- Tâm ý của bệ hạ, thiếp đã rõ, vậy thì làm theo lời bệ hạ đi. Hòa Tử hoàng thái hậu im lặng cúi đầu, tỏ ý mình đã hiểu ý của Pháp hoàng, không còn định khuyên can gì nữa. Sau đó, nàng đột nhiên lại ngẩng đầu nhìn Pháp hoàng.- Nhưng, bệ hạ, thiếp thân là hoàng thái hậu, nên cùng lập trường với bệ hạ. Nếu Bệ hạ đã không muốn đi gặp Gia Quang, vậy... vậy thiếp cũng không đi được, đến lúc đó thiếp lấy cớ thân thể có chuyện từ chối là được, chắc là Gia Quang cũng sẽ không bắt ép thiếp.
Những lời này, khiến Pháp hoàng ngạc nhiên, ông ta yên lặng nhìn Hoà Tử hoàng thái hậu, muốn xác nhận xem nàng có nghiêm túc hay không.
Ông ta nhanh chóng gảm nhận được quyết tâm của cháu gái nhà Đức Xuyên Gia Khang.
- Ồ, như thế cũng tốt. Ông ta nhẹ gật đầu, sắc mặt thả lỏng xuống, ngữ khí cũng mềm mỏng đi nhiều.- Hiện giờ nàng đang hoài thai, cũng không cần để ý nhiều việc như thế.
Kỳ thực những lời này từ bề ngoài là không đủ thuyết phục, Đức Xuyên Gia Quang là sang năm mới dẫn đại quân Mạc Phủ thượng lạc, mà đến lúc đó Hòa Tử hoàng thái hậu sớm đã sinh và nghỉ ngơi xong, làm sao lại không tiện tiếp đãi Đức Xuyên Gia Quang?
Sở dĩ ông ta nói như thế, là ngầm đồng ý quyết định của Hòa Tử, đồng thời lờ mờ tỏ ra thái độ cảm tạ đối với nàng.
Quan tâm đột ngột thế này khiến Hòa Tử cảm thấy hân hoan.
- Cảm ơn... cảm ơn Bệ hạ... Nàng run giọng cúi đầu.
- Là Gia Quang quá đáng quá rồi, nó sao đối đãi với triều đình như vậy...
- Được rồi, việc đã đến nước này không cần nói những việc này nữa. Pháp hoàng khoát tay, ngăn oán giận của nàng, sau đó kéo Thiên hoàng Hưng Tử đến bên cạnh mình.- Hưng Tử, con phải mau học xong lễ nghi khuôn phép của Thiên hoàng đi, sang năm chính là con phải tiếp đãi tướng quân yến kiến rồi, không được thất kễ đâu, làm mất mặt triều đình đấy.
Hưng Tử thiên hoàng vẫn có chút ngây thơ, nó hiện giờ tuổi còn nhỏ, đương nhiên không hiểu những gút mắc giữa triều đình và Mạc Phủ, nhưng nó dù sai cũng đã là thiên hoàng lâu như thế, nó nhìn ra được thái độ của những công khanh đại thần thường ngày quấy rầy xung quanh nó đối với tướng quân, đối với Mạc Phủ, cũng nhìn ra thái độ của hoàng tộc đối với bọn họ, là ẩn giấu mười phần phẫn uất bất mãn.
Mặc dù về bề ngoài, Tướng quân Mạc Phủ Đức Xuyên Gia Quang hiện giờ là cậu của nó, nhưng người bên cạnh nó mưa dầm thấm lâu, đối với người cậu này bất luận thế nào cũng không có cách nào để nhấc lên lòng tôn kính, càng đừng nói đến việc đi tiếp đãi ông ta.
Nhưng nó cũng nhìn ra được mong chờ của phụ hoàng đối với mình.
- Biết rồi, trẫm sẽ tiếp đãi tướng quân theo lễ tiết. Nó nhẹ gật đầu, cũng không biểu lộ ra suy nghĩ trong lòng mình, để tránh Pháp hoàng tức giận.
Pháp hoàng yên lặng viết tóc nó, xuất thần nhìn đứa nhỏ gần chín tuổi. Khuôn mặt tuy ngây ngô, nhưng bên trong lại nhìn ra được chút lệ sắc.
Hơn nữa nó tuy mờ mịt ngây ngô nhưng đã có chút khí độ Thiên hoàng nên có, quả thực... quả là giống như một Thiên hoàng chân chính, nhưng mà... nó chung quy không phải là Thiên hoàng chân chính.
Bị thời thế bất đắc dĩ lôi kéo, đẩy lên đại vị Thiên hoàng, thế mà không được từ trong đó có được bất cứ thứ gì có ý nghĩa, sau khi lớn lên rồi chỉ đành nhượng ngôi xuất gia làm ni, sống nốt quãng đời còn lại thắp nhang lễ phật.
Trong nhân thế mỏng manh này, mỗi người đều không được tự do, giống như lục bình trôi nổi trong dòng nước xiết bị đẩy đưa tán loạn, không được phản kháng, nó chính là như vậy, bản thân lại làm sao không phải như vậy?
