Ý của Kim nghị chính, ta là hiểu được, trải qua báo cáo nhiều phương diện, ta hiện giờ cũng biết một chút tình hình. Đúng là có một số kẻ phạm phám, mạo xưng quen biết với sứ đoàn Đại Hán, ở Cao Ly kinh thương khắp nơi. Có một số kẻ còn tự cao có quen biết, hoành hành không theo phép nước, rước lấy dân chúng khắp nơi tiếng oán than dậy đất, cũng khiến cho tiếng tăm triều ta có tổn hại. Cho nên quả thật hẳn nên sửa trị. Ta đã đòi hỏi Thi đoàn trưởng thật mau chóng xử trí rồi, quyết không cho phép loại tình trajgn này phát ính nữa. Từ nay về sau bất kỳ quốc dân Đại Hán kinh thương ở Cao Ly hoặc là làm chuyện buôn bán khác, đều không cho phép náo ra chuyện dùng danh nghĩa sứ đoàn Đại Hán, cũng không cho phép mượn sứ đoàn tới chèn ép khắp nơi nữa, phải nghiêm cẩn tuân thủ khuôn phép buôn bán, để cho hai nước có được lợi từ bên trong đó. Tuy nhiên Thi đoàn trưởng cũng nói cho ta biết, cố một số việc đã thành lệ, đúng thật là thương nhân Đại Hán chịu phải ức hiếp.bởi vì pháp độ hai nước có chỗ khác biệt. Có một số việc ở Đại Hán không trái phép, tới Cao Ly liền trái phép, có một số thì là quan lại tham ô hối lộ, vô cớ vơ vét của cải… Loại sự tình này cũng phải tất cả tránh đi mới được.
Thái tử triều Trung hoa chịu thừa nhận sứ đoàn Đại Hán quả thật có một số chỗ làm không đúng, nhưng ngược lại ngoài dự liệu của Kim Tẫn Quốc, ngài bằng lòng làm ra một chút dọn sạch, cũng lấy ra thành ý đầy đủ. Đây khiến cho Kim Tẫn Quốc không khỏi hơi chút khoan khoái không ít. Đồng thời y cũn hơi có chút xấu hổ, y ở trong quan trường Cao Ly làm quan nhiều năm, vả lại hiện giờ còn thân là đại thần Lĩnh nghị chính Cao Ly, y đương nhiên biết bên dưới có một số quan lại rốt cuộc là dáng vẻ gì, phải nói là không có quan nào không tham, không có thiên lý. Cho dù là gia tộc sĩ phu tự xưng là dòng dõi thanh cao, cũng thường xuyên tham ô. Chính ngay cả bản thân y nhiều năm qua cũng không biết thu được bao nhiên hối lộ. Cho nên thái tử triều Trung Hoa chỉ trích quan viên khắp nơi có hành vi vơ vét của cải của thương nhân Đại Hán, mà những thương nhân Đại Hán đó đương nhiên không muốn vô duyên cớ bị quan viên vơ vét của cải, vì thế liền từ bên trong sứ đoàn tìm xin giúp đỡ, vô hình trung khích lệ mâu thuẫn giữa hai phe.
- Lời này của điện hạ, quả thật thật sự… thần xấu hổ… Y cúi đầu xuống.
- Cho nên, nếu hai bên đều có sai, vậy không được đơn phương chỉ hạn chế một phía. Đây là không có được kết quả khiến mọi người đều vừa lòng. Về sau, để phòng ngừa thương nhân Đại Hán vô duyên vô cớ đã bị quan lại khắp chốn Cao Ly vơ vét của cải và ức hiếp, về sau kiện tụng có liên can tới thương nhân Đại Hán, vẫn là phải có người của sứ đoàn Đại Hán tới tiến hành cân nhắc quyết định. Đồng thời, hai bên cũng phải thống nhất tu sửa điều khoản pháp độ, tránh khỏi sự tình vô tội phạm pháp không ngừng phát sinh. Cho nên sau này sứ đoàn phải cùng với quan đình của quý quốc tới lui nhiều hơn nữa. Nếu như mãi luôn không làm gì, chỉ sợ còn gây ra việc nhiễu loạn nữa.
Nói tới nước này, Kim Tẫn Quốc cũng biết muốn khiến cho tất cả sứ đoàn hoàn toàn ra khỏi khống chế và can thiệp vào Cao Ly là khả năng không lớn, ý của thái tử triều Trung Hoa chỉ là làm ra một số hạn chế, không hề khiến cho quan viên sứ đoàn và thương nhân Đại Hán bọn họ che chở giống như trước đây không kiêng nể gì mà thôi. Tuy nhiên bất kể thế nào, có hạn chế luôn tốt hơn so với không có hạn chế.
