- Đám đạo tặc như Mông Cổ, sao sánh bằng Đại Hán của chúng tôi! Giọng điệu của gã bất giác nâng cao.- Lúc đó là người Mông Cổ thừa dịp Trung Nguyên đại loạn mới lẻn vào Trung Nguyên, bọn họ chỉ biết cướp giết hiếp, làm sao biết cái gì là thủy chiến? Quân đội của bọn họ trên dưới không đồng lòng, tình hình vừa có chút bất lợi đã diệt vong rồi. Triều đình của tôi đã không giống như lúc trước, Hải quân triều đình của ta bách chiến bách thắng, cho dù là thuyền của người Tây Dương cũng chỉ biết trốn tránh chiến hạm của chúng tôi. Chỉ cần chúng tôi muốn đánh, vượt qua biển rồi, trong Mạc Phủ không ai chống đỡ được, lấy lực lượng của Mạc Phủ bây giờ ở Cửu Châu, chỉ cần có phối hợp của phiên chủ ngài, chúng ta cướp lấy toàn bộ đảo Cửu Châu dễ như trở bàn tay!
Gã trắng trợn khoe khoang thực lực của Hải quân Đại Hán, bề ngoài nói là Mạc Phủ suy yếu không ngăn được nhằm giúp Đảo Tân gia tăng thêm dũng cảm, thực ra là đang ngầm uy hiếp, Đại Hán không cần nhờ vả giúp đỡ của ông ta, thúc giục ông ta sớm quyết định.
- Lại nói, Liêm Thương Mạc Phủ năm đó ngăn chặn được bước chân của người Mông Cổ, một phần rất lớn là dựa vào vận may. Nhìn thấy Đảo Tân Trung Hằng vẫn không nói lời nào, Chu Phác tiếp tục nói.- Khi đó người Mông Cổ vốn dĩ không hiểu tiết trời trên biển, gặp phải hai trận bão, kết quả khiến hạm đội và tàu vận tải đều táng thân trong bụng cá, đại quân viễn chinh biến thành đơn độc, vì thế quân tâm tan rã, mất đi ý chí chiến đấu trước mặt quân đội Mạc Phủ, do đó mới toàn quân bị tiêu diệt. Hiện giờ với thực lực Hải quân Đại Hán, chọn tiết trời tốt để phát động tấn công, chẳng lẽ vận may vẫn đứng về phía Mạc Phủ mãi sao?
Chòm râu màu bạc của Đảo Tân Trung Hằng hơi hơi run rẩy, khẽ chuyển động.
Ông ta là Tát Ma phiên chủ, cũng coi như đã nhìn quen sự đời, biết rõ Hải quân Đại Hán lợi hại. Năm đó người Hà Lan và Tây Ban Nha trên biển kiêu ngạo cỡ nào, kết quả bây giờ ở trước mặt hải quân Đại Hán cũng chỉ biết kiềm chế uy phong, thành thành thật thật cùng Đại Hán buôn bán với Nhật Bổn, qua đó thấy được thực lực của hải quân Đại Hán.
- Nếu có được hải quân Đại Hán toàn lực trợ giúp, quả thật tranh thủ trước khi Mạc Phủ kịp phản ứng chiếm đóng Cửu Châu. Ông ta thừa nhận sự thật này, nhưng rất nhanh lại đổi giọng.- Nhưng, Mạc Phủ là sở hữu toàn bộ Nhật Bổn, chứ không phải chỉ có mỗi Cửu Châu, đợi khi chiếm được Cửu Châu xong, Mạc Phủ tập kết đại quân của toàn Nhật Bổn, đến khi đó quyết một trận tử chiến với các ngươi, khi đó các ngươi đánh thắng được sao? Ta biết quân đội Đại Hán các ngươi thiện chiến tinh nhuệ, nhưng Nhật Bổn là Nhật Bổn, các người là vượt biển qua đây chiến đấu, có khác biệt gì với người Mông Cổ? Quân đội Đại Hán của các người cũng không nhất định chiến thắng võ sĩ Tam Hà.
