Sau khi nghe được câu hỏi này, Kiều Bản Thực Thôn vốn dĩ có chút trầm tĩnh chợt có chút bồn chồn, nhưng sau do dự chốc lát, gã biết rằng mình khống chế cũng không có ý nghĩa, cho nên thành thật gật đầu.
- Tại hạ chính là sứ giả triều đình, ứng lệnh của Pháp hoàng trước đi tới Đại Hán. Vẫn xin… vẫn xin các hạ thả cho đi được hay không. Để tôi được đi gặp mặt thiên tử Đại Hán? Tại hạ nhất định vô cùng cảm kích.
- Ngươi muốn gặp thiên tử Đại Hán làm cái gì? Người thiếu niên lại không có hồi đáp đòi hỏi của Kiều Bản Thực Thôn, ngược lại hỏi.
- … Tại hạ… việc này… Là vì thay mặt Pháp hoàng trước đi với vấn an thiên tử Trung Quốc, để tăng mạnh giao tình thân thiết giữa hai nước. Mục đích chân chính chuyến đi này của gã, là tuyệt đối không được tiết lộ nửa điểm phong thanh cho người ngoài, cho nên gã ấp úng tìm một lý do cho mình.
- Triều đình Nhật Bổn đã chưa từng tới lui với Trung Nguyên mấy trăm năm, vì sao đột nhiên lại phái sứ giả tới Đại Hán? Hơn nữa trước đó cũng không báo cáo sửa soạn, không giống như là tới lui giữa triều đình hai nước a? Thái tử lại không nhúc nhích chút nào.- Còn nữa, ta nghe nói hiện giờ đại quyền chính sự của Nhật bổn đều tập trung ở trong tay Mạc Phủ, triều đình chẳng qua là con rối mà thôi, vì sao Pháp hoàng quý quốc phái được ra sứ giả chứ?
Không khách khí chất vấn như thế khiến Kiều Bản Thực Thôn đỏ mặt lên.
- Mạc Phủ tuy rằng hiện giờ loạn chính tự nắm quyền hành, uy nhục chúa thượng, nhưng triều đình của nước tôi đại nghĩa danh phận ở trong tay, mới là một phía có tư cách tới lui với nước ngoài nhất.
Gã miễn cưỡng trả lời.
- Đại nghĩa danh phận của quý quốc, ta không rõ ràng lắm cũng không muốn tranh luận. Tuy nhiên chính ngươi cũng đã thừa nhận hiện giờ quý quốc là Mạc Phủ nắm đại quyền, vậy triều đình quý quốc chỉ e không thay mặt được Mạc Phủ. Thái tử vẫn không có tiếp nhận biện giải của đối phương.- Ta nhìn ngươi vẫn là nên trở về đi. Đối với Đại Hán mà nói, sứ giả Mạc Phủ e rằng phải hữu dụng hơn ngươi, chí ít bọn họ đàm phán vấn đề có ý nghĩa. Hiện giờ trong địa phận nước ta đã có sứ tiết của Mạc Phủ rồi, thực sự không dễ đưa ngươi vào trong nước, để tránh dẫn tới tranh cãi giữa hai nước.
- Xin hỏi các hạ là ai, dùng cái gì để thay thế triều đình Đại Hán đưa ra phán đoán? Kiều Bản Thực Thôn rốt cuộc nhịn không được nữa, gã bỗng nhiên đứng thẳng lên, nổi giận đùng đùng nhìn người thiếu niên này.- Tiếp nhận hay không tiếp nhận ta người sứ giả này, tự có triều đình Đại Hán và thiên tử Đại Hán tới phán xét, lại không cần tới các hạ phí sức!
Bản thân biết rõ hiện giờ tính mạng nằm ở trong tay đối phương, nhưng vừa nghe thấy đối phương không ngờ muốn gián đoạn hành trình của mình, đưa mình trở về Nhật Bổn, Kiều Bản Thực Thôn cũng bất chấp lo lắng tính mạng của mình nữa.
- Ta là sứ đoàn Đại Hán trú ở Trường Khi cố ý đưa tới Đại Hán, trước khi hoàn thành sứ mạng, tuyệt đối sẽ không về nước!
Người thiếu niên lại không nói gì nữa, chỉ là lẳng lặng nhìn Kiều Bản Thực Thôn, vẻ mặt cũng càng lúc càng ác liệt, chính ngay thời điểm Kiều Bản Thực Thôn cho rằng mình khả năng đã gặp phải họa sát thân, người thiếu niên này đột nhiên bật cười, vả lại cười có chút vui vẻ.
- Ha ha, người này ngược lại cũng có chút gan dạ sáng suốt, khó trách được phái đi làm sứ giả. Bên trong triều đình Nhật Bổn dù sao vẫn là có một có người tài a. Nó một bên cười, một bên hướng về mấy người phía góc phòng bên cạnh vẫn im lặng không nói chuyện.
Mà lúc này Kiều Bản Thực Thôn mới nhận ra bọn họ, bọn họ cũng đều đi tới trước mặt người thiếu niên này.
