như vậy, tôi nghĩ tự mình dẫn đầu sứ đoàn đi bái phỏng quý quốc, sau đó triều đình quý quốc thương thảo tốt một thể chế mậu dịch chân chính kéo dài mãi. Chúng tôi cho rằng cách làm như vậy là thỏa đáng nhất. Nội Đằng Trung Trọng bình tĩnh nói.- Đồng thời, lấy thân phận địa vị của tôi, càng thêm đủ biểu đạt ý chí của Tướng quân đại nhân, như vậy chúng ta vào thời điểm đàm phán cũng đủ giảm bớt thời giờ vô vị tiêu hao. Sứ giả, ý của ông thế nào?
Sự tình khiến người kinh ngạc từng việc nối tiếp từng việc, Lưu Tĩnh hiện giờ cũng không cảm thấy kinh ngạc. Thế nhưng y cũng biết đối phương kỳ thật không phải đang trưng cầu ý kiến của mình, mà là đang kể rõ quyết định của tầng cao Mạc Phủ.
- Đòi hỏi của đại nhân, tôi ngược lại chuyển đạt cho trong nước, theo ý kiến cá nhân tôi trông thấy, tôi cũng hi vọng đại nhân mau chóng thành công, khiến mậu dịch giữa hai nước về sau vững vàng có tuần tự phát triển, không bao giờ phải náo ra chuyện phiền lòng như thế này nữa. Lưu Tĩnh hơi mỉm cười.- Thế nhưng, đại nhân có tiết lộ ra một chút tông chỉ việc này nhiều nơi hay không? Tại hạ là nhất thiết phải xin ý chỉ từ trong nước, nếu không nói sự tình rõ ràng một chút, ta sợ trong nước sẽ có nghi ngờ.
- Kỳ thật nếu nói rõ ràng rất đơn giản, nước ta phải né tránh cục diện xuất khẩu và nhập khẩu không cân bằng nghiêm trọng vẫn thường liên tục, vả lại khiến quý quốc cũng đủ có được lợi nhuận mậu dịch nên có, tận lực khiến giữa hai nước đều đủ theo đòi hỏi. Nội Đằng Trung Trọng vẫn là một dáng vẻ từ tốn không vội, nhưng thật sự ra đã ngưng trọng rất nhiều.- Sự tình cụ thể đàm phán được.
- Kính xin đại nhân lại giải thích cặn kẽ một chút… Đòi hỏi của mỗi bên rốt cuộc là chỉ cái gì? Lưu Tĩnh lại vẫn truy vấn như trước.- Xin lỗi đại nhân, tại hạ mang chức trách trên thân, có một số việc không hỏi rõ ràng không được.
Thật đúng là người chấp hành chân thật a. Nhìn thấy dáng vẻ quan viên truy rõ ngọn nguồn như thế, Nội Đằng Trung Trọng trong lòng cười gượng.
Tuy nhiên, nếu y đã hỏi tới chỗ này, dứt khoát liền nói rõ với y đi. Dù sao đến lúc đó cũng sẽ nói rõ với bên kia, khiến cho bọn họ trước tiên có một chuẩn bị cũng tốt.
- Nước tôi cần nhập khẩu thương phẩm của quý quốc, nhưng những thương phẩm đó tuy rằng tốt lại hàng năm đều tạo thành hàng đống vàng bạc chảy ra, đây là sự thật không tránh được. Nội Đằng Trung Trọng trong lúc bất tri bất giác đã vô cùng trịnh trọng, ngồi quỳ thẳng thắt lưng, giống như đã xem mình thành đang đàm phán ở kinh thành Đại Hán.- Nước tôi tuy rằng chất đầy mỏ vàng bạc, nhưng con số dù sao có hạn, vả lại những thứ đó đều là không sinh sôi nữa, đưa ra bên ngoài liền không trở về được… Bởi vậy, chúng tôi muốn vào lúc đàm phán mậu dịch, đối với phương thức và hạn mức mậu dịch mỗi năm cũng làm ra khuôn phép mức độ nhất định, như vậy mới đủ khiến cho mậu dịch càng trở nên có thứ tự hơn.
- Ý của đại nhân chẳng lẽ là hạn chế mậu dịch hai nước sao? Từ trong mấy câu nói né đông tránh tây của Nội Đằng Trung Trọng, Lưu Tĩnh cuối cùng rõ ràng ý đồ chân chính của đối phương.