Ánh mắt của ông ta hết sức nghiêm túc, hơn nữa giọng điệu về cuối rất không tốt, hiển nhiên cảm thấy có chút hoài nghi Đại Hán cuối cùng chiến thắng Mạc Phủ.
Chu Phác đầu tiên là yên tĩnh, lẳng lặng lắng nghe, sau khi nghe xong, gã đột nhiên ngẩng đầu cười phá lên.
Đột nhiên nghe thấy tiếng cười lớn, khiến Đảo Tân Trung Hằng có chút kinh ngạc, ông ta cau mày nhìn Chu Phác, không rõ tại sao đại sứ Đại Hán đột nhiên phát điên.
Kỳ thật Chu Phác cũng không biết mình đang cười cái gì, gã chỉ là bắt chước học theo mưu sĩ trong Tam Quốc Diễn Nghĩa mà thôi, nghe nói cười to lớn tiếng dọa người, khiến cho người khác ấn tượng với tự tin của mình.
- Lời này của phiên chủ phải nói là sai rồi! Đại quân Đại Hán bao nhiêu năm qua đánh nam dẹp bắc, chiếm được biết bao lãnh địa, đánh bại bao nhiêu kẻ thù, quân đội Đại Hán dùng vũ khí vô cùng hoàn mỹ, làm sao mà đại quân Mạc Phủ đánh thắng được? Hơn nữa, năm đó Đức Xuyên gia dựa vào võ sĩ Tam Hà đánh được bao nhiêu trận đẹp mắt đâu? Võ sĩ Tam Hà nếu lợi hại như vậy, Đức Xuyên Gia Khang sao phải bị bức tự sát dưới chân thành Đại Phản. Hơn nữa, Mạc Phủ thái bình nhiều năm, từ trên xuống dưới không ai coi trọng võ, hiện tại còn có mấy võ sĩ Tam Hà chân chính? Chỉ có một đám nhóc con ăn chơi đàng điếm ở Giang Hộ, chẳng lẽ đối kháng được đại quân Đại Hán của chúng ta?
Chu Phác vừa nói vừa cười, bộ dạng như là vô cùng khinh thường quân lực của Mạc Phủ, mà Đảo Tân Trung Hằng thì trầm mặc không nói, mơ hồ cũng nhất trí với quan điểm của gã.
Khi chinh chiến Nhật Bổn, Đức Xuyên gia nổi tiếng với võ lực mạnh mẽ không gì sánh được, cũng không có trận đánh nào nổi tiếng dùng trí tuệ, cho nên vẫn có rất nhiều người có thực lực trong lòng không phục. Đức Xuyên Gia Khang thừa cơ hội Phong Thần Tú Cát chết, cắt đứt với đồng minh khác, đồng thời cướp đoạt chính quyền Nhật Bổn, nhưng hai lần chinh phạt Đại Phản đều chịu thiệt thòi lớn, thậm chí có lời đồn trong lần chinh phạt Đại Phản thứ hai còn vì quân địch đột kích quân tiên phong mà suýt phải mổ bụng tự sát, mặc dù lời đồn này không biết thật giả, nhưng lời đồn này lưu truyền ra ngoài cho nên quả thật chứng minh rằng có người vẫn không phục ông ta.
Mạc Phủ lên nắm chính quyền Nhật Bổn đã mấy chục năm, nhiều năm hòa bình, vốn dĩ võ lực cũng bắt đầu không được quan tâm, hơn nữa cơ quan và đại bộ phận quan quân Mạc Phủ đều ở thành thị phồn hoa Giang Hộ, rất nhanh liền nhiễm thói quen chơi bời, những năm gần đây các vùng Nhật Bổn đã dần quen với khái niệm đám nhóc con Giang Hộ ăn chơi đàng điếm chỉ biết sông phóng túng, mà Tát Ma Phiên từ trước đến nay vẫn có khuynh hướng đối lập với Mạc Phủ, quan điểm kỳ thị này lại càng nhập sâu vào lòng người, nói thật, cũng bởi vì nghi ngờ sức chiến đấu của Mạc Phủ, Đảo Tân gia mới có lá gan đưa tin tiếp xúc với Đại Hán bên này.