- Sứ giả xin hãy tha lỗi. Một vị trung niên ăn mặc kiểu văn sĩ hướng về phía Kiều Bản Thực Thôn hành lễ.- Chợt nghe sứ giả tới đây, bọn ta lại không biết sứ giả làm người bậc nào, điện hạ bất đắc dĩ trước thử xem sứ giả. Xin hãy tha lỗi.
Văn sĩ trung niên này nói chuyện có chút văn khí, ngược lại phù hợp với loại hình tượng kỳ vọng kia của Kiều Bản Thực Thôn, thế nhưng gã vẫn là có chút mông lung, đối với chuyện đột nhiên biến hóa này lại không biết làm sao.- - Điện hạ…
- Trước tiên giới thiệu một chút, bỉ nhân chính là Trương Đạo Ngạn quan viên triều đình Đại Hán. Người văn sĩ trung niên này tiếp tục nói, sau đó lại đưa tầm mắt đặt ở trên thân người thiếu niên.- Còn vị này, chính là thái tử điện hạ triều đình Đại Hán chúng tôi.
- Thái tử điện hạ Đại Hán…
Kiều Bản Thực Thôn giật mình, ngơ ngác nhìn người thiếu niên, kết quả này so với bất kỳ kết quả suy đoán trước đó của gã còn phải càng thêm xa rời hiện thực hơn, gã dĩ nhiên cũng khó mà tin được.
- Hiện giờ nói như vậy ngươi thiết nghĩ sẽ không tin tưởng, tuy nhiên dù sao ngươi phải ở nơi này nán lại một khoảng thời gian, nên biết rõ đến lúc đó dĩ nhiên sẽ biết rõ. Thái tử thản nhiên cười một tiếng.- Một chuyến đi này của ngươi, thư tự tay viết của Pháp hoàng quý quốc mang tới trên người không có sao?
Thái tử làm như vậy, một mặt là thử thăm dò vị sứ giả này, nhìn xem gã rốt cuộc là loại người nào, để phán đoán xem nên đưa gã trở về trong nước hay không, một mặt khác lại là lòng dạ của thiếu niên quấy phá, muốn chơi đùa với tên sứ giả này.
Vừa nghe thấy sự tình thư tự tay viết của Pháp hoàng, Kiều Bản Thực Thôn không khỏi càng thêm tin tưởng mấy phần, bởi vì sự tình quốc thư gã ngoại trừ hai vị quan viên thương quán Đại Hán, đều chưa có nhắc qua với ai, thiếu niên này nếu như biết, vậy chỉ phải là thông qua báo cáo của sứ quán, tuy rằng không nhất định thật là thái tử điện hạ, nhưng y khẳng định thân phận bất phàm.
Tuy nhiên ngay cả như vậy, quốc thư vẫn là không nên cho y, bởi vì đây là phải trình đưa cho thiên tử Đại Hán đích thân duyệt.
- Nếu như ngươi mang ở bên người, vậy cho dù không đáp ứng, ta cũng lấy được tới trong tay đọc. Ngay tại thời điểm gã còn đang do dự, thái tử lại nói.- Cho nên dù tủi nhục mình thế nào? Lấy đưa cho ta xem thử đi. Ta cũng chỉ là xem qua mà thôi, xem xong dĩ nhiên sẽ giao trả cho ngươi. Kỳ thật đại khái nội dung ta đã biết rồi, chẳng qua là xin Đại Hán xuất binh mà thôi phải không? Ta chỉ là muốn xem thử thư mà thôi.
Tuy rằng giọng điệu vô cùng bình lặng, nhưng cái loại khí thể không giận tự uy càng thêm thịnh này, Kiều Bản Thực Thôn nhìn trong lòng có chút nhút nhát. Gã ngẫm nghĩ một chút, cũng cảm thấy bản thân hiện giờ không có lựa chọn nào khác, vì thế từ trong lòng ngực đem phong thư gã coi trọng như trân bảo hơn nữa tính toán giao cho thiên tử Đại Hán kia ra.
Sau khi người hầu cận đưa tới trước mặt, thái tử một tay cầm sang, sau đó xé mở thư ra cầm ở trên tay lướt qua.
Nó chịu qua nhiều năm giáo dục, tuy rằng văn học chiếm tỷ trọng không lớn, nhưng chí ít cũng có rèn luyện văn học cơ bản hằng ngày, nó nhận ra phong thư này viết rất không tồi, đến cuối cùng không khỏi nhỏ giọng thốt ra.
- Câu văn này viết được thanh sắc truyền cảm, cuốn hút, dụng tâm vô cùng sâu sắc, thật là cảm động lòng người. Nó cảm thán một tiếng, sau đó giao thư trong tay trả lại cho Kiều Bản Thực Thôn.- Thân ta là thái tử Đại Hán, liên tưởng tới tình cảnh quẫn bách triều đình quý quốc như nay, thật là cảm động như ở trên thân mình, hận không có được phụ hoàng lập tức phái binh, vì triều đình quý quốc lo giải nan nguy, khôi phục giang sơn chính thống.