- Càng ngày càng đáng yêu rồi nha... Ông ảm đạm thở dài, rõ ràng là khích lệ con gái nhưng lại không nhìn ra bao nhiêu phần cao hứng.
Tuy không hiểu tại sao Pháp hoàng bệ hạ đột nhiên lại cảm thán như vậy, nhưng từ trong thần thái và ngữ khí của ông, Hòa Tử hoàng thái hậu hoàn toàn nghe ra được tiếc hận và thương cảm đó, nàng vốn dĩ cũng cảm thấy tiếc hận vô cùng với số phận của con gái, cho nên nhất thời hai mắt chua xót, dường như cũng muốn rơi nước mắt. Cuối cùng nàng vẫn còn nhớ thân phận của mình, miễn cưỡng đè nén chua xót trong lòng xuống.
- Đúng vậy, Hưng Tử càng ngày càng đáng yêu. Nàng thấp giọng phụ họa lời Pháp hoàng.
Hưng Tử thiên hoàng vốn dĩ không hiểu thâm ý trong lời nói của phụ mẫu, cho nên nó ngược lại mìm cười, mang đến chút niềm vui cho nơi nặng nề này.
- Hôm nay có phải là đến hành cung tiêu khiển ngày hè như thường lệ không? Trầm mặc một lúc sau, Hòa Tử hoàng thái hậu lại hỏi Pháp hoàng.- Nếu đi, thiếp sẽ cho cung nhân sắp xếp.
Vốn dĩ quen không cần hỏi rồi, nhưng gần đây thân thể Pháp hoàng có chút không khỏe, mấy lần triệu kiến ngự y bên ngoài đến chỗ ở để khám bệnh, cho nên nàng vẫn muốn xác nhận lại một chút.
- Đi, đương nhiên đi rồi. Pháp hoàng không chút do dự đưa ra câu trả lời.- Đợi đến lúc Gia Quang đến trẫm phải đóng cửa không ra ngoài, thế còn không nhân lúc này có thì giờ ra ngoài cho thoáng một chút.
Sau đó, dường như là tinh thần không đủ, ông nhẹ nhàng đẩy Hưng Tử, để nàng đến bên hoàng thái hậu.- Được rồi, các ngươi về trước đi, trẫm muốn nghỉ ngơi một chút.
Hòa Tử hoàng thái hậu vốn dĩ còn muốn ở bên cạnh Pháp hoàng một chút, nhưng nàng cũng nhìn ra tâm trạng Pháp hoàng không tốt, cho nên cũng đành gật đầu đồng ý.
- Được, bệ hạ, thiếp dẫn Hưng Tử về trước đây.
- Thời tiết đầu xuân hay thay đổi, cẩn thận phong hàn. Pháp hoàng chắp hai tay trước ngực, bình tĩnh nhìn theo hai mẹ con rời đi.
Đợi sau khi hai mẹ con rời đi, Pháp hoàng vẫn ngẩn người ngồi đó, hai tay chắp lại nhắm mắt, miệng hơi hơi động, giống như là tụng kinh vậy.
Trong phòng vẫn vô cùng yên tĩnh, người người đều biết thói quen của Pháp hoàng, do đó không có ai đến quấy rầy trước khi ông ta tụng kinh.
Đến tận sau một lúc lâu, một người nội thị cẩn thận đi tới bên cạnh ông ta.- Bệ hạ, ngự y đến bắt mạch cho người rồi.
Pháp hoàng chậm rãi mở mắt ra, sau đó nhẹ nhàng gật đầu.
Tiếp đó, nội thị khom người lui ra khỏi chỗ ở của Pháp hoàng đi truyền triệu ngự y.
Rất nhanh ngự ý được dẫn vào, y là một ông già râu trắng, mà đằng sau y lại là một người thanh niên cầm ấm sắc thuốc, nhìn qua giống như tùy tùng của y. Nhưng bởi vì đầu đội khăn, cho nên khuôn mặt trong bóng tối có chút mơ hồ, chỉ có đôi mắt lấp lánh sáng, dưới ánh nến mờ tối như ẩn như hiện.
Hai người này trầm mặc không nói gì đi đến bên ngự tháp của Pháp hoàng, sau đó đồng thời hành lễ với Pháp hoàng. Pháp hoàng vẫn im lìm bất động, dường như không nhìn thấy hai người bọn họ vậy.
Nhưng mà, hai người này không hề khám bệnh cho Pháp hoàng, ông lão râu trắng sau khi hành lễ lập tức lui sang một bên, ngược lại người thanh niên tùy tùng đi cùng quỳ ngồi xuống trước mặt Pháp hoàng, ngẩng đầu nhìn Pháp hoàng.
- Bệ hạ.
Lúc này, nếu bên người Pháp hoàng có người quen thuộc với sự vụ triều đình, thì sẽ phát hiện người thanh niên này, rõ ràng chính là Hữu đại thần của triều đình Nhị Điều Khang Đạo.
Gã sau khi tụ họp với Tả đại thần Nhất Điều Kiêm Hà và Nội đại thần Ưng Ti Giáo Bình, không làm chậm trễ thời giờ, lập tức nhân cơ hội ngự y vào xem bệnh cho Pháp hoàng, cải trang giả dạng đi vào trong cung.