Đảo Tân Trung Hằng năm đó đã từng cùng cha mình Đảo Tân Nghĩa Hoằng và Tiểu Tây Hành Trường chinh phạt Nhật Bản, cũng giao thủ với binh lính tinh nhuệ nhất của Đại Minh lúc đó, tại trận chiến Quan Nguyên bị quân đội Đức Xuyên gia bao vây liền cùng phụ thân chọc thủng quân trận của Đức Xuyên gia, bình yên thoát khỏi chiến trường Quan Nguyên, ông ta cũng không phải quá sợ hãi thực lực của quân Đức Xuyên, mà là do số lượng quân hai bên cách biệt quá nhiều, cho nên đành phải nín nhịn.
- Cho dù quân Mạc Phủ đã không so được với năm đó, nhưng Đại Hán vẫn là quân viễn chinh, không có nắm chắc tất thắng. Có lẽ vì thể diện, Đảo Tân Trung Hằng vẫn duy trì nghi ngờ, tuy nhiên giọng điệu cũng hòa hoãn rất nhiều.
- Mạc Phủ tuy có thế lớn, thống trị toàn bộ Nhật Bổn, nhưng thực lực của một quốc gia sao so được với Đại Hán? Diện tích Đại Hán gấp mấy chục lần lãnh thổ Nhật Bổn, nhân khẩu và tài lực của Mạc Phủ cũng kém xa xa, chỉ cần Đại Hán dùng toàn bộ sức nước để tấn công, Mạc Phủ làm sao ngăn cản được? Chu Phác tiếp tục nói.- Năm đó phiên chủ cũng đi qua Triều Tiên, cũng từng giao thủ với quân đội Triều Tiên, thời điểm đó thực lực của biên quân (quân đội biên phòng) mạnh như thế nào, phiên chủ không phải không biết, nhưng mà biên quân Đại Minh cường đại như thế, gặp phải quân đội Đại Hán cũng không phải là đối thủ, khi mà quân đội Đại Hán tới biên giới phiên chủ còn sợ đánh không lại quân Mạc Phủ sao?
Đảo Tân Trung Hằng dù sao ở Nhật Bổn xa xôi, không biết tình tiết cụ thể, ông ta chỉ biết năm đó đối diện với biên quân Đại Minh đánh rất gian nan, nhiều lần đứng ở thế yếu, nếu thay đổi triều đại, vậy quân đội Đại Hán khẳng định tinh nhuệ hơn so với biên quân này nhiều, ông ta đâu biết rằng sau khi biên quân tan rã, hủ mục không chịu nổi nhìn thấy Kiến Nô là chạy như tế?
Đảo Tân Trung Hằng trong lòng nghĩ, chỉ cần quân đội Đại Hán có thực lực của biên quân Đại Minh năm đó, lại triệu tập mấy vạn đại quân tới đây, vậy ông ta cũng đủ để đánh bại quân Mạc Phủ rồi.
Để Đảo Tân Trung Hằng tin tưởng, Chu Phác cố ý khuếch đại thực lực của đại quân viễn chinh, nói rằng Đại Hán phải dồn sức cả nước lại để đánh bại Mạc Phủ, hơn nữa gã lại còn lợi dụng chính bản thân Đảo Tân Trung Hằng từng đích thân trải qua để nói, càng tăng thêm sức thuyết phục. Gã phỏng đoán có lẽ Đảo Tân Trung Hằng không nghĩ được quân đội Đại Hán lại mạnh như thế, vì để tránh đối phương dao động, gã vốn dĩ không có dự định nói cho đối phương biết Đại Hán chỉ điều mấy nghìn quân chứ không phải là dốc hết sức nước, nhưng mặc kệ lừa dối hay uy hiếp cũng được chỉ cần kéo Đảo Tân gia về phe Đại Hán, chỉ cần ông ta lên thuyền hỗ trợ Đại Hán chiếm Cửu Châu, khi đó còn sợ Đảo Tân gia đổi ý hay sao?
