- Nói như vậy, quốc chủ quý quốc trị quốc như nấu cá tươi, thật đúng là minh quân rồi. Thái tử bình tĩnh mà ra một lời bình phẩm, nhìn không ra được hỉ nộ.- Thảo luận chính sự với đại thần cung là ai nấy cùng chung một thể với nước, như vậy mới giữ gìn được một nước thái bình.
- Đây đều là nhờ Đại Hán bảo hộ, bọn thần nào dám ngông cuồng tự cho mình có công! Kim Tẫn Quốc trong lòng mừng thầm, nhưng ngoài miệng vẫn là khiêm nhường.- Nếu không có Đại Hán bình định, hiện giờ Cao Ly vẫn là vua ngụy tại vị, vạn dân trong nước sôi lửa bỏng. Cho nên trên dưới tệ quốc đều cảm kích hết nước mắt với Đại Hán, cảm tạ ơn sâu Đại Hán khôi phục kỷ cương.
- Không biết ở trong mắt Kim nghị chính, ơn khôi phục kỷ cương này, cùng với ơn của hoàng đế Vạn Lịch Đại Minh, rốt cuộc bên nào nặng hơn đây? Thái tử thản nhiên hỏi.
Giọng nói của nó rất nhẹ, nhưng vào trong tai của Kim Tẫn Quốc giống như tiếng sấm.
Thái tử ở trước mặt y hỏi ra câu này, đây không giống như là tỏ ý triều Trung Hoa trước mắt còn có điều nghi kỵ đối với Cao Ly, mà hiện giờ triều đình Cao Ly ngồi ở trước ghế người ta, sợ nhất chính là triều Trung Hoa có điều nghi kỵ.
Đại Minh xuất binh đuổi đi giặc Oa, là cứu vớt Cao Ly ở bên trong nước lửa, phải gọi là ơn tái tạo, vả lại Đại Minh sau khi xong việc cũng không lấy ân kiềm kẹp Cao Ly, ngược lại tự mình gánh chịu quân phí xuất bình. Còn Đại Hán đối với Cao Ly có ơn gì đâu nào? Bọn họ chẳng qua là nương nhờ danh nghĩa khôi phục kỷ cương làm chuyện phế lập mà thôi, cho dù bọn họ không làm như vậy, vận nước của Cao Ly cũng vẫn sẽ tiếp tục kéo dài tiếp. Hơn nữa Đại Hán còn lấy ơn của người làm của mình, phái trú sứ đoàn hoành hành ngang ngược, rước lấy khắp nơi kêu ca sôi trào. Ơn của hai phía này lại làm sao đủ đánh đồng cho được?
Cho dù nếu không có Đại Hán, hiện giờ Cao Ly chính là Lý Tông và đảng Tây Nhân tại vị, Kim Tẫn Quốc chưa chắc sẽ có cơ hội xuất đầu lộ diện, càng thêm không có khả năng lên làm đại thần Nghị chính như hiện giờ, nhưng y vẫn là đối với triều Trung Hoa không chút nào cảm ơn, ngược lại không ngừng nhớ mong Đại Minh.
Nhưng mà, loại lời này y tuyệt đối không dám nói rõ với thái tử triều Trung Hoa.
- Hai lần này đều là đại ơn, đều là để cho vận nước của nước tôi được kéo dài, thật là khó so sánh được… Quốc chủ và chúng thần đều trong lòng cảm ơn, thâm tạ Đại Hán. Kim Tẫn Quốc đè nén tức giận trong lòng thấp giọng trả lời.- Tuy nhiên theo thần xem thấy, nếu không có Đại Hán xuất binh tương cứu, như nay bọn thần vẫn không tủi nhục thân làm việc cho ngụy quân không được, cho nên vẫn là ơn Đại Hán đối với chúng thần càng thêm cao hơn một chút.
- Thì ra là thế. Thái tử một lần nữa gật gù.
Nó né tránh, chính là không chịu nói ra Đại Hán tốt hơn so với Đại Minh, cho dù dùng từ xảo hoạt che giấu, thật sự ra thái độ cũng liền rõ rành rành rồi. Từ bên trong thái độ của Kim Tẫn Quốc, nó đã nhìn ra được, nếu như theo lời đoàn trưởng sứ đoàn Thi Cao Nghệ, ở bên trong quân thần Cao Ly, xác thật tồn tại một cỗ tâm tình hoài niệm tiền Minh, oán hận Đại Hán, chính là loại như Kim Tẫn Quốc ở trong tay Đại Hán có được chỗ tốt, thế cho nên thành người đứng đầu phò chính đại thần, cũng đối với Đại Hán không có bao nhiêu tạ ơn, vậy ở bên trong sĩ dân bình thường Cao Ly, Đại Hán rốt cuộc có hình tượng gì, cũng liền không cần nói cũng biết.
Thái tử không khỏi đối với thứ này có chút khởi lên lòng dạ ưu phiền.
