- Sứ giả, hiện tại đây chỉ là diễn luyện mà thôi, cho nên cũng không có thật sự đánh đâu. Nếu như là trong thực chiến thì chỉ sợ kị binh xung phong như vậy sẽ tạo ra thương vong rất lớn, tuy nhiên chỉ cần quân trận không bị đột phá, quân sĩ cũng sẽ không tán loạn, kỵ binh chung quy sẽ tiêu hao hết nhuệ khí từng chút một ở giữa các quân trận, thẳng đến cuối cùng bị bộ quân tiêu hao hầu như không còn, bởi vì chúng ta hiện tại có thương pháo, hơn nữa còn là thương pháo hoàn mỹ nhất hiện nay. Thái tử vừa nói, vừa dùng thế tay khoa tay múa chân giải thích.- Quân ta chính là đối kháng với kị binh của nước địch như thế. Người Mông Cổ giỏi về cưỡi ngựa bắn cung, nhưng chỉ cần quân ta kết trận, bọn họ liền không đột phá được, chỉ đành đánh vòng mà đi. Mà dù có đi đường vòng thì cũng sẽ bị đại pháo và súng hỏa mai ở giữa quân trận của chúng ta không ngừng tiêu hao, thương vong càng ngày càng thê thảm và nghiêm trọng, cuối cùng chỉ đành chạy trốn. Từ lúc Đại Hán chúng ta dựng nước đến nay, luôn giao chiến không ngừng với các bộ lạc của mông cổ, không biết đánh bao nhiêu trận nữa. Nhưng mà chúng ta lại chưa từng thua một lần nào, cho nên bọn họ hiện tại vô cùng sợ hãi chúng ta, bị chúng ta đánh cho chạy trối chết.
Trpng những lời giải thích của thái tử mất tự nhiên mang theo một chút khoe khoang, nó đi theo các lão sư học tập quân sự thật lâu, vẫn luôn đều không có cơ hội khoe khoang một chút, hơn nữa đối với uy lực của binh lực Đại Hán hắn vẫn luôn đều vô cùng tự hào, hiện giờ dĩ nhiên muốn mượn cơ hội nói với người khác một chút.
- Lời nói của điện hạ thật chính xác, lúc tại hạ thấy kị binh của quý quốc xung phong, dù đứng xa như vậy nhưng tại hạ xem lòng còn sợ hãi, nghĩ được áp lực mà những binh lính đứng bên dưới đang phải đối mặt là như thế nào… Kiều Bản Thực Thôn lấy lại bình tĩnh, sau đó lau mồ hôi trên trán.- Quý quân không ngờ theo cục diện như vậy vẫn không hề dao động chút nào, thật sự là làm người ta thán phục, khó trách quét ngang người Mông Cổ...
- Không chỉ là quét ngang người Mông Cổ, tất cả những bang quốc xung quanh bất kính đối với Đại Hán chúng ta, cũng đã bị chúng ta quét ngang một lần rồi, hoặc là cũng sắp bị chúng ta quét ngang một lần. Thái tử mang theo nụ cười thật tự tin trả lời.- Mạc Phủ đương nhiên cũng không ngoại lệ.
Nhưng mà, ngay tại lúc hắn đang khoe khoang với Kiều Bản Thực Thôn thì tình thế bên dưới sơn cốc lại có thay đổi mới. Kị binh vốn đang chịu thất bại chạy chung quanh theo mệnh lệnh của trưởng quan, không nhìn tiếng thương pháo đang nổ vang một lần nữa tập kết lại với nhau, sau đó dọc theo khẻ hở của quân trận phía trước xuyên vào trong, đồng thời vọt tới phía một quân trận đứng ở phía sau.
Lúc bọn họ thử tấn công chung quanh, đã nắm đại khái rõ ràng phương vị của quân trận và ưu khuyết điểm của bọn lính, đó bọn họ phát hiện chỗ bạc nhược. Quân trận này là mã đoàn cùng bộ đội bên dưới của Tể đoàn trưởng tạo thành, trước đây đánh trận ở vùng núi Vân Quý, kỳ thật coi như là bộ đội tinh nhuệ, tuy nhiên vì bình thường đối mặt kẻ thù thường là tàn quân nhà Minh cùng với man tộc vùng núi cho nên binh lính còn không quen đối mặt với tấn công của tập đoàn kị binh.
Lúc một đoàn lửa đỏ này lấy tốc độ cực nhanh xông lại, đám binh sĩ không kịp chuẩn bị lập tức trở nên bối rối, tuy rằng trưởng quan dẫn đội không ngừng hạ mệnh lệnh, nhưng lúc kỵ binh sắp xông lại, đám binh sĩ đứng hàng đầu tiên vẫn trở nên dao động. Đầu tiên là một người ngã quỵ về phía sau, sau đó số người ngã lập tức càng ngày càng nhiều, cuối cùng quân trận xuất hiện một chỗ hổng.