Đảo Tân Trung Hằng tiếp tục trầm tư, Chu Phác đầu tiên là yên lặng chờ đối phương suy nghĩ, một lát sau, gã mới mở miệng thúc giục.
- Phiên chủ suy nghĩ đến đâu rồi?
Đúng lúc này, Đảo Tân Trung Hằng đột nhiên ngẩng đầu lên, sau đó vô cùng ngượng ngạo nhìn anh ta.
- Các người, rốt cuộc muốn đạt được gì từ Nhật Bổn?
- Thiên tử Đại Hán thân là người đứng đầu vạn bang, nhìn thấy Mạc Phủ ức hiếp cướp quyền của quốc quân Nhật Bổn, nổi lên lòng căm phẫn, muốn giúp nước ngài khôi phục kỷ cương, khiến cho đám loạn thần tặc tử nhận kết cục đảng phải nhận. Chu Phác hơi sửng sốt, trả lời ngay.
- Ngươi còn nói những lời như vậy, ta sai người giết ngươi. Đảo Tân Trung Hằng lạnh giọng nói, ông ta im lặng, sau đó nhìn về gia thần Đông Hương Trọng Phương đứng đằng xa.
Ông ta không tin được hoàng đế Đại Hán vì cái gọi là đại nghĩa quân thần mà quyết định chinh phạt Nhật Bổn, bắt đầu từ Mạc Phủ Liêm Thương, thậm chí từ Đằng Nguyên gia nhiếp chính, Thiên hoàng Nhật Bổn đã bị mất đi quyền lực năm sáu trăm năm rồi, trong đó trải qua biết bao nhiêu thay đổi, trung thổ cũng xuất hiện bao nhiêu vương triều, nhưng mà những vương triều này ngoại trừ Mông Cổ đều không từng có ý định vì bảo vệ kỷ cương mà thảo phạt loạn thần Nhật Bổn, tuy rằng ông ta không hiểu lắm về hoàng đế Đại Hán, nhưng từ hành vi đến xem là mượn cớ diệt loạn thần tặc tử trong lòng lại có ý đồ khác, làm gì có cái gì là tình cảm với việc duy trì kỷ cương cơ chứ?
Hơn nữa, muốn nói loạn thần tặc tử, chẳng lẽ Đảo Tân gia không phải bản thân cũng là loạn thần tặc tử sao? Muốn nói miệt thị coi rẻ triều đình, chính ông ta cũng có phần.
- Phiên chủ có tức giận, tôi chỉ là thuận miệng nói thôi Nhìn thấy đối phương phản ứng như thế, Chu Phác cũng bật cười.
- Kỳ thật triều đình của tôi vẫn giận Mạc Phủ không tôn kính triều đình tôi, nhiều lần hạn chế buôn bán qua lại, ảnh hưởng lớn đến lợi ích quốc gia tôi. Mạc Phủ vẫn bế quan tỏa cảng, hạn chế buôn bán giữa hai nước, mang đến tổn thất lớn cho nước tôi, hơn nữa quan thông thương của Mạc Phủ tham lam quá mức, cũng làm cho thương nhân nước tôi tổn thất nhiều, nước tôi thảo phạt Mạc Phủ vừa nhằm khôi phục kỷ cương Nhật Bổn, cũng là nhằm hai nước thông thương thoải mái, củng cố buôn bán giao thương qua lại giữa hai nước.
Gã nhìn Đảo Tân Trung Hằng, phát hiện đối phương vẫn bộ dạng từ chối cho ý kiến, vì thế tiếp tục nói thêm một câu.- Mặc khác, nước tôi vừa mới thay đổi triều đại, trong nước vẫn còn khôi phục, cần tăng lớn lượng vàng bạc của Nhật Bổn để ổn định dân chúng.