Tuy rằng làm thái tử Đại Hán, nó cảm thấy bản thân cũng không có nghĩa vụ phải lấy lòng sĩ quân quần thần Cao Ly, nhưng Cao Ly dù sao vẫn là phiên thuộc của Đại Hán, hơn nữa nó về sau cũng phải ở Cao Ly nán lại một đoạn tháng ngày dài, cần phải trên dưới Cao Ly phối hợp, nếu như bọn họ lòng tràn đầy oán khí đối với Đại Hán, vậy thật đúng là bất lợi đối với nó, cũng không có lợi đối với hình tượng của Đại Hán.
Trong hai người mỗi người đều mang lòng dạ bất đồng, thoáng chốc trong phòng rơi vào bên trong trầm mặc, có chút tẻ nhạt rồi.
Mắt thấy thái độ hai người đều biến đổi kỳ quái như thế, sứ thần Cao Ly và bọn quan viên Đại Hán ở đằng sau đều ngơ ngác nhìn nhau, nhưng ai cũng không dám xì xào bàn tán.
- Điện hạ, có phải thân thể mệt mỏi rồi không? Liêu Huy trong lòng biết có điều không đúng, vội vàng lại nhích tới gần bên cạnh thái tử, ý đồ mở ra cục diện bế tắc đột ngột.- Buổi trưa đã đại thể sửa soạn xong rồi, đợi lát nữa thì mở yến rồi… điện hạ muốn trước đi nghỉ ngơi một chút hay không?
- Ta không sao, không cần nghỉ ngơi. Thái tử lúc này rốt cuộc tỉnh táo lại, một lần nữa nhìn về phía Kim Tẫn Quốc.- Kim nghị chính, ta có chút việc muốn lại nói chuyện với ngươi, không biết hiện giờ Nghị chính còn có việc nào khác cần làm nữa không?
- Vậy do điện hạ sai phái, thần hiện giờ chỉ có một việc nghênh phụng thái tử điện hạ. Kim Tẫn Quốc vội vàng trả lời.
- Tốt! Thái tử lại nhìn về hướng Liêu Huy.- Liêu thống chế, bên trong quan nha có căn phòng thanh tĩnh một chút hay không?
Liêu Huy có chút khó xử nhíu mày, thái tử vừa tới trong quan nha, ngay cả lời cũng chưa nói mấy câu liền bỏ lại một đám lớn quan viên hai nước, một mình trao đổi với Lĩnh nghị chính Cao Ly, thoạt nhìn không hợp lễ, cũng khó tránh khỏi người khác ngờ vực.
Tuy nhiên, gã cũng biết tâm nguyện của thái tử điện hạ chính là trọng trách không vi phạm được, cho nên cũng không có khuyên ngăn.- Bên trong quan nhan có mấy gian phòng yên tĩnh, điện hạ nếu như muốn bàn luận bí mật với Kim nghị chính, thần dẫn đường sang.
- Tốt lắm, xin dẫn ta sang đó đi! Thái tử gật đầu, sau đó đột nhiên lại nói thêm một câu.- Gọi cả sứ đoàn trưởng Thi Cao Nghệ vào đây.
- Vâng! Liêu Huy khom mình lãnh mệnh.
Thái tử triều Trung Hoa muốn bàn luận bí mật với Thi Cao Nghệ? Đây cũng tuyệt không phải dấu hiệu tốt gì.
Lúc này, Kim Tẫn Quốc tai thính cũng đã nghe thấy được lời của thái tử, trong lòng bỗng dưng trở nên càng thêm khẩn trương. Thi Cao Nghệ thân là đoàn trưởng sứ đoàn, những năm nay Hán Thành phải gọi là tác oai tác phúc, khiến trên dưới quần thần Cao Ly đều lòng có sợ hãi, Kim Tẫn Quốc cũng mấy lần bị y làm tức giận không được, càng huống chi lần này hai bên còn đang công kích lẫn nhau, hận không được loại trừ nhau cho thống khoái, đã là đối đầu rồi.
- Kim nghị chính, xin mời đi theo ta đi. Còn chưa có đợi Kim Tẫn Quốc xử trí rõ ràng đầu đuôi, thái tử liền đứng dậy, sau đó ở bên trong tầm mắt kinh ngạc của các đại thần hai nước có mặt tại sảnh đường, Thống chế Liêu Huy đi tới đảo Giang Hoa đi ra khỏi đại sảnh của quan nha.
Kim Tẫn Quốc làm ra một ám hiệu tay bảo an tâm với bọn thuộc hạ đang đứng ở sau lưng, cũng cuống quýt đi theo sau lưng thái tử triều Trung Hoa, cùng nhau đi tới bên trong một giang phòng hẻo lánh mái tây quan nha.
Vừa vào gian phòng, Liêu Huy liền hành một lễ với thái tử, sau đó im lặng rời khỏi phòng, chỉ còn lại Kim Tẫn Quốc thấp thỏm bất an lưu lại ở nơi này.