Sứ đoàn Đại Hán ngang ngược kiêu ngạo ương ngạnh, thương nhân Đại Hán trước đây ở khắp nơi thích làm gì thì làm, theo trông thấy của Kim Tẫn Quốc và quan viên khác rất là khó chịu đựng, cũng gây ra phẫn nộ của dân chúng, chỉ cần hai cái này Đại Hán bằng lòng chủ động làm ra hạn chế, vấn đề khác theo y trông thấy cũng không phải khó xử trí. Sự tình về pháp độ liền phải sửa đổi, dù sao vấn đề về buôn bán đúng là thương nhân Đại Hán càng thêm riêng biệt.
Trải qua hòa bình và phát triển những năm gần đây, bọn thương nhân Đại Hán tuy rằng ở khắp nơi phạm vào không ít chuyện ác, nhưng về phương diện khác cũng thúc đẩy buôn bán phát triển, rất nhiều nơi chốn đều bởi vì mậu dịch với Đại Hán mà trở nên hưng thịnh không ít. Thế nhưng thế lực triều Trung Hoa quá lớn, cho nên sau khi phạm pháp quản tới cũng vô cùng khó khăn, sợ rằng gặp phải việc nảy sinh, triều Trung Hoa muốn quản liền tự mình đi quản đi, vẫn là giảm bớt cho triều
đình Cao Ly không ít tâm lực.
- Điện hạ theo lẽ công bằng thẳng trực, chí công vô tư, thần không lời nào để nói, chỉ có tôn kính nghe theo lệnh mà thôi. Bởi vì thái tử biểu hiện thông tình đạt lý như thế, cho nên Kim Tẫn Quốc đối với nó cũng quan cảm tốt hơn rất nhiều.- Nếu như điện hạ quét sạch tệ nạn tích nhiều năm, làm cho những người hoành hành vô phép này có chỗ thu liễm, vậy thần liền thay mặt quốc chủ tệ quốc và sĩ dân Cao Ly cảm kích vô tận.
- Cũng không cần nói như vậy, ta cũng chỉ là muốn khiến cho hai nước đều cùng chung hưởng an bình mà thôi.
Y biểu hiện được cảm kích nước mắt xối xả như vậy, ngược lại khiến thái tử có chút hơi ngượng ngùng, liền vội vàng quay đầu liếc mắt nhìn Thi Cao Nghệ giữ im lặng đứng một bên một cái.- Thi đoàn trưởng, ta xử trí như vậy, ngươi có ý kiến gì không?
Thi Cao Nghệ thật vất vả mới ép lửa giận trong lòng của mình vào trong lòng, Kim Tẫn Quốc làm ra dáng vẻ này, không chỉ có là đang a dua nịnh hót thái tử, vẫn còn là biến thành lên án mình, thật giống như nói mình những năm gần đây làm xằng làm bậy, ép tới triều đình Cao Ly không thở nổi. Ở trước mặt thái tử gã không dám phát tác, nhưng món nợ này gã là nhớ kỹ trong lòng, nghĩ thầm nhất định phải tìm cơ hội hoàn trả.
- Thái tử điện hạ theo lẽ công bằng làm việc, thần chỉ có cúi đầu nghe lệnh mà thôi.
Mắt thấy đằng trước náo ra phong ba lớn như vậy, theo xử trí xoay vòng của mình bị trừ diệt vô hình, hai phía đều không sửa soạn náo ra chuyện gì nữa, thái tử trong lòng cũng hơi có chút đắc ý, đương nhiên nó cũng biết, đây không phải cách làm của nó rất tốt, mà là nó thân là thái tử hai phía đều phải cúi đầu nghe theo mà thôi.
- Hai vị chỉ cần chân thành đoàn kết, ta cũng liền không có gì đáng lo lắng. Kỳ thật rất nhiều sự tình cũng là hiểu lầm, một khi giải khai hiểu lầm, còn dư lại đều dễ nói.
Mang theo một loại tâm tình thoải mái, thái tử thoáng khoát tay áo, trong lúc vô ý mang theo một chút dáng vẻ của phụ thân.- Hai nước cùng thờ một chủ, một mặt phải khoan hồng đại lượng, một mặt phải cung kính thuận theo, vốn cũng không nên gây ra nhiều mâu thuẫn như vậy.
Còn chưa đợi Kim Tẫn Quốc và Thi Cao Nghệ lại cáo tội, nó từ trên ghế đứng lên.- Tốt lắm, điều nên nói với các ngươi đều đã nói xong rồi. Ta tuổi nhỏ vô tri, chỉ nói được sơ lược một chút, kế tiếp ứng đối nên làm cụ thể thế nào, hai vị về sau cẩn thận thương thảo đi. Chỉ cần vâng theo tôn chỉ hai nước cùng có lợi, tin tưởng không có vấn đề gì không giải quyết được. Chúng ta trước quay trở lại, cũng đừng khiến cho mọi người đói bụng đợi lâu nữa.