Kị binh xông lên tấn công càng ngày càng nhiều, chỗ hổng này cũng càng lúc càng lớn, rất nhanh quân trận cuối cùng cũng bị xé ra. Hơn nữa trên mặt đất cũng xuất hiện không ít xác ngựa chết do bị binh khí xuyên thấu thân thể. Thậm chí còn có một chút binh lính bị giẫm đạp ngã trên mặt đất mà quay cuồng kêu rên.
Nhưng mà những kỵ binh này cũng không có ai đi để ý thương vong của cả hai bên, bọn họ lập tức vọt tới phía trận địa pháo binh đứng ở phía sau quân trận, và tách đám vệ binh của pháo trận ra.
Không ngờ bị phá tan rồi sao?
Thái tử đột nhiên cảm giác trên mặt có chút huyết khí dâng lên, vô cùng tức giận. Vừa mới nãy nó còn đang thổi phồng quân bộ binh của mình hoàn mỹ vô song đến cỡ nào, kết quả đảo mắt đã bị người phá tan, mặc dù đây cũng chỉ là diễn luyện mà thôi, nhưng nó vẫn cảm thấy mất mặt cực kì.
- Ngươi đi xuống hỏi một chút sao lại thế này! Nó bận rộn sai khiến người hầu đứng bên cạnh.
Tiếp theo, nó hơi ngượng ngùng nhìn xem Kiều Bản Thực Thôn đang đứng bên cạnh, lại phát hiện trên mặt đối phương cũng không hề có nụ cười trào phúng, ngược lại vẫn bưng kính viễn vọng, nhìn xem vô cùng xuất thần.
Trận kị binh tấn công vừa rồi y đã xem xét toàn bộ quá trình, y thật không ngờ rằng những kỵ binh này không ngờ lại thật có gan xung phong tới cùng xông tới trận địa vốn đã được chuẩn bị sẵn sàng đón địch kia của đối phương, sau đó lại cưỡng ép phá tan trận tuyến, những mũi nhọn binh khí của đám lính kia cũng phải là bài trí, thật sự đâm chết được người đó.
Binh lính Đại hán kia không ngờ cho dù có đang diễn luyện cũng phấn đấu quên mình như thế! Y không khỏi âm thầm líu lưỡi, đối với những tinh binh ấy lại nhìn với cặp mắt khác xưa.
Nhưng mà tâm tình của y người khác lại không cách nào biết được, ở phía xa Triệu Tùng nhìn đám pháo binh bị kị binh vọt tới trước mặt, khẽ lắc đầu nói.- Nếu đây đang là đánh giặc thật sự thì pháo trận đã xong đời rồi. Cho dù có toàn diệt những kỵ binh này, tổn thất vẫn là quá lớn.
- Đám rác rưởi kia thật sự là làm mọi người mất mặt mà! Bởi vì do bộ đội trực quản của mình gây chuyện xấu như thế cho nên sắc mặt của Mã Đồng Tể hết sức khó coi.
- Không ngờ lại bị phá tan thật! Ta nhất định phải hảo hảo giáo huấn bọn chúng một trận mới được!
- Mã đoàn trưởng cũng không cần tức giận như thế, đây chỉ là diễn luyện mà thôi, Đoàn trưởng Tất Túc cười khuyên giải an ủi gã.- Bình tĩnh mà thấy thì một quân trận chắn nhiều kị binh xung phong như thế quả thật là có chút khó khăn. Hơn nữa nếu như đây là thực chiến, những kị binh này đối diện với quân trận như thế sẽ bị thương vong rất lớn, sẽ không có tạo ra áp lực lớn cho bọn họ như vậy nữa… Xuất hiện một chút vấn đề là hết sức bình thường, về sau huấn luyện nhiều thêm một chút là tốt rồi.
Cho dù Tất Túc đã cố gắng khuyên bảo nhưng Mã Đồng Tể nghe lại thấy hết sức chói tai.
Từ trước đến nay gã là một người vô cùng tự ngạo, sau khi trong quân đội được kí thác kì vọng dĩ nhiên lại càng là mắt cao hơn trán. Lần xuất chinh này, gã một lòng đều muốn kiếm một công lao lớn cho mình và các bộ hạ, không ngờ tới còn chưa bắt đầu đánh liền xuất hiện vấn đề như vậy, hơn nữa còn mất mặt ở trước mặt chủ tướng và vài vị đồng liêu, điều này làm cho gã sao chịu nổi được?